Polly po-cket
Thời Đại Kết Hôn Mới

Thời Đại Kết Hôn Mới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324433

Bình chọn: 7.5.00/10/443 lượt.

vãn. Thôi thì một điều nhịn bằng chín điều lành, đành ăn cơm không, không ăn thức ăn vậy, đói chắc cũng chẳng chết được. Thế là, già trẻ lớn bé ở Hà thôn hễ gặp Kiến Quốc là khen, nào là bố Quốc có phúc lớn, vợ Quốc dù là gái thành phố nhưng đến Hà thôn cũng chẳng khác gì những nàng dâu khác, không tỏ ra kênh kiệu, làm cho bố Quốc được một phen nở mày nở mặt.

Ngoài việc đứa con thứ hai này lái xe con đưa vợ từ thành phố về thì việc con dâu đang mang bầu cũng là một nguyên nhân khiến bố Quốc thấy tết năm ấy là cái tết mà ông mãn nguyện nhất trong suốt cả đời mình. Trước đây, chuyện con trai đỗ đại học rồi ở lại Bắc Kinh làm việc đã là chuyện khiến ông rất hãnh diện, nhưng kết hôn với nhau gần năm, sáu năm mà vợ chồng Tây không sinh cho ông đứa cháu đích tôn lại làm ông vô cùng bực mình, quyết định phải nói ra, con cái thành đạt để làm gì chứ? Dẫu trong nhà có núi vàng núi bạc mà tuyệt tử tuyệt tôn không người hương khói liệu có ích gì - con dâu lớn thì sinh một bé gái. Giờ thì quá tốt rồi, con dâu thứ cũng đang mang thai, hơn nữa, theo như siêu âm thì là con trai. Nói vậy nghĩa là nhà họ Hà có người nối dõi rồi, Hà gia đúng là thập toàn thập mỹ! Suốt cả tết ấy, chủ đề mà bố Quốc luôn nói tới là Kiến Quốc tài ba ra sao, con dâu hiền thục thế nào, và cả đứa cháu đích tôn trong bụng con dâu thứ nữa. Chỉ tiếc là ông đã vui mừng quá sớm, mấy câu này vừa nói ra chẳng được mấy hôm, con dâu cả liền sinh ra một bé gái nữa, còn con dâu thứ thì sảy thai.

Trước tết năm nay, ông chủ động gọi điện cho vợ chồng Quốc dặn tết này đừng về nhà, ở nhà lạnh lắm. Kiến Quốc vâng vâng dạ dạ, còn Tiểu Tây lại chẳng biết lấy làm biết ơn. Trải qua bao lần bị kéo vào những cuộc chiến cãi cọ qua lại với người lớn ở quê cùng vô số lần bị chì chiết và phải tìm cách chống chế, lòng Tây như đanh lại. Tây cho rằng bố Quốc nói vậy, không hẳn vì đã tha thứ cho vợ chồng Tây, mà trăm phần trăm là còn vì lý do khác. Còn lý do gì ư? Rất có thể là vì đứa con, khoe thì đã khoe khắp làng rồi, nhưng đứa trẻ thì cũng đã bị sảy, Hà gia tuyệt hậu rồi, bố chẳng còn mặt mũi gì nữa. Tất nhiên những lời này Tây không nói với Quốc, thứ nhất là vì nói ra Quốc đương nhiên không thể chấp nhận, hai là không khéo vì thế hai người lại cãi nhau, thôi thì “tiểu nhân phòng bị gậy”, lợi bất cập hại chẳng tội gì.

Có tiếng gọi lớn trong hành lang “Giản Giai”. Giai đang ra ngoài ăn cơm, Tiểu Tây vội vã ra ngoài gọi lớn. Giản Giai vừa là bạn cùng phòng, cùng buồng và cũng là người bạn thân của Tây. Đứng bên cạnh thang máy là cô Mỹ Phu - trưởng ban biên tập số 3, trước ngực áo cô mặc in hình một bông hoa đang nở rộ. Ban biên tập số 3 nằm ở đầu phía Tây hành lang. Tiểu Tây làm ở ban 6, nằm ở đầu phía Đông, trưởng ban Mỹ Phu không tiến thêm bước nào nữa đứng ngay trước đường đi của Tây. Tiểu Tây nhanh chân bước lại, không đợi bị gọi chặn lại, trưởng ban Mỹ Phu nhét ngay bó hoa to sặc sỡ được cuốn chặt bằng dải ruy băng kim tuyến vào lòng Tây. “Thật là phiền!” Đó là giống “Hoa hồng xanh”, một trong những loài hoa quý nhất trong họ hoa hồng, mỗi bông giá cũng trên một trăm tệ, một bó hoa to như vậy cũng đến mấy tháng lương của người thường. “Của Giản Giai đấy. Phòng văn thư không nhận chuyển phát nhanh nên tôi mang lên”. Trưởng ban Mỹ Phu mặt lạnh tanh nói xong liền đi ngay, chiếc giày cao gót nện xuống nền nhà văng vẳng tiếng “lọc cọc”. Tiểu Tây cũng chẳng lấy đó làm lạ, tính tình người trung niên là vậy, nghĩ thế nào là thế ấy, tốt thôi. Nói thật lòng, Tây thấy rất thích cái vẻ cô đơn mà ai cũng nhìn mà không thấy của mọi người.

Ôm bó hoa quay về, Tiểu Tây mới nhớ ra hôm nay là ngày Lễ Tình nhân. Chẳng cần phải nói, bó hoa hồng đặc biệt này là của bạn trai Giản Giai tặng cho. Giản Giai có một người bạn trai thật tuyệt vời. Tiểu Tây kết hôn đã gần sáu, bảy năm vì thế sớm chẳng còn dư âm của ngày Lễ Tình nhân nữa. Hai vợ chồng mà cùng nhau kỷ niệm ngày lễ này thì hoặc là mối quan hệ cực tốt hoặc là mối quan hệ cực xấu. Đến văn phòng, Giản Giai vừa đi ăn trưa về đang tìm gói canh thuốc chuẩn bị pha uống. Thấy Tiểu Tây, liếc nhìn qua bó hoa Tây ôm trong lòng, Giai liền nói đùa: “Thật không ngờ bạn vẫn thích hoa thế”. Tiểu Tây vờ giận đáp: “Tất nhiên rồi, thứ hay thế ai chẳng thích, vấn đề là bản thân phải có tư cách nữa cơ”. Rồi Tây văng bó hoa lại phía Giai: “Của bạn đó! Chuyển phát nhanh gửi tới.” Sau đó Tây bày tỏ sự ngưỡng mộ “hơi quá” của mình. Sở dĩ Tây bày tỏ sự ngưỡng mộ một cách “quá đáng” như vậy là vì thực tế Tây không những không ngưỡng mộ mà còn có chút băn khoăn: một người phụ nữ đã hơn ba mươi tuổi lại nhận được hoa hồng trong ngày Lễ Tình nhân, điều này có ý nghĩa gì nhỉ? Chẳng phải là Giai vẫn chưa thể dứt khoát đi lấy chồng.

Giản Giai chỉ mỉm cười, đặt bó hoa xuống rồi tiếp tục công việc đang dở dang, tiếp tục tìm gói canh thuốc, dùng răng xé túi giấy gói ni lông, đổ nguyên liệu vào chiếc bát, rồi đem chiếc bát đó lại phía bình nước nóng và rót nước vào. Đó là gói canh ăn liền vị thịt lợn thăn, vừa rót ước nóng vào, mùi thịt thăn nức mũi đã lan tỏa ngào ngạ