mai khiến người khác tức giận, chẳng cho Quốc có một cái cớ để ở lại. Bây giờ ba lô đã nhét chật cứng đồ, làm thế nào được nữa? Chỉ còn cách vác lên vai và ra khỏi nhà, không còn lý do gì níu Quốc ở lại thêm nữa.
Sau tiếng đóng cửa “sầm”, Tây bắt đầu khóc trong tủi thân và lo lắng. Tủi thân bởi bác sỹ đã dặn phải tĩnh dưỡng ba ngày, thế mà chưa được nghỉ ngơi đã phải chạy ra ngoài lo việc cho gia đình Quốc. Ngoài trời lạnh thấu xương, Tây phải đến tận Thuận Nghĩa, mới phẫu thuật được hai ngày đã phải chạy đôn chạy đáo, bên dưới máu cứ từ từ chảy. Về nhà Tây lập tức lao vào nhà vệ sinh, và phát hiện máu không những chảy ướt sũng băng vệ sinh mà còn tràn ra cả đũng quần, may sao hôm nay Tây mặc quần màu đen. Không ngờ, về nhà đã chẳng được nghỉ ngơi, Quốc lại còn nổi nóng! Còn bỏ nhà di! Đó cũng là điều Tây lo lắng, trời lạnh thế, ở Bắc Kinh Quốc chẳng có người thân nào, Quốc biết đi đâu đây!
(1) Quách Cự: sinh vào đời nhà Hán, cửa nhà sa-sút, thờ mẹ rất hiếu. Hai vợ chồng mới sinh được một đứa con lên ba tuổi, ông thường thấy bữa ăn mẹ ông không dám ăn no, cứ bớt lại để phần cho con mình ăn, vợ chồng bàn nhau rằng: vợ chồng mình đương thì sinh đẻ, mẹ già chỉ có một lần, đã chẳng phụng dưỡng mẹ được sung túc, lại để con mình xẻ ngọt chia bùi của mẹ, thì không phải đạo. Bèn bàn nhau đào hố chôn đứa con đi; vợ cũng nghe lời ông. Khi đào hố mới được đâu độ ba thước, thì thấy có một hũ vàng, trên có chữ đề là: “hiếu-tử Quách Cự, hoàng kim nhất hũ, dụng dĩ tứ nhữ” Nghĩa là: “người con hiếu Quách Cự, một hũ vàng đây để cho ngươi”. Hai vợ chồng lại đem con về.
(2) Tích cổ liên quan đến Vương Tường được lưu tên trong sử sách Trung Hoa như là một trong nhị thập tứ hiếu. Mẹ ông mất sớm, ông ở cùng cha đẻ và mẹ kế họ Chu. Mẹ kế ghét ông, thường dèm pha ông làm cha ông cũng ghét luôn cả ông. Tuy nhiên, ông là người tính tình khoan hòa nên vẫn một lòng hiếu thảo với cha mẹ. Mùa đông, nước đóng băng, mẹ kế muốn ăn cá chép tươi nên đông đã cởi trần nằm trên băng để tìm bắt bằng được hai con cá chép mang về. Thấy ông hiếu thảo như vậy nên cả cha đẻ và mẹ kế đều cảm động mà đổi sang yêu quý ông. Trần Lãm “lại giở thói đỏng đảnh”! Đó là trích lời của trưởng phòng phát hành.
Lúc ấy, Giản Giai đang luyện tập làm MC, một mình đứng trong phòng trống, miệng khẽ mỉm cười, nói: “Kính thưa các vị khách quý, thưa các bạn đồng nghiệp,…” Mai là ngày họp báo ra mắt cuốn sách mới của nhà văn Trần, Tiểu Tây phải ở nhà dưỡng thai cho nên vai trò MC được trao cho Giản Giai. Tất nhiên, Giai rất vui, nhưng cũng thấy tội nghiệp cho Tây vì cuốn sách này do Tây mang về được, bao nhiêu khó khăn ban đầu cũng do Tây giải quyết, thế mà đến phút cuối, lúc được lộ diện thì lại không đi được, mà buổi họp báo ngày mai có đến mười mấy cơ quan báo đài đến đưa tin nữa chứ. Sau buổi họp báo, tác giả sẽ đích thân ký tặng bạn đọc, vì thế mấy hôm nay, phòng phát hành, ban biên tập ai nấy đều bận rộn cả. Giản Giai điều chỉnh lại giọng nói mình, luyện tập đến N lần lời mở đầu. Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng làm việc bỗng mở toang, trưởng phòng phát hành mướt mải mồ hôi chạy tới nói: “Giai à, nữ văn sỹ họ Trần của chúng ta lại giở thói đỏng đảnh rồi. Đã lên kế hoạch từ trước là mai họp báo xong sẽ ký tặng bạn đọc, nhưng cô ta vừa gọi điện tới bảo, nếu số lượng người đến ít, cô ta sẽ nhất quyết không ký đâu.
“Cái này mình có thể thông cảm mà anh, một nhà văn không giống một ngôi sao, một nhà văn hạng nhất cũng không có sức thu hút như một ngôi sao hạng ba đâu. Một nhà văn ký tên trên bản thảo thì phải hoặc là rất được yêu thích, hoặc là có da mặt dày một chút. Nếu lúc đó không có ai tới, một mình ngồi đó cho người ta cười nhạo à?”
“Thế em ngồi cùng cô ta.”
Giai mỉm cười: “Người ta đâu có cần người ngồi cùng.”
Trưởng phòng phát hành cũng cười nói: “Giai à, anh đến để thương lượng với em, liệu em có thể huy động vài người tới đó không? Anh đã nói với cấp trên hết rồi, cũng ra lệnh rồi, mỗi người phải rủ ít nhất năm người cùng tới!”
“Nhưng nếu đi thì cũng phải mua sách nữa! Mỗi cuốn 28 đồng đấy.”
“Cái này anh cũng lo đâu vào đấy rồi. Ai muốn mua thì mua, ai không muốn mua thì cứ để họ mua trước, sau đó bán lại cho phòng phát hành. Ký bán trong một giờ, nếu trong một giờ đó mà ký và bán được 150 cuốn coi như là thành công. Em thấy thế nào? Mà em cũng nói qua với Tiểu Tây nhé, xem cô ấy…”
“Tiểu Tây ốm rồi.”
“Ốm thì gọi điện, có sao đâu… Tóm lại, cố gắng huy động mọi người để số lượng bán tăng lên trên bảng xếp hạng nhé.”
Giai gọi điện kể tình hình cho Tây, Tây nghĩ ngay đến Hàng vì Hàng có rất nhiều bạn. Nhưng Hàng từ chối luôn, Hàng nói dù có đi cũng chỉ đi một mình vì cậu là em trai của Tây nên mới phải đi, còn bạn của Hàng thì không có nghĩa vụ ấy. Cuối tuần không dưng lại bắt chúng nó đi tham gia cái mưu kế mua sách, Hàng không nhờ được kiểu đó. Nhưng nếu Hàng không nhờ bạn, Tây thực chẳng biết phải nhờ ai. Bạn của Tây giờ đều đã có chút địa vị, cho dù họ có đồng ý tới, nếu sau lỡ truyền đến tai người khác, lại bị phê bình thì chết. Hơn nữa lại bị châm