XtGem Forum catalog
Thời Đại Kết Hôn Mới

Thời Đại Kết Hôn Mới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326614

Bình chọn: 9.00/10/661 lượt.

biếm cũng tệ. Vì thế Tây đang đau đầu ở nhà. Tây rất hi vọng cuốn sách này bán tốt, cũng không hẳn vì tiền mà vì cuốn sách này là tâm huyết của Tây, Tây đã săn đuổi nó từ ban đầu. Cuối cùng, Tây quyết định sẽ đến. Đến một lúc khi ký tên, Tây cùng Hàng đi bằng ô tô, thêm người thêm tốt. Đưa ra quyết định này, trong lòng Tây thấy vô cùng phấn khích, lúc ấy, Tây mới phát hiện ra rằng tận trong sâu thẳm lòng mình Tây thực sự rất muốn tới đó, muốn được tận mắt chứng kiến cuốn sách với bao công sức bỏ ra sẽ được ra mắt như thế nào, Tây đã từng bước chứng kiến cuốn sách đó hình thành như thể đứa con tinh thần của mình, giờ đây, dù nó xấu hay tốt, Tây vẫn muốn nhìn thấy nó “chào đời”.

Hai giờ hơn, Tây đã tới buổi họp báo, Tây phải bắt xe đi vì phút cuối Hàng lại báo không đi được, ở cơ quan có việc gấp. Hàng là giám đốc bộ phận của một công ty xây dựng, công việc hết sức nặng nề. Thực ra thử nghĩ cho Hàng xem, hai sáu hai bảy tuổi, đang tuổi phấn đấu cho sự nghiệp, tự dưng bắt cậu ta bỏ cả công việc tới tham gia cái “mưu xuất bản” của mấy bà chị, thực sự có phần hơi quá đáng. Buổi ký bán sách bắt đầu lúc ba giờ. Tây sợ Giai biết mình đến tâm lý sẽ nặng nề nên Tây tìm một nơi kín đáo và đứng khép mình ở đó. Bàn ký sách đã được bày biện xong, trên bàn trải tấm khăn màu đỏ, cũng đã có người biết tin đến cầm theo cuốn “Ba năm tôi được trai bao” đứng chờ được ký tên. Có thể thấy khắp nơi nhân viên của nhà xuất bản và những người được mời đến đang cười nói vui vẻ, đây chắc hẳn là những người đến tham gia vào “kế hoạch” này. Xong cho dù vậy, người đến tham gia vẫn rất vắng lặng. Có lẽ vì còn sớm, một lát nữa tình hình sẽ khá hơn chăng?...

“Cố Tiểu Tây!”

Quay đầu lại, Tây trông thấy trưởng phòng phát hành và nhà văn Trần, người lên tiếng gọi Tây là trưởng phòng. Trưởng phòng nhìn thấy Tây như nhìn thấy cứu tinh, tay dắt người thân, miệng vẫn nhanh nhảu nói: “Tây à, em nói chuyện với cô Trần nhé! Cô ấy sợ ít người đến, với tình hình thị trường sách hiện nay thì từng này người đến là đông rồi, đúng không em?”

Trần Lãm chỉ cười nhạt, dường như không hề bị lay động bởi mấy câu nói của trưởng phòng phát hành, vẫn thản nhiên nói: “Chị đợi đến ba giờ! Nếu đến ba giờ mà vẫn như thế này, chị sẽ về luôn.”

“Chị Lãm à!.. Nếu chị đi rồi, những độc giả đã tới đây biết làm sao! Chúng em phải chịu trách nhiệm với họ mà!”

“Ký mua sách là vì cái gì? Chính là cách để thúc đẩy thị trường qua giới truyền thông, nếu chỉ có tí người như thế này đã ký, em làm phát hành mà không hiểu sao? Lúc đó, lợi bất cập hại, thậm chí là chỉ có hại mà thôi, vì như thế em sẽ cho giới truyền thông thấy cái kém cỏi của mình. Lần trước nhà xuất bản Đông Nam cũng tổ chức bán và ký cuốn sách “Thâm quy bảo bối”, người đến tham dự cũng rất ít, một bài báo vì thế viết với tiêu đề rất lớn rằng: “Thâm quy bảo bối” ký bán gặp phải sự thờ ơ”. Trần Lãm dùng hai bàn tay khép thành vòng tròn to và tiếp lời: “Nếu thực sự như thế này, chúng ta đừng bán sách nữa!... đối với những độc giả đã tới, phiền em giải thích với họ rằng…”, ngừng lại giây lát, Trần Lãm ngậm ngùi “tác giả ốm rồi, đột nhiên bị ốm”.

Trưởng phòng phát hành không nói gì bởi thực tế trong lòng anh cũng hiểu rõ điều này. Tây đương nhiên cũng hiểu chứ và vì thế cũng chẳng nói được lời nào. Trong giây lát ấy, cả ba chẳng nói câu nào, chỉ đứng đó trầm ngâm. Tây đứng đó chăm chú nhìn độc giả đi qua mà chỉ tiếc chẳng thể dùng ánh mắt mình giữ chân họ, kéo họ vào… Từng giây, từng phút cứ đi qua, sự vắng lạnh của buổi họp báo vẫn không chuyển biến, thậm chín những người đã đến thấy vậy cũng bắt đầu có ý định ra về, âu cũng là tâm lý đám đông. Sắp tới ba giờ, nhà văn Trần đang định ra về, thì trưởng phòng phát hành cuống lên gọi và chạy tới bàn ký sách tìm Giản Giai nhờ Giai lo “hậu sự”. Trong lòng Tây thấy buồn vô cùng, Tây cũng quay mặt đi chuẩn bị về, coi như đứa con tinh thần của mình lớn lên xấu quá bị người ta thờ ơ. Cũng chính lúc ấy, từ nơi không xa truyền đến những tiếng người nườm nượp khác lạ, Tây hướng nhìn ra phía ấy: chỗ thang máy dây truyền tập trung đến bốn năm chục người, trên tay ai cũng cầm theo cuốn “Ba năm tôi được trai bao”, nhộn nhịp tiến lại phía này thật nhanh. Thoắt cái trước bàn ký sách xếp thành hàng dài đông như kiến. Hai mắt Trần Lãm bỗng sáng rực lên. Còn trưởng phòng phát hành cũng đứng khựng lại. Những độc giả đến từ trước cũng không dừng lại mà còn đi nhanh hơn tới mua sách ở bàn ký bán sách, mua được lại vội vàng xếp hàng chờ được ký tên, chỉ sợ chậm, đây vẫn là cái “tâm lý đám đông”. Cứ thế tạo nên không khí tấp nập, người đến càng lúc càng đông. Bảo vệ cũng phải đến để giữ trật tự, miệng thì không ngừng hô hào “xếp hàng nào, xếp hàng nào”, càng làm cho không khí náo nhiệt hơn. Sự nhiệt tình cũng vì thế mà nhân lên!

Trước mắt Trần Lãm là cả một đám đông hâm mộ khiến chị cảm động vô cùng, hai mắt ngân ngấn, miệng liên tục cảm ơn trưởng phòng phát hành và Tiểu Tây: đến đông quá…! “Hiện nay vẫn còn nhiều người yêu mến sách thế này… chúng tôi chưa tiếp đãi được chu đáo, thật có lỗi