XtGem Forum catalog
Thời Đại Kết Hôn Mới

Thời Đại Kết Hôn Mới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326632

Bình chọn: 7.5.00/10/663 lượt.

không? Số lượng bán mới là cái quyết định.”

“Trưởng phòng ơi, không nghe cái người tên Khải Đoạn ấy nói hả, tên sách và nội dung không phù hợp.”

“Đây gọi là kỹ năng bán hàng. Anh ta nói không hợp, em nói hợp, hai bên cùng tranh cãi, mà tranh cãi càng quyết liệt càng tốt. Người mua đương nhiên muốn biết hợp hay không hợp? Và sẽ phải mua một cuốn để xem.”

Mọi người lại phá lên cười, huýt sáo đòi Tiểu Tây và Giản Giai phải khao. Đúng lúc ấy, trưởng phòng chợt nghĩ ra một chuyện, hai tay khua lên hỏi: “Nào nào!.. Ngày hôm qua mỗi người các cậu rủ được mấy người đi, mau báo cáo xem!”

Đương nhiên trưởng phòng không thể hỏi trực tiếp hôm qua ai đã huy động bốn năm chục người đến. Cũng giống như khi nhặt được một khoản tiền, bạn không thể hỏi khoản tiền đó do ai đánh rơi, nếu lỡ ai đó cố tình nhận là của mình, mà bạn lại không chứng minh được nó không phải là của anh ta đánh rơi thì… Nhân viên cấp dưới lần lượt báo cáo số người dẫn tới, người ít nhất là dẫn theo một người, không đạt tới mức quy định tối thiểu của anh ta; còn người dẫn nhiều nhất là tám người, trưởng phòng cũng biểu dương cá nhân đó. Sau đó nghĩ lại anh ta thấy rằng có hỏi thẳng cũng chưa chắc ai đó dám đứng ra nhận. Việc tập hợp người với việc mất tiền là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, vì tiền thì ai cũng có thể đánh mất, không mất cũng có thể nói là mất, chứ tập hợp một lúc bốn năm chục người thì cần phải cực kỳ nhẫn nại mới làm được. Mà suốt cả ngày làm việc cùng nhau, ai có tính nhẫn nại ai không lại chẳng quá rõ. Ở phòng này thực sự không thể tìm nổi ai có khả năng huy động một lúc bốn năm chục người như vậy, kể cả trưởng phòng phát hành cũng chẳng có cái năng lực ấy. Điều duy nhất có thể khẳng định vào lúc này đó là người ấy chắc chắn là người của cơ quan, nếu không anh ta chẳng điên mà đi làm cái việc này. Nhưng anh ta làm mà lại chẳng nói ra, kể cũng kỳ lạ. Có những việc có thể học tập Lôi Phong (Nhân vật thời kỳ trước Cách mạng Văn hoá ở Trung Quốc, một điển hình về cần cù tiết kiệm để xây dựng chủ nghĩa xã hội và là tấm gương mình vì mọi người. Lôi Phong đã hi sinh trong khi làm nhiệm vụ và được phong anh hùng), nhưng việc này đâu cần phải thế. Sự việc này luôn nằm trong suy nghĩ của trưởng phòng phát hành, anh tìm mọi cách để tìm cho ra người đó là ai, một người hiếm có ở thế kỷ 21 này, một nhân tài!

Mẹ và Tiểu Hàng đều đã đi làm, bố thì xuống lầu mua báo theo yêu cầu của Tiểu Tây. Báo ngày hôm nay nhất định sẽ có thông tin về buổi họp báo ngày hôm qua, và đó cũng là tin tức mà Tây quan tâm nhất. Trong nhà thật yên tĩnh, một mình Tây ngồi chán chường đợi bố, lâu quá bèn lấy tạm cuốn sách cẩm nang cho người mang thai đọc. Đợi mãi bố mới về, thế nhưng không những không làm Tây thấy vui mà bố còn liên tục lắc đầu than thở: “Cái loại sách này làm sao mà bán chạy được nhỉ.” Rõ ràng bố đã đọc qua tờ báo. “Tây à, nhà xuất bản chỗ con luôn là một đơn vị lớn, là đơn vị cuối cùng rất có uy tín về văn học, sao lại có thể xuất bản loại sách “Ba năm tôi được trai bao” này chứ…”

“Ba ơi! Đừng chỉ nhìn vào cái tiêu đề đó, thực ra nội dung cuốn sách cũng rất hay, bút pháp khá được, có thể nói là một tác phẩm hay, rất cảm động.” Tiểu Tây thiết nghĩ “Đây là cuốn sách hấp dẫn, sách của nhà văn Trần Lãm thì khỏi phải bàn về chất lượng, đợi lát nữa thể nào Giai cũng mang đến đây.”

Chưa dứt lời thì Giản Giai đến mang theo một bó hoa, tay bên kia ôm một túi sách, Giai đến mang theo lời hỏi thăm của lãnh đạo ban: trong trận chiến với Trần Lãm, Tiểu Tây là lính chủ lực không thể thiếu. Khi đôi bạn gặp nhau, tay bắt mặt mừng cùng nói “chúc mừng”, cười cười nói nói, bố Tây đứng bên nhăn mặt nhìn. Tây rất vui khi Giai tới thăm, vì mấy ngày nay Tây ở nhà dưỡng thai thực sự buồn lắm. Tin tức về cuốn “Ba năm tôi được trai bao” lan tràn khắp nơi càng khiến Tây bồn chồn không yên, nhưng lại chẳng dám nói chuyện với bố, Tây và bố không cùng quan điểm đối với vấn đề này. Bố Tây là nhà trí thức sinh ra từ những năm sáu mươi của thế kỷ trước mà. Giai đến để báo tin vui cho Tây, nhưng khi nghe được tin hôm qua Tây cũng bí mật tới cuộc họp báo, tin vui cũng chẳng cần báo nữa nhưng lại có niềm vui khác: đó là cảm giác cùng nhau chung vui, cùng nhau tận hưởng, rồi lại cùng động viên, chia sẻ với nhau. Khi Tây nói tới Khải Đoạn, một chi tiết quan trọng không thể thiếu trong cuộc họp báo hôm qua, Giai lại không muốn nói, nhất quyết không nói, vì thế từ Khải Đoạn, câu chuyện chuyển sang đội quân cứu hộ hôm trước. Có thể thấy, đây không chỉ là điều trưởng phòng phát hành quan tâm, mà còn là điều cả nhà xuất bản trong đó có Tây và Giai cũng quan tâm: vị đại anh hùng ấy là thần tiên nào nhỉ? Đúng giờ phút quan trọng thì ra tay trợ giúp, không để lại dấu vết, biến mất tăm, đến tên họ cũng chẳng cần để lại. Hia người cùng ngồi phân tích tỉ mỉ, phân tích từ tổng biên tập trở đi, xem xét đi xem xét lại mà chẳng thấy ai có khả năng đó.

Giai từ cơ quan về thẳng nhà Tây, trước khi ra về Tây mời ở lại ăn cơm nhưng Giai từ chối vì không muốn gặp em trai Tây. Cũng vì việc này mà Giai c