XtGem Forum catalog
Thời Đại Kết Hôn Mới

Thời Đại Kết Hôn Mới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326625

Bình chọn: 7.5.00/10/662 lượt.

Đoạn bắt đầu nói:

“Trước giờ tôi luôn thích những gì phụ nữ viết, cô Lãm đây cũng không ngoại lệ. Những tác phẩm của phụ nữ luôn mang tính dí dỏm hiếm có của phụ nữ. Tôi thích sự dí dỏm. Lúc nãy tôi có xem qua cuốn sách, và nhận thấy tên sách cùng nội dung không tương thích.” Nói tới đây, Khải Đoạn thấy Trần Lãm mỉm cười gật đầu ra điều đồng ý, tìm được người tri kỷ hiểu mình như vậy, Lãm quay sang trưởng phòng phát hành, còn trưởng phòng rướn thẳng cổ mà chẳng nhìn ai, tất cả đều được đám phóng viên ghi chép hoặc ghi âm lại. Khải Đoạn tiếp tục: “Cuốn sách này thực chất viết về một cô gái khát khao tự do yêu đương với một tình yêu mãnh liệt, độc lập, tất nhiên cô gái ấy cũng phải trải qua không ít chông gai, nhưng cuối cùng, với nghị lực và lòng chân thành của bản thân cô đã được cả Bắc Kinh thừa nhận và giành được tình yêu của mình…” Trần Lãm cảm động đến bật khóc bởi có người hiểu mình đến thế, chị khẽ tháo kính ra lau nước mắt, và tất nhiên phóng viên chộp ngay được giây phút quý giá ấy. Khải Đoạn vẫn tiếp tục nói: “Trong công ty chúng tôi có rất nhiều nam thanh nữ tú như vậy, họ cùng có chung một ước mơ khi đến với Bắc Kinh. Tôi muốn mang cuốn sách này tặng cho họ. Lý do là vậy.” “Bốp, bốp” tiếng vỗ tay vang lên râm ran kéo thêm vô số người tò mò vào xem…

Đứng trong một góc khuất nghe vậy, Tiểu Tây cũng cảm thấy rất cảm động: Nói hay lắm! Diễn rất giỏi! Cái khác chẳng nói làm gì, nhưng ngay tại đây, chỉ lật cuốn sách vài lần mà nói được toàn bộ nội dung cuốn sách rồi liên kết với thực tiễn, hơn thế, lại còn liên hệ hết sức hợp lý, quả là bản lĩnh! Có thể thấy, khi con người ta đã đạt tới một địa vị nhất định thì cho dù có làm gì đi nữa đều rất thuận lợi. Thế nên cũng chẳng trách Giản Giai đã yêu anh ta tới sáu năm. Anh ta không chỉ có tiền, anh ta còn có sức hấp dẫn mà không phải người đàn ông nào cũng có. Tây bỗng quay sang nhìn Giản Giai với ánh mắt buồn rầu chen lẫn tiếc thương, cuộc sống của Giai sao mà tự do đến thế, cái gì thích hay không thích đều nằm trong lòng bàn tay Giai. Đã thế, dù Giai không thích đi nữa, người ta vẫn cố chạy theo để phục vụ cho Giai. Chẳng như Tây, nhờ cha nhờ mẹ, cuối cùng đến đứa em trai cũng không giúp chị một tay, thế mà gọi là tình cảm hơn vật chất. Giản Giai chắc là cảm động lắm đây. Đến Tây còn cảm động đến thế nữa là! Tây rất muốn nhìn xem nét mặt Giai thế nào lúc này nhưng không thấy được vì phía trước mặt Giai và Trần Lãm là cả đám đông phóng viên và độc giả đang tụ tập chật kín.

Tây đang định đi về, bởi nơi đây hình như không cần đến Tây nữa. Ban đầu định nhờ độc giả để gây tiếng vang, nhưng nay thì không cần nữa rồi vì hiệu quả còn lớn hơn, nhân viên bảo vệ cũng vất vả giữ gìn trật tự hàng lối. Nhìn lại không khí sôi động của buổi ký bán sách một lân nữa, Tây quay gót ra về mà trong lòng vừa trĩu nặng vừa nhẹ nhõm khó tả.

Hôm đó, đúng là ngày hội của phòng phát hành. Trưởng phòng phát hành lật giở tờ báo sáng trên tay, giở tới đúng trang tin liên quan thì cười phá lên. Tin tức về buổi ký bán sách của nhà văn Trần quả thực rất nhiều, trong một buổi chiều chỉ có thể đọc được tiêu đề không thể đọc xuể nội dung bên trong, nào là: Một doanh nhân thành đạt đã mua cuốn “Ba năm tôi được trai bao” một cách thần bí…”Ba năm tôi được trai bao” cháy hàng…Lưu Khải Đoạn thầm yêu Trần Lãm trong nhiều năm…Một cuốn tự truyện thành công…Hai lần được lợi…Thời đại của “bao”… Đọc đến đoạn Trần Lãm được thầm yêu mọi người lại cười phá lên. Chỉ có một người không thể cười, đó là Giản Giai. Giai tới phòng phát hành để bàn chuyện với nhân viên PR. Trong tràng cười vang rộn ấy, có kẻ đột nhiên hỏi rằng chuyện như vậy có thực không nhỉ? Nếu không vì sao Khải Đoạn lại làm thế? Nghe vậy, trưởng phòng phát hành phản đối đầy châm biếm.

“Trần Lãm, một phụ nữ bốn mươi tuổi, thế mà cậu bảo Khải Đoạn yêu cô ta, vô lý!... Nói cho các cậu biết, Khải Đoạn làm vậy là vì chính anh ta!” Nói tới đây, anh ta bỗng dưng lại nhằm đẩy câu chuyện tới cao trào. Giản Giai chợt bất an. Chuyện giữa Giai và Khải Đoạn trong nhà xuất bản này chỉ có Tây biết thôi, Giai cũng đã dặn Tây đừng kể với ai, nhưng bây giờ vẫn thấy lo. Vì Tây đã kể với em trai, chẳng nhẽ lại không kể với người khác. Anh trưởng phòng chờ cho không khí im lặng mới tiếp tục nói: “Tôi đã tính qua rồi, anh ta mua 300 cuốn, mỗi cuốn 28 đồng, tổng cộng chưa đến mười ngàn tệ, thế mà được đăng trên các tờ báo văn hoá, kinh tế còn được chụp ảnh nữa, các cậu bảo thế có đáng không? Nghe vậy, Giai mới thở phào nhẹ nhõm. Mọi người đồng thanh hô “Đáng”, nhưng trưởng phòng vẫn chưa thoả mãn, nói tiếp: “Không phải là đáng mà là RẤT ĐÁNG! Một hành động nhỏ, mà kết quả là, lợi ích gấp đôi.” Nói một cách chính xác thì là gấp ba. Vì Khải Đoạn như vậy còn thể hiện đươc trước mặt người yêu. Đương nhiên là trưởng phòng không biết được điều này. Bình tâm hơn, Giai tiếp tục bàn chuyện với đồng nghiệp, nhưng trưởng phòng lại quay về phía Giai trêu đùa: “này, Giai ơi, ban đầu cả em và Tây đều không đồng ý để anh “BAO”, nếu không BAO có thể bán được nhiều sách thế