ó phần trách Tiểu Tây: làm sao lại đem lập trường của mình để đánh giá chuyện của bạn, lại còn mang chuyện đó kể cho em trai nữa chứ. Tiểu Tây rõ là không hiểu cho cô. Cứ thực tế mà suy ra. Mặc dù khi Hàng và Giai nói về chuyện này ngữ điệu cũng có khác. Lần đó, Tây cùng Hàng đi giúp Giai tìm nhà khác sau khi trả lại cho Khải Đoạn toàn bộ nhà cửa xe cộ. Căn nhà đó vừa cũ vừa tồi tàn khiến Tiểu Hàng cảm kích vô cùng, cảm kích vì trong thời buổi này mà vẫn còn có cô gái dám vứt bỏ mọi vinh hoa phú quý để đổi lấy một tấm chân tình. Tiểu Hàng cũng đang đau lòng vì chuyện tương tự, người yêu vừa nói lời chia tay với Hàng đúng ngày lễ Valentine. Nguyên nhân thật quá đơn giản: tối hôm đó, bạn gái của người yêu Hàng đi ăn tiệm với người yêu cô ta ở nhà hàng “Outback” hết chín trăm chín mươi tệ, còn Hàng lại mời người yêu đi ăn ở nhà hàng “Da ya li” mà có ăn mãi cũng không hết nổi chín trăm chín mươi tệ. Cũng vì lý do này mà chia tay. Cũng chính vì thế nên hành động của Giản Giai đã khiến Hàng cảm kích vô cùng. Còn Tiểu Tây lại chẳng thể làm gì ngăn cản nổi cảm giác lệch lạc này của Hàng. Em trai Tây vốn là người tôn thờ chủ nghĩa duy mỹ hoá tình yêu, mà cũng vì quan điểm ấy, có lẽ cả đời này Hàng ế vợ mất. Về việc Giai quyết định rời xa Khải Đoạn, Tây cũng chẳng muốn tranh cãi với Giai nữa vì có cãi cũng không để làm gì, thôi thì cứ nói theo thực tế.
Mẹ đi làm về có vẻ rất mệt mỏi, nên vào đến nhà chẳng kịp rửa tay, vừa ngồi lên ghế sô pha là thở dài thườn thượt. Buổi chiều, mẹ thường xuyên khám bệnh, ba tiếng buổi chiều mẹ phải khám cho hơn hai mươi bệnh nhân, trung bình cứ chín phút một người. Thực ra thì thế cũng chưa là gì, mẹ mệt mỏi là vì ông bác và con trai mà hôm trước Quốc đưa đến, hôm nay lại tới. Mà tới cứ như người nhà vậy, đến là chạy ngay tới khu điều trị tìm gặp chị y tá trưởng, sau đó tới tìm ngay mẹ Tây theo sự chỉ dẫn của chị y tá. Đúng là ông bác đó đang bệnh rất nặng, ung thư gan giai đoạn cuối. Sau hôm khám về đã hai lần đi ngoài ra máu, xem ra sống không quá vài ngày nữa. Tuy nhiên, vấn đề là ở chỗ, hôm nay tới khám bệnh đều là những bệnh nhân mắc bệnh nặng, đều là bệnh nan y cả mà vẫn phải xếp hàng chờ tới lượt. Có bệnh nhân để được khám đã phải xếp hàng bốn, năm tiếng đồng hồ. Để có thể khám được thêm nhiều bệnh nhân hơn, mẹ Tây đã phải cố gắng tận dụng thời gian tối đa, không dám nói thêm câu nào thừa ngoài những lời chỉ dẫn bệnh. Mà bệnh nhân của bà cũng toàn người ngoại tỉnh, họ phải chi trả rất nhiều tiền cho việc ăn ở, điều này thật chẳng đơn giản với họ. Lẽ ra, bà cũng có thể nói chuyện nhiều hơn với họ, muốn được an ủi họ, nhưng bà không thể làm thế vì không có thời gian. Thế mà cái ông bác tận thôn họ Hà gì đó kia, xông thẳng vào, thậm chí còn quấy rầy bà đến gần hai mươi phút. Y tá trực cũng đã ngăn ông ta nhưng ông ta vẫn ngang nhiên tuyên bố trước mặt bao nhiêu bệnh nhân và người nhà bệnh nhân đang đứng chật ở hành lang rằng ông ta là “người nhà của bác sỹ Lã”. Làm thế không những làm bà mất mặt mà còn ảnh hưởng tới danh dự của toàn thể nhân viên trong bệnh viện. Chưa nói tới ông ta chẳng phải là người nhà, mà cho dù là người nhà, là bố mẹ ruột thịt, khi chen ngang như vậy cũng phải cảm thấy có chút gì ngại, phải cảm thấy xấu hổ chứ? Đây,… không những không xấu hổ, thậm chí còn vô cùng tự hào, đúng là trắng đen lẫn lộn, chẳng biết lịch sự là gì! Đương nhiên bà vẫn khám bệnh cho họ, vì không thể đuổi những bệnh nhân sắp chết này ra khỏi phòng khám. Thế nhưng trong lòng cũng không tránh khỏi bực mình. Thiết nghĩ, chắc họ đã tới tìm Quốc, nếu không những người như bọn họ dựa vào cái gì mà dám trực diện tới gặp thế này. Họ dựa vào mối quan hệ khăng khít giữa Quốc và Tây, bố Quốc và người nhà thì đương nhiên không dám tới gặp mẹ Tây rồi, nhưng họ hàng của họ thì “dám quá đi chứ”, thế nên họ mới tới thẳng đây, và chắc họ cũng đoán rằng bà sẽ không đuổi họ ra khỏi phòng nên mới dám làm vậy! Càng nghĩ, mẹ Tây càng thấy bực mình, càng tức giận, nhưng bà không thể trút giận lên Tây như trước nữa. Một là lần này Tây đâu có sai, hai là Tây đang phải dưỡng thai. Thế nên đành phải nuốt cục tức này vào trong.
Mẹ vừa về đến nhà Tây đã nhận ra ngay sự mệt mỏi của mẹ. Nhưng vì không biết chuyện nên Tây vẫn chủ động tới hỏi thăm, nghĩ là làm, Tây cầm cuốn sách mới ra tới khoe mẹ: “Mẹ, mẹ xem này, sách chúng con làm đấy, mới được xuất bản!”
Mẹ Tây liếc qua bìa sách rồi chau mày: “Đây là sách các con làm hả?... Được bao ba năm mà còn dám viết ra hả, thật vô duyên, chẳng biết còn gì vô duyên hơn không?”
“Không hẳn thế, ngoại trừ cái tên vô duyên ra, nội dung cũng được lắm. Bút pháp của nhà văn Trần Lãm này rất hấp dẫn, nội dung đặc sắc, chỉ tiếc cái tên hơi dung tục quá.” Bố Tây cầm một cuốn sách trong số sách Giai mang tới và đọc từ lúc đó, giờ mới có dịp lên tiếng.
Chẳng buồn để ý lời khen của chồng, mẹ Tây vẫn không thích cuốn sách, nói chính xác là không còn sức để thích thú nữa. mẹ đứng dậy đi vào buồng tắm rồi nói vọng ra: “Nhanh rửa tay rồi ăn cơm thôi, tối nay tôi còn phải tới bệnh viện có