ôm sau Điền
Quân Bồi liên nhận được điện thoại của ba Trịnh Duyệt Duyệt, giọng ông rất nhẹ
nhàng: “Quân Bồi, sao tết mà không đến nhà chú chơi?”
Điền Quân Bồi vô cùng thiểu não, nhưng quyết tâm không
thể tiếp tục ậm ở như thế này nữa, “Chú Trịnh ạ, có lẽ Duyệt Duyệt đã nói
với chú rồi, chúng cháu cảm thấy tính cách hai đứa không hợp nhau nên đã quyết
định chia tay Thời gian này công việc của cháu rất bận, cháu chuẩn bị phải đi
công tác ở thành phố J nên không có thời gian đến chúc tết chú, mong chú thông
cảm, đợi khi nào về cháu sẽ đến thăm chú”.
Dường như ba Trịnh Duyệt Duyệt cũng không cảm thấy bất
ngờ, “Quân Bồi, chú đã nói chuyện với Duyệt Duyệt rồi, nó vẫn còn tình cảm với
cháu, cô chú chỉ có mỗi đứa con gái này nên cũng nuông chiều, tính nó cũng rất
bướng bỉnh, thích gì làm nấy. Chú cảm thấy hai đứa không có mâu thuẫn gì là to
tát cả, hay là hôm nay cháu đến đây ăn bữa cơm, ngồi chuyện trò cho thoải mái”.
Điền Quân Bồi không tiện nói nhiều với người lớn tuổi,
đành phải bảo: “Cháu và Duyệt Duyệt đều đã trưởng thành, khi đưa ra quyết định
cả hai đều rất thận trọng. Hơn nữa bọn cháu vẫn là bạn của nhau, lúc nào cũng
có thể nói chuyện”.
“Quân Bồi, hôm nay cháu cố gắng đến, chú còn một vấn
đề về luật muốn hỏi cháu, chỉ sợ sau hết tết, chú sẽ phải đối mặt với một vụ
kiện”.
Nói đến nước này, Điền Quân Bồi không thể từ chối
được nữa.
Điền Quân Bồi mua một hộp quà đến nhà Trịnh Duyệt
Duyệt và bấm chuông. Trịnh Duyệt Duyệt ra mở cửa cho anh, cười cười nói: “Được
luật sư Điền giá lâm, thực sự vinh hạnh vô cùng. Suýt nữa thì ba em bắt em đi
đón anh giữa thời tiết lạnh như thế này”.
Anh đành phải đùa: “Chú Trịnh lúc nào cũng hóm hỉnh
như vậy”.
Ba Trịnh Duyệt Duyệt trợn mắt nhìn con gái, trách:
“Lại nói linh tinh rồi”.
Mẹ Trịnh Duyệt Duyệt cũng ra đón anh, luôn miệng trách
lâu rồi không thấy anh đến, đến rồi việc gì phải mang quà, thật khách khí quá,
rồi bà lại bảo đã đích thân vào bếp nấu các món mà anh thích ăn nhất.
Điền Quân Bồi vội vàng hỏi về vụ kiện của ba Trịnh
Duyệt Duyệt nhằm lảng sang chủ đề khác, lúc đầu anh chỉ muốn nghe qua tình
hình, sau đó giới thiệu một luật sư của văn phòng Phổ Hàn cho nhà họ Trịnh.
Nhưng nằm ngoài sự dự đoán của anh, không phải là ba Trịnh Duyệt Duyệt tìm cớ.
Ông làm về lĩnh vực văn hóa, xuất bản, đúng là vì vấn đề bản quyền mà bị dính
vào một vụ rắc rối không nhỏ, hơn nữa đối phương lại là một công ty nằm ở Hán
Giang, họ đã tuyên bố sẽ khởi tố ông.
Điền Quân Bồi xem sơ bộ về các giấy tờ như hợp đồng mà
ông đưa ra, đưa ra một số ý kiến.
Trịnh Duyệt Duyệt nói xen vào: “Quân Bồi, ba em chỉ
tin tưởng anh, anh không nhận được vụ này à?”
Anh không biết phải thoái thác thế nào, “Thực ra liên
quan đến luật quyền tác giả, văn phòng Phổ Hàn có luật sư Trần nghiên cứu rất
kỹ. Tốt nhất vẫn nên tìm anh ấy để bàn bạc, anh có thể ủng hộ nếu có việc gì đó
xảy ra ở Hán Giang”.
Đúng lúc này, điện thoại di động của anh lại đổ
chuông, anh bèn nói xin lỗi rồi nghe máy, điện thoại của Thượng Tu Văn gọi từ
thành phố J đến, giọng rất trầm, “Xin lỗi, Quân Bồi, cậu về ngay thành phố J
nhé. Có tình huống hết sức khẩn cấp cần cậu giải quyết”,
Anh biết trước tết, Thượng Tu Văn sang Braxin để giải
quyết công việc, trước khi đi còn gọi điện thoại cho anh hỏi mấy vấn đề về
luật, quay về gấp gáp như vậy, chắc chắn là do Húc Thăng đã xảy ra chuyện gì
nghiêm trọng. Anh liền nhận lời ngay, sau đó xin lỗi ba mẹ Trịnh Duyệt Duyệt,
nói buộc phải về trước.
Không đợi cha mẹ nói gì, Trịnh Duyệt Duyệt nổi trận
lôi đình trước, “Điền Quân Bồi, anh quá đáng lắm, tìm mọi cớ từ chối sau đó
mới đến được, không chịu giúp ba em, giờ lại đòi về trước. Anh tưởng rằng em
không xa anh được hay sao? Anh về đi, ra khỏi cánh cửa này, em sẽ cắt đứt hoàn
toàn với anh”.
Cô quay đầu chạy vào phòng mình. Điền Quân Bồi đành
phải quay sang giải thích với ba Trịnh Duyệt Duyệt, thực sự là khách hàng lớn
xảy ra vấn đề nghiêm trọng nên mới gọi anh gấp, đồng thời cam đoan sẽ tìm một
thời điểm khác để giải quyết vấn đề của ông. Ba Trịnh Duyệt Duyệt là người có
giáo dục, ông chỉ nói thanh niên coi trọng sự nghiệp là đúng, bảo anh đừng
chấp tính cách tiểu thư của Trịnh Duyệt Duyệt rồi đích thân ra tiễn anh.
Điền Quân Bồi không kịp về nhà mà chỉ gọi điện thoại
về, sau đó lái xe thẳng đến thành phố J. Anh vào phòng làm việc của chủ tịch
hội đồng quản trị, không thấy ông Ngô Xương Trí đâu, chỉ có Thượng Tu Văn và
mấy thành viên khác mặt mày căng thẳng ngồi bên trong, Thượng Tu Văn báo cho
anh biết một tin động trời.
Trước tết, sự kiện chất lượng cốt thép do Húc Thăng
sản xuất đột nhiên có sự thay đổi lớn, Cục kiểm định chất lượng đã kiểm tra sản
phẩm mà Húc Thăng cung cấp và đưa ra kết luận rằng không có vấn đề gì về chất lượng,
nhưng họ đã nhận được tài liệu làm bằng chứng tố cáo, sau khi điều tra phát
hiện ra rằng, Húc Thăng bị tình nghi là đã cấu kết với xưởng luyện thép nhỏ,
thu mua thép tái chế và các sản phẩm cốt thép chất lượng thấp vơ