hiệu, vừa xoay
người chuẩn bị đến một kệ khác thì liền thấy Lí Tiểu Phàm đứng trước mặt mình, khóe miệng mỉm cười, đồng thời tay cầm thiệp hồng trước ngực, đối lập mạnh mẽ với bộ y phục xanh lam trên người
Lúc ấy ngoài một
chút bất đắc dĩ thình lình gặp Lí Tiểu Phàm, còn lại cậu đều vui vẻ. Dù
sao từ khi quay lại sau tết cậu vẫn chưa gặp lại cô
Trần Lâm khi
chuyển đến Bắc Kinh vẫn giữ liên lạc với Lí Tiểu Phàm, hơn nữa quan hệ
giữa hai người còn tốt hơn trước kia, mỗi khi cô đến Bắc Kinh đều gọi
Trần Lâm đi dùng cơm, tâm sự. Tuy Trần Lâm cảm thấy mình thực có lỗi với cô, nhưng Lí Tiểu Phàm là người không so đo, thậm chí còn chủ động vui
vẻ nhắc đến chuyện trước kia, tất nhiên cậu cũng không cự tuyệt
Chuyện này, Tống Đình Phàm đều biết, hắn cũng không ngăn cản Trần Lâm gặp cô.
Thậm chí đôi khi hắn còn đưa hai người đi dùng cơm. Không phải Tống Đình Phàm ra vẻ hào phóng, hắn mười phần tin tưởng mình, tin tưởng Trần Lâm. Một khi như vậy, hắn thuận theo tự nhiên tiếp đãi Lí Tiểu Phàm cũng
không có vấn đề gì
Nữ nhân kia, trước khi Trần Lâm chuyển đến Bắc
Kinh, Tống Đình Phàm cũng đã làm nàng hiểu được Trần Lâm là của mình, mà nàng cũng là người hiểu chuyện, không chỉ từ bỏ tình cảm với Trần Lâm
mà còn chân thành chúc phúc hai người. Nàng có thể làm Trần Lâm nguôi
ngoai, Tống Đình Phàm tất nhiên cũng chu toàn lễ nghĩa với nàng
Nhưng, ngay cả như vậy, Tống Đình Phàm vẫn nghĩ rằng, hắn còn chưa đủ thân quen để tham dự hôn lễ của màng đi?
– “Hôm nay lúc Lí Tiểu Phàm đến cửa hiệu gửi thiệp, em còn tưởng là trò đùa cá tháng tư…..”. Nói đến đây, thanh âm Trần Lâm có chút buồn cười, nhưng trên mặt lại yếu ớt biểu lộ vẻ xấu hổ
Tống Đình Phàm chau chau mày, đặt thiệp xuống, cũng không vội vàng dọn dẹp
chén bát trên bán, một phen kéo Trần Lâm trước mặt mình, chiều cao hai
người vốn có chút chênh lệch, lúc này khoảng cách lại gần như thế, Trần
Lâm rõ ràng cảm nhận hơi thở ấm áp của người kia pha ra trên mũi mình
Ngẩng đầu, ánh mắt người nọ như muốn nói cậu không được một tấc lại tiến một
thước, Trần Lâm mỉm cười. Hắn là nghĩ cậu lại dao động đi….
Vươn
tay chạm đến mi tâm người nọ, như vuốt ve những nếp nhăn trên đó, lại bị người nọ giữ lấy tay, giãy không ra. Rất lâu trước kia, Trần Lâm liền
phát hiện người này rất thích chau mày, hơn nữa đều chau theo bản năng.
Nhất là với mình
Bất đắc dĩ, Trần Lâm liền thuận theo Tống Đình Phàm, mấp máy môi, chậm rãi giải thích, “Em…. Em cũng mới biết Tiểu Phàm có bạn trai. Hoặc nói khi biết nàng kết hôn mới biết nàng có bạn trai, trước kia nàng…. Ai……….”
Tống Đình Phàm chọn mi, Lí Tiểu Phàm này tột cùng là muốn làm gì? Nàng thế
nhưng chưa từng nói chuyện có bạn trai cho Trần Lâm! Mà khi nói đến, lại là lúc sắp bước vào thành đường làm lễ?? Chẳng lẽ nàng bận đến độ mỗi
lần đến Bắc Kinh gặp Trần Lâm đều không có thời gian đề cập?….. Việc này chắc chắn không có khả năng
– “Trước kia nàng không nói cho em?”
Trần Lâm gật gật đầu
– “Hôm nay có nói nhà trai là ai không?”
Trần Lâm lắc đầu
Tống Đình Phàm lại là chau mày.
Hôm nay lúc nhận thiệp mời, Trần Lâm vẫn cảm thấy khó tin. Tiểu Phàm thực
sự kết hôn sao? Tại sao trước kia cậu chưa lần nào nghe về chuyện này?
Hơn nữa, vì sao Lí Tiểu Phàm cũng chưa bao giờ đề cập với cậu?
Biết Tiểu Phàm không hay nói đùa, mà thực sự sẽ kết hôn, Trần Lâm cố không
nghi ngờ, chỉ chân thành chúc phúc. Trần Lâm không hỏi, Lí Tiểu Phàm
cũng không nói, một tấm thiệp mời cũng đã nói lên tất cả. Đến bây giờ,
Trần Lâm cũng chỉ biết chú rể tên là Trần Vũ. Ngày 1 tháng Tư Lí Tiểu
Phàm gửi thiệp mời, ngày 1 tháng Năm nàng kết hôn, hôn lễ được tổ chức
tại một khách sạn cao cấp tại Bắc Kinh. Những chuyện khác cậu một mực
không biết
Trần Lâm nghĩ, Tiểu Phàm không có ý định giải thích, cậu thế nào lại có thể mở miệng hỏi?
Nhìn Tống Đình Phàm chau mày, Trần Lâm lần nữa xoa mi tâm hắn, mở miệng, “Quên đi, có lẽ Tiểu Phàm nghĩ rằng mình không cần… nói đi. Hiện tại
nếu bọn họ quyết định kết hôn, hơn nữa còn gửi thiệp mời cho chúng ta,
ngày đó chúng ta sẽ biết tất cả”
Trần Lâm hợp tình hợp lí nói, nhưng Tống Đình Phàm biết cậu chỉ đang tự an ủi mình. Cậu xem Lí
Tiểu Phàm là bằng hữu, nhưng lại không biết nàng sẽ kết hôn, hơn nữa đến cuối cùng Tiểu Phàm mới hé ra một tấm thiệp mời. Hành động như vậy,
chắc chắn đã làm Trần Lâm có chút tổn thương, có lẽ cậu vừa tổn thương
vừa áy náy. Cậu khẳng định vẫn còn cảm thấy có lỗi với cô gái Lí Tiểu
Phàm kia
Tống Đình Phàm chắc chắn mình đoán đúng tâm tư của Trần Lâm, nhưng người này vẫn nói những lời tự an ủi mình
Ôm người vào lòng, Tống Đình Phàm bất đắc dĩ nói, “Em…. Không cần như vậy….”
Tống Đình Phàm không nói nguyên câu, nhưng trực tiếp nói rõ nỗi lòng của
Trần Lâm, gác cằm lên vài hắn, cổ họng Trần Lâm ấm ách, “Em cảm giác Tiểu Phàm vẫn còn trách em, bọn họ không nói cho em biết….”
– “Ân”
– “Vậy bây giờ làm sao?”
– “Ân”
– “Chúng ta tặng quà gì mới tốt?”
– “Ân”
. . . . . .
Người này……… Người này………!!! Trần Lâm nghiến răng nghiến lợi không nói gì,
hít một hơi sâu bình ổn