Thực Tâm Giả

Thực Tâm Giả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329940

Bình chọn: 8.00/10/994 lượt.

rời đã bắt đầu sụp tối, Phương Đăng rẽ vào con hẻm nhỏ gần khu cô ở, chợt nhìn thấy ở đằng xa, Phó Chí Thời đang lầm lũi đi về hướng mình. Nhà của Phó Chí Thời nằm ở mặt bên kia đảo, thông thường cậu ta xuất hiện ở đây cũng là đến tiệm để mua quà vặt. Phương Đăng cảm thấy rất chán ghét, thừa dịp cậu ta chưa để ý tới mình, vội vàng rẽ qua một đường mòn khác để tránh về cùng đường với cậu ta. Cô cũng không phải là sợ cái tên quỷ nhỏ đó, chỉ là không muốn đối mặt với cậu ta, rồi khi nghe mấy lời xấu xa từ miệng cậu ta phun ra, nhất thời khó kềm chế mà gây xung đột, sau đó cậu ta lại quay đầu gây phiền toái cho Phó Kính Thù.

Những con đường mòn với tường rào cao thấp xen nhau là nơi rất tốt để Phương Đăng giấu mình vào đó, y như cô đoán, Phó Chí Thời đi sang một con hẻm nhỏ khác. Lúc cậu ta đi ngang bụi rậm ở ngã ba chỉ cách sau lưng Phương Đăng chừng mươi bước, Phương Đăng nhìn thấy mặt cậu ta giương giương tự đắc, trong tay cầm một thứ đồ chơi.

Vật mà Phó Chí Thời cầm trên tay rất quen mắt – đó là con chuồn chuồn cỏ.

Đợi đến lúc Phó Chí Thời đi xa, Phương Đăng mới tiếp tục đi về nhà, đi ngang qua vườn hoa nơi giáp ranh giữa cô nhi viện Thánh Ân và tiệm tạp hóa, cô không ngạc nhiên tí nào khi thấy cậu nhóc bẩn thỉu ngồi khóc thút thít vì mất đi món đồ chơi yêu quý.

Có lẽ cảm giác được bước chân Phương Đăng dừng lại nhìn mình, cậu bé dơ bẩn càng khóc nhiều hơn nữa rất thương tâm, có thể là cậu ta buồn thật, tiếng khóc đó không chỉ là sự đau khổ xuất phát từ lồng ngực mà còn là âm thanh nghẹn ngào phát ra trong mũi. Bị người ta bắt nạt, ngay cả khóc rống lên cũng không dám. Cho dù cậu ta đang cúi đầu, Phương Đăng cũng có thể tưởng tượng hai hàng nước mũi thò lên thụt xuống rất đáng thương kia mãi mãi sẽ không thể nào lau sạch.

Trong lòng cô dâng lên cảm giác vừa tức tối vừa khó chịu. Cách đây rất lâu, vì bị con trai nhà hàng xóm trêu chọc, con gái của ma men từng núp ở góc tường len lén khóc, nhưng cô mau chóng hiểu ra nước mắt chỉ là vô dụng, phải biến bi thương cùng giận dữ thành công cụ sắc bén tự bảo vệ bản thân mình, không thể nào tự hành hạ bản thân trong bóng tối.

“Nó cướp đồ của cậu, cậu không đánh nó sao?” – Phương Đăng tức giận hỏi.

Cậu bé nhỏ bẩn thỉu không ngờ cô sẽ bắt chuyện với mình, dừng khóc một lát, hồi lâu mới cất giọng run run trả lời: “Tôi làm sao có thể đánh thắng cậu ta được”.

Đúng vậy thật, Phó Chí Thời cao hơn cậu ta gấp đôi, đừng nói là đánh nhau, e rằng đối phương chỉ cần hăm dọa một phát, liền có thể cướp đi đồ trong tay cậu ta được chứ. Dù sao Phương Đăng cũng cảm thấy điều này không quan trọng, cô không nhịn được nên mắng: “Coi như đánh không lại nó đi, nhưng nó đánh cậu ba đấm, cậu không thể đá lại nó một cước sao? Tôi không tin nó đánh cậu gãy một tay, cậu cũng không thể đánh gãy một cái răng của nó”

Cậu nhóc bé nhỏ quả nhiên bị lời nói này của Phương Đăng hù dọa, ngẩng đầu lên, mở to mắt nhìn cô, đến nước mũi cũng quên cả hút vào, mặc nó cứ lòng thòng treo ngay trên càm.

“Không dám, phải không! Vì cậu vô dụng như vậy nên người khác mới coi thường cậu!” Phương Đăng khinh bỉ nói.

“Cậu ta…” mặt mũi cậu nhóc đầy nước mắt, theo bản năng mà co rúm lại vào chỗ bồn hoa. “Tôi không dám!”

“Vậy thì khóc cho chết cậu luôn đi!” Phương Đăng bỏ đi về phía trước mấy bước, bộ dạng vui vẻ của Phó Chí Thời lúc cầm món đồ chơi bằng cỏ không ngừng hiện lên trước mắt cô, còn nhớ trước đây không lâu, cậu ta ở trước mặt mọi người cười nhạo cô mà không chút nể mặt Phó Kính Thù…Lúc thấy cha mẹ của Phó Chí Thời mượn chuyện của con trai mà giống như cường đạo vào dọn sạch cả hoa viên Phó gia, trong lòng Phương Đăng như nhóm lên ngọn lửa. Cô mím chặt môi, quay phắt lại lôi cậu nhóc từ dưới đất dậy.

“Có gì mà không dám? Cậu đi theo tôi.”

Cơ thể cậu bé đáng thương nhẹ như chiếc lá rụng, mặc cho cô lôi kéo đi nhanh về phía trước, quẹo trái quẹo phải đuổi theo qua vài con hẻm cũng thấy Phó Chí Thời đang lơ đãng bước đi cách đó không xa.

Phương Đăng thấy bốn bề vắng lặng, trời đã mờ tối, đèn đường lại chưa sáng tỏ, liếc mắt ngụ ý cho cậu bé bên cạnh đi nhẹ nhàng, nhặt một cái giỏ rác bằng tre để ven đường, y như mèo phóng vài bước tới sau lưng Phó Chí Thời, thừa dịp cậu ta chưa kịp quay đầu lại, nhanh chóng lấy giỏ rác úp vào đầu cậu ta, chân thì đá đầu gối cậu ta khuỵu xuống, Phó Chí Thời không hề đề phòng, lúc bị tấn công vội vàng mới kêu lên một tiếng: “Ai?”, cả người mất thăng bằng té nhào về phía trước. Phương Đăng không đợi cậu ta đứng dậy được, vội giơ cặp táp lên đập cậu ta nằm thẳng xuống mặt đường đá xanh.

Lúc Phó Chí Thời ngã xuống đất, mặt cậu ta vẫn còn dính vào giỏ rác, cả người Phương Đăng lại đè ở trên, khi cậu ta quay mặt lại, cái miệng đang há to ra lãnh nguyên một đống rác đầy bụi bay vào.

“Dám coi thường tao, còn bắt nạt kẻ khác sao!”

Lúc Phó Chí Thời không để ý, dù bị cô đánh một phát vào mông, nhưng không có la lên tiếng, cũng không cố gắng giãy giụa, chỉ biết ngơ ngác cố nhìn Phương Đăng đang cởi trên lưng mình.

“Cậu tới đây!” Phương Đăng giục cậu bé nhỏ đang đứng run sợ


XtGem Forum catalog