bắt đầu cảm thấy, họ có nhận tôi hay không thì sao chứ? Nhiều năm như vậy không phải đã đủ rồi sao? Không có Phó gia danh giá giàu sang, tôi vẫn là Phó Kính Thù, điều này không ai thay đổi được”.
“Nhưng những người ở nước ngoài kia dù sao cũng là người thân của anh, anh không nhớ họ sao?”
“Người thân?” Phó Kính Thù giống như đang nghe một câu chuyện cười: “Tôi không có người thân, Phương Đăng, trừ cô ra.”
Gió thổi qua cây bạch ngọc lan, thổi qua tán lá cây si, tiếng kêu sột oạt, chỗ hai người ngồi không nhìn được thấy mắt nhau, bầu trời thẳng tắp, như đang nhìn thẳng vào hai người trần gian nhỏ bé. Phật Tổ ơi, Phương Đăng gọi thầm trong lòng, rốt cuộc tâm nguyện của con cũng đã được thành toàn, Người đã nghe được lời cầu khẩn của con. Phó Thất sẽ cả đời ở bên cô, họ là người thân, sống nương tựa lẫn nhau, máu huyết tương thông… Đây không phải là điều cô mong ước sao? Ít nhất, đó là điều cô không thể nào thay đổi. Phương Đăng dù có chút vui mừng nhưng vẫn buồn rầu, cô muốn cười một cái, quay lưng về phía anh, nhưng hết lần này đến lần khác trong khóe môi đều nếm được một mùi vị đầy chua xót. Lục Ninh Hải lên đảo mới nhớ hôm nay là đêm giáng sinh của người Tây phương. Lúc vợ ông còn sống, mỗi khi đến thời gian này nhất định là vô cùng bận rộn với con trai ở nhà, ông vừa về đến là nhìn thấy khắp phòng treo đèn hoa đủ màu, dùng cây quế thay cho cây giáng sinh. Chẳng qua bây giờ vợ ông đã mất năm năm, con trai cũng ở nội trú không sống cùng ông, nhớ tới chỉ thấy đau lòng.
Gia đình vợ ông là hoa kiều Tây Á, cha vợ lúc còn trẻ đã từng làm chủ một nhà máy gia công lớn ở Penang, cổ đông lớn nhất của nhà máy là một gia đình người Hoa có danh tiếng ở địa phương. Nhờ vào quan hệ này, mười bốn năm trước do sự tiến cử của cha vợ, Lục Ninh Hải vốn là người phụ trách pháp luật tuổi trẻ tài cao trở thành đại diện pháp lý của gia đình này ở trong nước, hết thảy các công việc hành chính luật pháp đều thay mặt họ phụ trách xử lý, đương nhiên, bao gồm tất cả những việc mà thân chủ không đích thân làm được.
Hơn trăm năm trước, vì phong trào ở Nam Dương khiến cho dân bản địa có không ít người giàu có phải ở lại nước ngoài, trong số đó có những người từ Qua Âm Châu ra đi, trong quá trình làm việc ông đã đặc biệt chú ý gia đình này. Ngày nay hậu nhân của Phó Học Trình ở Mã Đại tuy đã không còn cường thịnh kêu mây gọi gió như lúc trước, nhưng trải qua bốn đời gia nghiệp vẫn không tàn lụi là rất đáng nể rồi. Phó gia năm đó di cư kịp lúc, lại liên tục làm ăn ở Nam Dương, có quan hệ thông gia với gia đình danh giá của địa phương, có thể nói tạo được căn cơ thâm hậu ở Tây Á, huống chi trong gia tộc hiện giờ cũng còn có người chủ kiến, không đến nỗi ly tan, nên việc bảo tồn gia nghiệp sự sản cũng kéo dài. Gia đình như vậy, trừ khi gặp phải biến cố trọng đại hay phá gia chi tử, nếu không bình thường trong thời gian ngắn sẽ khó lòng sụp đổ.
Một nửa số thành viên trong gia đình họ Phó chủ yếu sống ở nước ngoài, sản nghiệp trong nước cũng không nhiều, nên ủy thác cho Lục Ninh Hải xử lý, bình thường ngoài những việc như nhận gia sản do chính phủ từ từ trả lại, đôi khi cũng để ông thay mặt để thu xếp công việc ở bản địa với hậu nhân. Qua Âm Châu những năm gần đây có chút thành công khi đi theo đường lối mở rộng thắng cảnh du lịch, khoảng cách vào thành phố cũng chỉ qua một vịnh nhỏ, nên mỗi lần Lục Ninh Hải lên đảo đều trở về vội vàng. Kể từ khi ông và bạn bè hùn hạp mở văn phòng Luật sư đến nay, công việc liên miên, cũng thích thưởng ngoạn phong cảnh, mà những căn nhà cũ, biệt thự xưa trên đảo được người ta gọi là danh lam thắng cảnh đó, ông thấy chẳng qua chỉ là sự nhầm lẫn của quyền sở hữu và các thủ tục rắc rối lung tung. Vậy mà hôm nay không biết là vì nhớ người vợ đã qua đời, hay bởi vì mùa đông khiến Qua Âm Châu lộ rõ sự cũ kỹ mà trầm tĩnh, mưa gió trăm năm làm xói mòn các ngôi nhà cổ nép mình trong bóng cây xanh biếc, tiếng chuông leng keng tình cờ vọng ra từ những chiếc xe đạp trong ngõ hẻm, âm thanh văng vẳng của thánh ca từ giáo đường xa xa vọng tới, người nước ngoài đi bộ trên đường, mang hơi hướm của một bức bích họa cổ xưa. Ông không kềm chế được nên để bước chân chậm lại.
Hôm nay Lục Ninh Hải vì việc hành chính mà đến Phó gia Hoa viên, chủ nhân trẻ tuổi có thân phận khó nói cùng với lão làm vườn trung thành đã chờ ông từ lâu. Ông còn nhớ mùa đông của mười hai năm, ông cũng mang theo sứ mạng giống như bây giờ đến gặp người sống trên nhà tổ của Phó gia, lúc ấy đón tiếp ông cũng là hai người, chỉ khác là bây giờ lưng của lão làm vườn đã còng xuống hơn một chút, mà khuôn mặt người đứng cạnh lão ta cũng đã đổi khác rồi.
Mười hai năm trước, Phó Duy Nhẫn với gương mặt tái nhợt, ánh mắt đầy vẻ bất an và nóng lòng chờ đợi. Lục Ninh Hải mang di chúc của cha ông đến, chỉ vài lời khó có thể diễn tả được sự phức tạp trên gương mặt mãn nguyện đó, Lục Ninh Hải làm xong thủ tục cho ông rất nhanh, còn đích thân đưa ông đi. Sau đó ông ta cũng không có liên lạc với Lục Ninh Hải, vậy mà trí nhớ của Lục Ninh Hải về ông ta vẫn rất sống độn