Thực Tâm Giả

Thực Tâm Giả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211485

Bình chọn: 9.00/10/1148 lượt.

vào cuộc sống của cậu thanh niên này quá nhiều. Lục Ninh Hải cũng không biết sau này mình còn có dịp giao thiệp với đời thứ tư của Phó gia – Phó Kính Thù này nữa không, là người ngoài, ông chỉ cảm thấy có một điều đáng phải suy nghĩ – tuy Phó Kính Thù là hậu nhân của con riêng Phó Truyền Thanh, cùng với bà chủ Trịnh không có liên hệ máu mủ gì, nhưng theo như ông tiếp xúc với tất cả những người của Phó gia, Phó Kính Thù và bà chủ Trịnh ở một phương diện nào đó rất giống nhau.

Rời khỏi Phó gia Hoa viên, công việc của Lục Ninh Hải vẫn chưa kết thúc. Nhiều năm qua Phó gia vẫn là một trong những người quyên góp tư nhân không thuộc chính phủ lớn nhất Cô nhi viện Thánh Ân trên đảo, làm người đại diện Phó gia, đem một khoản tài trợ nhỏ của Phó gia đến cô nhi viện cũng là một trong những mục đích trong chuyến đi này của Lục Ninh Hải.

Cách đón tiếp của cô nhi viện Thánh Ân so với Hoa viên Phó gia nồng nhiệt hơn rất nhiều, viện trưởng cùng người quản lý đã nhận được thông báo trước, từ sớm đã cho bọn trẻ xếp hàng chỉnh tề hoan nghênh người quyên góp đến. Viện trưởng dẫn đường Lục Ninh Hải, đi qua tiếng vỗ tay hoan hô của các cô nhi, sự khó chịu trong lòng lúc đầu dễ dàng bị cảm giác vinh dự thay thế. Mặc dù ông chỉ là người đại diện, cũng không phải là chân chính quyên góp, hưởng thụ sự đãi ngộ này có vẻ như “Cáo mượn oai hùm”, nhưng nhìn cơ thể gầy gò nhỏ bé cùng với gương mặt đỏ lên vì lạnh giá của từng đứa trẻ, liền có một niềm an ủi khó lòng miêu tả, thánh ca khởi xướng, dường như ông được tôn vinh chẳng khác Thượng Đế. Ông nghĩ đây có thể là nguyên nhân để những người có tiền nhiệt tình với công việc từ thiện, ít nhất cũng là một trong các nguyên nhân. Rất nhiều người nói kim tiền không mua được hạnh phúc, ông nghĩ ngoài nó ra không biết còn thứ gì có thể mua được.

Viện trưởng cô nhi viện là một nữ tu lớn tuổi, với sự có mặt của Lục Ninh Hải bà dùng lời nhiệt tình nhất để ca ngợi. Lục Ninh Hải đem chi phiếu của Phó gia đặt vào trong bàn tay già nua như vỏ cây của bà, cũng là lần đầu tiên nói với bà những suy nghĩ riêng của mình.

Sau khi Lục Ninh Hải trưởng thành không lâu thì cha mẹ liên tiếp qua đời, ông không có anh chị em gì, sau khi lập gia đình tình cảm với vợ rất tốt, nhưng năm năm trước vợ ông mất đi do tai nạn giao thông ngoài ý muốn, chỉ để lại cho ông một đứa con trai. Lần tái hôn sau, ngoài Lục Ninh Hải với người vợ hiện tại chẳng còn ai, gia đình rất đơn chiếc, luôn hâm mộ không khí náo nhiệt trong nhà người khác. Ông và vợ cố gắng mấy năm, muốn sinh thêm em bé nhưng trông đợi mấy lần đều vô vọng, bác sĩ nói nguyên nhân lớn nhất là từ cơ thể của ông. Mấy năm nay, Lục Ninh Hải tuổi đã trung niên, công việc lại bận rộn, càng ngày càng lực bất tòng tâm, nguyện vọng muốn có em bé chỉ sợ là tan theo bọt nước. Cách đây không lâu, ông đã ngồi bàn với người vợ hiện tại, nếu như bây giờ không sinh con được, chi bằng thừa dịp này sớm nhận một đứa con nuôi, coi như hoàn thành tâm nguyện. Vợ ông còn trẻ chỉ chưa quá ba mươi tuổi lúc đầu không đồng ý, nhưng sau khi nghe Lục Ninh Hải liên tục khuyên giải, nghĩ đến cảnh mình dưới gối trống không, lại chẳng cần khổ sở mang thai chín mười tháng mà có được đứa con, cũng không ảnh hưởng đến sự nghiệp thành công của chồng, lúc này mới ưng thuận. Vì vậy, hai vợ chồng chính thức đem chuyện này trình lên nghị sự, còn sai người dò hỏi khắp nơi xem có đối tượng nào thích hợp để nhận nuôi không, cô nhi viện cũng là một trong các mục tiêu của Lục Ninh Hải, trẻ con trong đây đa số là bị bỏ rơi rất đáng thương, nếu có thể thành công nhận nuôi một đứa thì cũng là làm được việc thiện.

Viện trưởng nghe ý định này của Lục Ninh Hải, dĩ nhiên là gật đầu không dứt, nguyện ý giúp đỡ. Bà lấy danh sách trẻ con trong viện ra, nói với ông nếu thích đứa trẻ nào, chỉ cần phù hợp điều kiện nhận nuôi, đều có thể để ông dẫn nó về nhà.

Lục Ninh Hải lật mấy cái liền khép danh sách lại, đối với ông mà nói, trẻ con phải hoạt bát lanh lợi, không phải là mấy gương mặt trơ trơ như đá trong quyển danh sách đó. Ông nói có thể nhìn quanh cô nhi viện một lượt, có thể làm người một nhà không dựa vào duyên phận, nhìn bằng mắt cũng là một trong số đó.

Lão viện trưởng vui lòng giúp đỡ, giờ trực buổi trưa, theo truyền thống cũ của cô nhi viện, hằng năm đến đêm giáng sinh trong viện sẽ vì bọn trẻ, các giáo đồ cùng các nhà hảo tâm quyên góp làm một bữa cơm Thánh. Kinh phí của bọn họ có hạn, món ăn năm nào cũng như năm đó, chỉ có cá với khoai tây, nhưng đối với bọn trẻ mà nói chính là đồ ăn ngon nhất. Dường như tất cả cô nhi đều kéo đến hội trường trước giờ ăn bữa cơm Thánh, chờ nhận lấy phần mình, đó chính là cơ hội tốt cho Lục Ninh Hải.

“Nói chung, chúng tôi đều đề nghị người nhận nuôi thu nhận các trẻ em càng nhỏ tuổi càng tốt, bọn trẻ con không hiểu chuyện nhiều, đối với cha mẹ nuôi cũng sẽ thân thiết hơn, như đứa đó… năm nay hơi lớn tuổi…” Viện trưởng chỉ đứa bé trai đứng trước mặt cách đó không xa mà nói.

Lục Ninh Hải lắc đầu.

“Mấy tháng trước có người bồng tới một đứa bé gái, chưa đầy một tuổi, chẳ


XtGem Forum catalog