The Soda Pop
Thực Tâm Giả

Thực Tâm Giả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211541

Bình chọn: 9.5.00/10/1154 lượt.

gì, có chăng là ở Cô nhi viện Thánh Ân bên cạnh thỉnh thoảng lại tổ chức mấy bữa tiệc miễn phí.

Hôm đó A Chiếu kêu cô đến ăn cơm Thánh, khó có khi thằng nhóc đó tìm Phương Đăng với lý do tốt như vậy, còn cao hứng y như mình là chủ nhân của buổi tiệc long trọng này, Phương Đăng dĩ nhiên cũng không muốn bỏ qua. Đúng ra tất cả đều thuận lợi, cô và A Chiếu xếp làm hai đội, lãnh được một túi cá chiên lớn cùng khoai tây, tính ra có thể tiết kiệm tiền ăn trong hai ngày, ai ngờ giữa đường Phó Chí Thời lại nhào ra. Tên đó thấy mặt kẻ thù thì giống như mèo ngửi được mùi tanh của cá, la ầm lên là cô không có tư cách tham gia bữa cơm Thánh. Phương Đăng không muốn dây dưa với cậu ta, nhưng cậu ta lại kéo cả một đám lâu la đuổi theo, nếu không phải là lão nữ tu của cô nhi viện đứng cạnh đó cản lại, e là cô đã xơi tái hắn rồi.

Phương Đăng leo tường thoát thân, trở về nhà, nghĩ đến gương mặt đáng ghét của Phó Chí Thời lúc đuổi theo mình, càng nghĩ càng cảm thấy tức. Dĩ nhiên cô không nông cạn nghĩ đến vấn đề trả thù đập cho cậu ta một trận nữa, Phó Thất sẽ trách cô không kềm được nóng giận, tự chuốc phiền phức, nhưng nếu không làm vậy, chẳng lẽ không có cách nào dạy cho tên khốn đó một bài học?

Nhớ đến mấy ngày trước đi mua muối trong tiệm của lão Đỗ, vừa đúng lúc Phó Chí Thời mua quà vặt rồi bỏ đi. Lần đầu tiên cô mới thấy một đứa con trai tham ăn như cậu ta, giống như không ăn được mấy thứ quà vặt đó cậu ta sẽ chết đói.

Lão Đỗ đang đứng ở sau quầy đếm mấy đồng tiền có hình thù kỳ lại, nhìn thấy Phương Đăng không quên ra vẻ, hỏi cô mấy thứ này có đáng giá hay không.

Phương Đăng vốn là không muốn nói nhảm, nhưng suy nghĩ lại thấy có thể mấy đồng tiền kỳ lạ này có liên quan đến tên Phó Chí Thời kia, mới đưa mắt nhìn. Lão Đỗ thần thần bí bí nói cho cô biết, Phó Chí Thời thường đến tiệm mua đồ ăn, thiếu không ít tiền, bị lão truy nợ gấp quá nên lấy hai đồng tiền cổ này ra đổi. Phương Đăng lập tức hiểu ra đôi chút, cô còn tưởng Phó Chí Thời được gia đình cưng chiều như ông trời con, mỗi ngày cho nhiều tiền xài vặt để cậu ta phung phí. Nào ngờ cậu ta mua thiếu đồ của lão Đỗ, lại không dám xin tiền trả nợ, hai đồng tiền cổ này chắc chắn Phó Chí Thời trộm từ người lớn mà đem ra ngoài.

Phương Đăng thầm ghi nhớ chuyện này trong lòng, dù sao cũng đã nắm được điểm yếu của Phó Chí Thời. Người không phạm ta ta cũng chẳng phạm người, một ngày nào đó nếu tay ông trời con đó chạm đến cô, cô cũng có cách đâm một dao sau lưng hắn. Đúng thật là vài ngày sau, Phó Chí Thời lại chọc giận cô.

Bắt trộm phải bắt tận tay, đạo lý này Phương Đăng hiểu rõ. Cô bỏ túi cá chiên và khoai tây qua một bên đi tìm lão Đỗ ngay, hỏi lão ta ượn hai đồng tiền kia một chút sau đó sẽ quay lại trả liền. Lão Đỗ vốn là tay keo kiệt, nhưng lại hiếm khi thấy Phương Đăng ngọt ngào nở nụ cười xinh đẹp nhờ vả, đúng là lợi ích hiếm thấy, ngay lập tức nửa người mềm nhũn ra, vui vẻ cầm tiền đưa cho Phương Đăng mượn.

Phương Đăng cầm được chứng cứ trong tay không thôi mừng thầm, Phó Chí Thời gọi cô là “ăn trộm”, cô cũng muốn cho cha mẹ cậu ta biết người nào mới thật sự là kẻ chôm chỉa. Để kế hoạch có kết quả thuận lợi nhất thì phải có cả Phó Kính Thuần trước mặt vợ chồng họ mà nói vài câu, Phương Đăng cố tình đi tìm Phó Thất, muốn cùng anh tương kế tựu kế, tiện tay đem túi cá chiên cầm cho anh ăn thử. Nào ngờ phản ứng của Phó Thất khi nghe chuyện này khiến cô mất hứng, đầu tiên anh nhìn hai đồng tiền kia một lúc, thờ ơ nói đó là tiền xu của thời kỳ chính phủ Bắc Dương, bây giờ lưu thông trên thị trường không nhiều, đúng là Phó Chí Thời không biết nhìn của. Phương Đăng không cần quan tâm đó có phải là tiền của lão Đỗ hay không, cô hỏi Phó Thất có phải tiền đó do nhà anh họ của anh cất giấu, Phó Thất lại cau mày hỏi ngược lại cô, lão Đỗ là người thế nào, sao có thể để người khác gạt mất món đồ tốt trong tay mình dễ dàng như vậy.

Phương Đăng nghĩ đến chuyện gạt người như lúc trước, Phó Thất thấy cô né tránh, sắc mặt càng trở nên khó coi. Anh không thích cô dùng sự nữ tính của mình để có được bất kỳ lợi ích gì, dù là đối phương trên thực tế cũng chẳng lợi dụng được cô. Phương Đăng thấy anh không chịu giúp, lấy đồng tiền trên tay anh lại, nghĩ thầm cùng lắm tự mình nghĩ cách vạch trần Phó Chí Thời.

Phó Thất không những không đồng ý cách làm của cô, còn khuyên cô đừng để tâm chuyện của Phó Chí Thời. Phương Đăng bị tạt một gáo nước lạnh, rất không vui. Rõ ràng là Phó Chí Thời năm lần bảy lượt khiêu khích cô, tại sao khi qua miệng Phó Thất giống như cô đang làm sai mà nghĩ đến chuyện gian ác hại người. Cô là người có thù nhất định phải báo, đây là quy tắc hữu hiệu và đơn giản nhất mà thế giới mạnh được yếu thua này dạy cho cô từ lúc lớn lên, chỉ có như vậy mới khiến kẻ ỷ mạnh hiếp yếu sợ hãi. Cô ghét cái kiểu trước khi làm gì cứ suy đi nghĩ lại của anh, nói trắng ra chẳng khác nào hèn nhát.

Nhìn thấy Phương Đăng giơ chân, giọng căm hận nói sẽ tính cách đối phó Phó Chí Thời. Phó Thất lạnh lùng nói với Phương Đăng, đừng nên lúc nào cũng coi mình là đúng, dù cô có đánh Phó Chí