Old school Swatch Watches
Thực Tâm Giả

Thực Tâm Giả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212260

Bình chọn: 9.00/10/1226 lượt.

ng qua là.. nó có hơi gầy yếu”. Viện trưởng quan sát vẻ mặt của Lục Ninh Hải, thử thăm dò.

Lục Ninh Hải đúng là muốn một đứa con gái, xinh đẹp như thiên thần, đây là mơ ước lâu nay của ông. Nhưng rõ ràng viện trưởng nói bé gái đó có điều thiếu sót, ông còn do dự.

“Đứa trẻ quá nhỏ, tôi bận rộn công việc, bà nhà lại không có kinh nghiệm chăm sóc trẻ con, chỉ sợ là không thích hợp”.

Viện trưởng làm sao không hiểu ông đang từ chối khéo, vừa định kiên nhẫn thay ông tiếp tục quan sát, đột nhiên từ chỗ mọi người đang dùng bữa cơm Thánh truyền tới âm thanh xôn xao không lớn không nhỏ. Chỉ nghe được tiếng một cậu bé cao giọng: “Mày chạy vào đây làm gì?”

Sau đó có hai người bị đám người đó ép ra ngoài, một đứa trước một đứa sau co chân chạy, phía sau là một đứa bé vóc dáng cao lớn mập mạp đuổi theo, nhất định không buông tha, hét lên: “Chính là mày, giả mạo vào đây ăn uống, không ày chạy”.

Phía sau cậu bé mập mạp còn có vài đứa bé lớn tuổi hơn, náo loạn đuổi theo hai đứa phía trước.

“Mấy con khỉ này…” Viện trưởng không giấu được sự xấu hổ trên mặt, cười giải thích với Lục Ninh Hải, “Đây là…”

Trong lúc đó, cậu bé đuổi theo đã vượt qua mấy người bạn cùng trang lứa chạy về hướng cửa chính của cô nhi viện, cố gắng bao vây. Người chạy phía trước là một cô gái, thấy cửa lớn bị chặn, nhanh như sóc quay người chạy về một phía khác trong hội trường, không quên kéo theo cậu bé vóc dáng nhỏ thó bên cạnh. Vì chạy quá nhanh, lại phải đối phó với đám người cao to đuổi theo sau, cô gái cứ né hết bên phải rồi bên trái, suýt nữa thì đụng vào Lục Ninh Hải cùng Viện trưởng đang đứng một bên hội trường.

Lục Ninh Hải né người tránh, mới có thể đứng vững mà không ngã.

“Loạn, loạn thật mà!!!” Viện trưởng dậm chân hướng về phía bọn nhóc kia khiển trách.

Cô gái quay đầu nhìn hai người lớn một cái, ánh mắt hiện rõ sự dửng dưng hài hước. Cậu bé nhỏ thó sau lưng cô nghe Viện trưởng la thì hoảng sợ, làm rơi túi đồ trên tay xuống, mấy con cá chiên vàng ươm từ trong túi giấy rơi ra tán loạn. Cô bé thấy vậy lập tức quay trở lại, đi vòng vèo mấy bước, cúi người muốn nhặt lên nhưng cậu bé mập mạp to lớn đã đuổi theo sau sát nút.

Lúc này, Lục Ninh Hải mỉm cười cản cậu bé đuổi theo lại, dù không dùng sức nhiều nhưng vẫn đủ để cô bé kia có cơ hội thoát thân. Cô nhanh chóng vọt tới tường rào bên cạnh hội trường Cô nhi viện, dùng gốc cây hoa quế bên tường làm điểm tựa ba chân bốn cẳng phóng lên trên tường, quay lại nhìn kẻ đang đuổi theo cười lớn.

“Ăn trộm! Nó dựa vào cái gì mà đến đây ăn chứ?” Bị Lục Ninh Hải cản lại, cậu bé mập mạp ấm ức hất tay ông ra, lớn tiếng: “Ông chặn tôi làm gì? Tôi đang giúp mọi người bắt ăn trộm mà!’

Cậu bé vóc dáng nhỏ bé đi cùng cô bé khi nãy thấy bạn mình thoát thân thuận lợi, cũng không chạy theo mà đứng ở chân tường cãi lại cậu bé to con đang đứng cạnh Lục Ninh Hải: “Vậy mày cũng không phải người trong viện này, cũng đều là ăn trộm như nhau thôi, ăn trộm!”. Cậu ta dùng sức hít mũi một cái, làm mặt quỷ hù dọa.

“Tao với nó không giống nhau, nhà chúng tao đều là giáo đồ, có quyên tiền cho Cô nhi viện. Nó là ăn mày ở đâu chứ?” Cậu bé to con hất hàm lên, sau đó nhìn về phía sơ Viện trưởng, như đang tìm sự đồng cảm.

Viện trưởng lắc đầu không nói.

“Đừng nói gì khác, con trai mà đuổi theo con gái thì có ra gì.” Lục Ninh Hải cười nói.

Cậu bé dĩ nhiên không phục, nhưng cũng sợ vì đối phương là người lớn đáng tuổi cha mẹ mình, lại có mặt sơ Viện trưởng ở đây, không dám hỗn hào quá đáng, chỉ biết hậm hực đi ra, bọn nhỏ theo đuôi cậu ta cũng giải tán một cách ồn ào.

Lục Ninh Hải nói với Viện trưởng: “Tôi còn tưởng bữa cơm Thánh hôm nay là mở cửa cho tất cả mọi người, nhất là trẻ em”.

“Thành thật mà nói đồ ăn của chúng tôi là chuẩn bị cho các tín đồ và trẻ em trong viện..”. Sơ Viện trưởng ngập ngừng, dừng lại một chút rồi nói: “Đứa trẻ mới vừa rồi cũng là Phó.. là Phó gia trên đảo…”

“Tôi muốn biết đứa bé bị rượt chạy khi nãy tên gì?” Viện trưởng vừa nói ra, Lục Ninh Hải đã hiểu cậu bé khi chắc chắn là con cháu của Đại phòng Phó gia, nhưng ông không bận tâm lắm đến điều này.

“À, đó cũng là một đứa bé đáng thương, nó tên là Tô Quang Chiếu, năm nay mười hai tuổi”. Thấy Lục Ninh Hải có hứng thú, Viện trưởng vội vàng hướng về hàng rào ngoắc đứa bé trai: “A Chiếu, mau tới đây”.

Mười hai tuổi, Lục Ninh Hải kinh ngạc, ông nghĩ rằng đứa bé gầy gò đang hít mũi đó cao lắm là tám chín tuổi mà thôi. Hơn phân nửa trẻ em trong cô nhi viện Thánh Ân mang họ Tô, nghe nói là vì kỷ niệm vị thánh đã lập nên Cô nhi viện.

Tô Quang Chiếu nghe Viện trưởng gọi, bối rối không biết làm sao.

“Tới đây, đồ ngốc!” Viện trưởng nóng nảy, sợ A Chiếu bỏ qua cơ hội ngàn vàng này, vội vàng giục.

Lục Ninh Hải lịch sự cắt đứt sự nhiệt tình của Lão viện trưởng, nói thẳng: “Thưa sơ, tôi muốn hỏi cô bé trèo tường khi nãy”.

“Con bé đó…” Mặt Viện trưởng không giấu được kinh ngạc. “Nhưng con bé đó không phải là trẻ em trong Viện của chúng tôi”. Giáng sinh vừa qua không bao lâu là đến năm mới, những ngày lễ này đối với Phương Đăng mà nói không có ý nghĩa