Polaroid
Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328000

Bình chọn: 7.00/10/800 lượt.

ong thấy Thái Bảo Nhi không nói lời nào, tưởng rằng đã bị mình hút hồn, bèn hỏi tiếp, “Xin hỏi người đẹp năm nay bao nhiêu tuổi? Tên gì?”

Hẳn không quá hai mươi lăm tuổi, quả là tuyệt phối!

Thái Bảo Nhi không biết là nên cười, hay nên mắng, “Anh chính là Kỷ Lăng Phong? Học trò của thầy Mạc?”

“Không sai! Tôi chính là Kỷ Lăng Phong, họa sĩ nổi tiếng thế giới! Có muốn vào ngồi một chút không?” Kỷ Lăng Phong đưa tay làm động tác ‘xin mời’. Quả nhiên là vì hâm mộ mình mà đến. Thầy, theo thầy học vẽ, cũng không phải hoàn toàn không có chỗ tốt! Người đẹp như vậy lại hâm mộ mình! Mặc dù biết hâm mộ này không giống hâm mộ kia, nhưng ai nói người được hâm mộ không thể phát triển quan hệ với người hâm mộ?

Hơn nữa, anh sẽ không làm loạn, sẽ phụ trách!

Thái Bảo Nhi siết chặt nắm tay, vừa vào nhà đã sém chút bị sặc, trong phòng vô cùng bừa bộn, một cái áo lót của phụ nữ đang nằm vất vưỡn trên ghế, dưới đất thì vứt đầy quần áo dơ và đồ chơi của trẻ con. Nghe nói đến giờ Kỷ Lăng Phong vẫn còn độc thân, vì có lời đồn anh ta là một tên biến thái, thích chơi đồ chơi của trẻ con, lại nhìn mái tóc đuôi gà của anh ta, cô đã triệt để thất vọng.

Thái Bảo Nhi nhìn những cục giấy bị vứt trên mặt đất, có thể xác định đó chính là các tác phẩm đang dang dở của Kỷ Lăng Phong. Thần tượng cô sùng bái hai năm sao có thể là người như vậy? Đồ điên, biến thái, lôi thôi lếch thếch!

Càng nghĩ càng điên!

Kỷ Lăng Phong không hề biết đối phương đang nghĩ gì, rót một ly nước cho Thái Bảo Nhi, rồi nói, “Trong nhà hơi bừa bộn chút!”

Anh còn biết trong nhà bừa bộn? Thái Bảo Nhi tức giận nhận lấy ly nước, uống vài hớp.

Chẳng những bề ngoài dị hợm, nhân phẩm còn có vấn đề!

Thái Bảo Nhi nhìn chằm chằm chiếc áo lót của phụ nữ đang nằm dưới đất, thầm lắc đầu, Hạ Mộng Lộ, cô nói quá đúng!

“Tôi đang sáng tác dở. Cô xem đây là tòa nhà trước mặt, tôi muốn thể hiện nó bằng một cách khác, cả ánh mặt trời này nữa, nhìn giống không?” Mùa xuân tới rồi, đây mới gọi là mùa xuân!

Thái Bảo Nhi liếc bức tranh một cái, rồi nói, “Rất đẹp! Có phải anh lại đang chuẩn bị quăng nó?”

Hai mắt Kỷ Lăng Phong sáng lên, “Người đẹp giỏi quá! Chuyện này cũng đoán được! Con người của tôi luôn theo đuổi chủ nghĩa hoàn mỹ, bức tranh này vẫn chưa đúng ý, cho nên tôi.... ......”

“Cho nên anh luôn bỏ dở giữa chừng? Kỷ Lăng Phong, vậy chẳng phải anh là người nhu nhược? Tại sao không dám vẽ một bức tranh hoàn chỉnh? Anh sợ anh không bằng được thầy mình, sợ bị người ta phê bình, sợ không ai thưởng thức nó, sợ bán không được tiền? Đúng đây là một xã hội thực tế, không có tiền không được, nhưng anh có từng nghĩ tới, nếu anh muốn dựa vào nó để kiếm tiền, vậy anh phải chịu đựng được đả kích, không ai có thể bỗng chốc cá chép hóa rồng, mà phải cố gắng từng bước, còn anh lại luôn nghĩ một bước lên mây. Hai mươi lăm tuổi còn mãi sống trong giấc mơ! Tôi nói cho anh biết, những người thành công là những người bước đi từng bước! Cho dù bức thứ nhất chỉ bán được mười mấy đồng, chỉ cần anh chịu cố gắng, từ từ sẽ tăng lên!”

Kỷ Lăng Phong bị Thái Bảo Nhi nói trúng tâm sự, cười lạnh nói, “Vật hiếm mới quý!”

Thái Bảo Nhi lắc đầu một cái, “Gỗ mục không thể đẽo cày!” xong xách luôn giỏ trái cây bỏ đi, cho người như vậy ăn, quả thực lãng phí.

“Đợi đã, cô còn chưa nói cho tôi biết, cô tên gì, bao nhiêu tuổi? Làm việc ở đâu? Làm sao tìm được cô?”

“Anh tìm tôi làm gì?”

Kỷ Lăng Phong gãi gãi ót, “Nếu như bỗng nhiên tôi nghĩ thông, tự nhiên muốn tìm cô tâm sự đúng không? Cho số điện thoại đi!”

Điều mong muốn nhiều năm của Thái Bảo Nhi là được chiêm ngưỡng tác phẩm hoàn mỹ của thầy Mạc và Kỷ Lăng Phong, nên xoay người đưa danh thiếp, “Tôi tên Thái Bảo Nhi, hai mươi lăm tuổi, làm việc ở công ty thiết kế Lam Đồ, đây là danh thiếp của tôi, phía trên có điện thoại di động!”

“Thái Bảo Nhi? Thái Bảo Nhi của tập đoàn Thái Thị?”

“Anh cảm thấy con gái của chủ tịch tập đoàn Thái Thị có thời gian đi làm sao?” Thái Bảo Nhi liếc Kỷ Lăng Phong một cái mang theo tràn ngập thất vọng và xa cách.

Quả nhiên hi vọng càng lớn, thật vọng càng nhiều!

Kỷ Lăng Phong rất không thích cảm giác bị người ta xem là con nít, rõ ràng cùng lứa, mắc gì cứ phải thể hiện như mình ghê gớm lắm, không phải chỉ là một nhân viên quèn dưới tay Hạ Mộng Lộ? Không lễ phép!

Nhưng như vậy càng có tính khiêu chiến! Thích giả bộ chững chạc chứ gì? Một ngày nào đó anh đây sẽ biến cô thành một người vợ nhỏ ngoan ngoãn! Chẳng lẽ vừa rồi thấy mình không mặc gì hết nên cô nghĩ anh là biến thái?

Mới rồi sao cô lại không hét lên? Con gái đột nhiên thấy con trai ở trần không phải đều che mặt mắng lưu manh? Còn cô thì nhìn chằm chằm bộ phận kia của anh, mặt không chút thay đổi? Khác người! Không hổ là nữ thần! Anh tin tưởng vào ấn tượng lần gặp đầu tiên. Thái Bảo Nhi, Bảo Nhi, tên thật dễ thương!

Thái Bảo Nhi đen mặt đi ra chung cư, thấy thùng rác bên đường, bèn tiện tay ném giỏ trái cây vào. Cho thùng rác còn hơn cho cậu ta! Xong cô chạy về nhà trọ mới mướn, thật ra đã lâu cô ở biệt thự riêng không sống chung với người nhà, nhưng Hạ Mộng Lộ