nói để tránh phức tạp, nên thuê một phòng trọ phù hợp với tiền lương của cô. Chỗ này khá tốt, là một nhà trọ độc lập, một tháng tốn hai ngàn nhân dân tệ.
Thái Bảo Nhi vào phòng xong lập tức gỡ bỏ mấy bức tranh treo trên tường, nhét vào thùng rác. Thái Bảo Nhi cô là ai? Dù gì cũng là giới trí thức lại đi sùng bái một tên biến thái, nói ra sẽ khiến người ta cười rụng răng mất. Thần tượng quả nhiên chỉ là thần tượng, không thể tiếp xúc gần.
Thần tượng? Vừa nhìn đã muốn nôn mửa thì đúng hơn! Điên mới xem cậu ta là thần tượng! Chẳng lẽ thầy Mạc cũng như vậy? Không! Thầy Mạc tuyệt đối không phải hình tượng này, tuyệt đối không!
Quan hệ nam nữ bừa bãi, cuộc sống lộn xộn, háo sắc! Vừa nhớ tới cặp mắt đắm đuối kia cô đã muốn giết người!
Trong nhà tang lễ ở phía tây thành phố.
Chừng ba mươi mặc áo trắng cúi đầu khóc than tiễn đưa người đã khuất.
Nỗi đau đó có lẽ người ngoài cuộc không cách nào hiểu được. Lúc mới tới, khi nghe người nhà của người đã khuất khóc, Hạ Nguyệt Đình cũng sẽ rơi nước mắt, nhưng thấy nhiều đã chết lặng, đúng là vì tránh né Hạ Mộng, nên cô mới trốn ở nhà tang lễ, chỉ có ở đây, mọi người mới không ngờ.
Trước mắt cô rất thích công việc này, người chết là người lương thiện nhất thế giới, họ sẽ không thương tổn, không lừa gạt cô. Dù cô có hóa trang không đẹp họ cũng không tức giận.... ...
Chợt một tràng âm nhạc kinh thiên động địa kéo suy nghĩ của Hạ Mộng Lộ về lại, là kiểu nhạc sàn! Ai thất đức vậy? Không thấy mọi người sắp khóc gần chết? Dám chạy tới đây mở nhạc sôi động?
“Nhiệt tình của tôi, giống như ngọn đuốc, thiêu đốt cả sa mạc, mặt trời thấy tôi cũng phải né, nó sợ tình yêu cuồng nhiệt của tôi, sa mạc có tôi, vĩnh viễn sẽ không cô đơn.... ....
Tiếng nhạc càng ngày càng gần...... Quản lý nhà tang lễ thấy mấy chiếc xe tải gắn đầy hoa hồng xông vào thì hít lạnh, đồ điên ở đâu ra vậy?
Bốn chiếc xe tải màu đỏ đậm như máu, treo đầy hoa hồng tươi, mở nhạc vang tận trời dừng lại. Đỗ Vương đứng trong biển hoa cầm loa tay hát tình ca cho Hạ Nguyệt Đình nghe, chừng một trăm người nam mặc vest đen cầm từng bó hoa hồng to xuống xe xếp hàng thẳng tắp, nhảy múa theo tiếng hát nhiệt tình của anh.
Bên này, ba mươi người đang khóc chết đi sống lại nghe tiếng nhạc khủng khiếp bèn quay đầu sang nhìn.
“Ôi trời ơi!”
“Chuyện gì đây?”
Hình ảnh cực kỳ đối lập! Một bên là không khí tang thương, một bên là hoa hồng ngập trời, kèm tiếng nhạc ầm ầm và điệu múa sôi động! Khác nhau một trời một vực!
Đỗ vương hung hăng trừng mấy chục người bên kia. Xui xẻo quá! Không biết anh đang tỏ tình sao? Khóc cái gì? Làm trễ nãi chuyện lớn cả đời anh, thì anh sẽ làm thịt bọn họ!
“Tôi cất cao giọng hát, em hòa theo tiếng ca của tôi, chúng ta say sưa trong dòng sông tình yêu, em là cơn mưa nhỏ.......”
“Hu hu hu chồng ơi, xuống đó đừng nóng tính như xưa nữa, em sẽ đốt cho anh nhiều đô la âm phủ.... .....”
“Nhiệt tình của tôi, giống như cây đuốc, thiêu đốt cả sa mạc.... ....”
“Hu hu hu, cha ơi.... .....!”
“Tình yêu của em giống như đóa hoa, thuộc về hai ta.... .... Bên kia xong chưa? Khóc khóc khóc, có gì mà khóc? Có ai không, chặn miệng họ lại!” Đáng chết! Mất hứng!
Hạ Nguyệt Đình nhắm mắt lại, cúi đầu lau mồ hôi. Họ Đỗ kia, đầu anh bị lừa đá đúng không? Trời ơi, cô nhất định sẽ bị quản lý chửi!
Hơn một trăm người đàn ông mặc vest đen vọt ra, thản nhiên lấy băng keo dán miệng của ba mươi người kia lại, “Biết điều một chút! Phá hư chuyện tốt của anh Đỗ thì tất cả đều phải chôn theo!”
Xã hội đen.... .....
Quản lý nhà tang lễ sợ run cả người.
Không thể chọc!
Đỗ Vương đưa lưng về phía mặt trời, tiếp tục hát to.
“Rốt cuộc anh ta muốn làm gì?”
“Không biết! Anh ta đẹp trai quá! Nếu anh ta tỏ tình với tôi, tôi sẽ đồng ý ngay!”
“Giống hệt đại ca xã hội đen trong phim!”
“Có ai biết anh ta là ai không?”
Hạ Nguyệt Đình thấy mọi người nhìn mình, vội vàng lắc đầu cười, “Tôi không biết anh ta!” Cô vừa nói vừa lui về phía sau, đang định trốn đi.... ...
“Hạ Nguyệt Đình, tôi tặng em tất cả những đóa hoa này! Chúng đại biểu cho tình yêu của tôi!”
Hạ Nguyệt Đình ngẩn người, anh ta.... ..... Thật đáng ghét! Trước kia sao cô lại không biết anh ta là người vô lý ngang ngược, hoàn toàn không quan tâm đến cảm thụ của người khác như vậy chứ? Đúng là đồ điên!
Đỗ Vương đặt loa xuống, nhảy khỏi xe, thoáng thất vọng nhìn theo bóng lưng Hạ Nguyệt Đình, “Cô ấy là người phụ nữ của tôi, nếu mấy người dám khi dễ cô ấy, tôi sẽ lấy mạng mấy người! Còn bên kia, tiếp tục khóc đi!” Nếu không do đám người kia, mình nhất định đã thành công! Chỉ là chết thôi, có gì mà khóc? Nhà ai không có người chết?
“Dạ dạ! Không dám không dám!” Quản lý khom lưng nói, lần đầu tiên thấy xã hội đen cao cấp như vậy!
Đỗ Vương sửa lại kiểu tóc, chạy theo Hạ Nguyệt Đình.
Đã chuẩn bị cả đêm, hi vọng đừng biến khéo thành vụng!
Trong một căn biệt thự hoành tráng như hoàng cung. Hạ Mộng Lộ đang đi lại quan sát.
Khung cảnh rất đẹp, có biển có núi, cách xa phố xá sầm uất, giao thông lại thuận tiện. Dĩ nhiên, Lạc Vân Hải không bao giờ thiếu phương tiện đi lại,