n không muốn chơi vòng xoay ngựa gỗ! Tụi con muốn chơi cáp treo, chơi rơi tự do, chơi thuyền hải tặc!”
Trước vòng xoay ngựa gỗ, hai đứa nhỏ không hài lòng nói ra yêu cầu. Cha thật
không hiểu niềm vui của đàn ông. Lúc mới tới cha còn kêu nhân viên đuổi
hết mọi người ra ngoài, nếu không do hai cậu hết sức phản đối, hôm nay
sợ rằng cả khu vui chơi chỉ còn lại ba người họ và một đám nhân viên
rồi.
Bộ vest của Lạc Vân Hải vẫn thẳng thớm như cũ, một tay nhét
trong túi quần, lạnh nhạt nhìn bốn phía, nghe vậy nói, “Không được, trẻ
con không thể chơi những trò mạo hiểm, hai con còn hai giờ ba mươi phút
nữa, nhanh lên đi!”
“Con không thích! Trò ngựa gỗ xoay này chẳng
vui tí nào! Cha, chúng ta đã tới đây, tiền cũng trả rồi, phải chơi một
lần cho đã, nếu không sẽ rất lãng phí!” Cứ nhìn những người kia xem,
chơi vui như vậy, hai cậu cũng muốn chơi.
Kỷ Khanh Khanh ôm chân Lạc Vân Hải dùng sức lay, “Cha! Cha là người cha tốt nhất thế giới, thật!”
Lạc Vân Hải cười lạnh, “Giờ mới biết?”
Cha thù dai quá!
Trong lúc Kỷ Đào Đào định tiếp tục xin xỏ thì thấy Hạ Mộng Lộ đang hùng hổ
chạy về phía này, không cần suy nghĩ cũng biết là tới đánh người, bèn
vội vàng hô to, “Cha, cha mau lên vòng xoay tốc độ đi!” Cậu khẳng định,
mẹ đang nhằm vào cha.
“Hả? Tại sao.... ......”
“Bốp!” Một tiếng đập mạnh vang lên, những người xung quanh lập tức quay đầu đi không dám nhìn lâu.
Lạc Vân Hải bị đánh đến lệch đầu, thấy là Hạ Mộng Lộ thì gầm nhẹ, “Em điên hả?”
Hai đứa nhỏ giả vờ như không thấy gì hết, quay lưng lại, cố làm ra vẻ đang thảo luận gì đó, nhưng thỉnh thoảng vẫn len lén nhìn.
Hạ Mộng Lộ tức đến mức run rẩy cả người, ngẩng đầu nhe răng nói, “Lạc Vân
Hải, anh có phải đàn ông hay không? Kêu mẹ anh tới uy hiếp tôi? Bảo tôi
cút đi, để hai đứa nhỏ lại? Anh có ý gì?”
Lạc Vân Hải sửng sốt,
anh kêu mẹ tới tìm cô hồi nào.... .... Hình như đúng là mẹ anh có nói
muốn đi tìm cô, anh cứ cho rằng bà tới khuyên, ai ngờ......
Lạc Vân Hải cau mày, “Tôi không có! Tin hay không tùy em!”
“Luật sư còn mang theo cả hiệp nghị gì đó! Lạc Vân Hải, tôi thật không nhìn
ra, anh lại là người như vậy!” Nếu không cố kỵ đây là nơi công cộng, cô
đã xé xác anh ta rồi!
“Mộng Lộ, tôi thật sự không có! Tôi thề, mẹ tôi nói là đi giúp tôi khuyên em, tôi cứ cho rằng.....”
“Anh cho rằng cái gì?” Hạ Mộng Lộ dùng giỏ xách đập mạnh vào ngực Lạc Vân
Hải, “Nói đi, anh cho rằng cái gì? Cho rằng hai đứa nhỏ sẽ đi với anh?
Cho rằng tôi sẽ ngoan ngoãn bước vào cái nhà ghê tởm đó.....”
Không đợi Hạ Mộng Lộ nói xong, Kỷ Đào Đào đã kéo tay Lạc Vân Hải bỏ chạy,
“Cha, cha mau đi chơi vòng xoay tốc độ đi! Như vậy mẹ sẽ không bắt được
cha!” Hôm nay mẹ dữ quá, không phân tốt xấu gì hết, cha thật không có
kêu bà nội đi tìm mẹ gây rối!
Kỷ Khanh Khanh ôm đùi Hạ Mộng Lộ,
“Mẹ đừng giận! Cha thật không có, tụi con có thể làm chứng, lúc ăn cơm
bà nội nói muốn giúp cha dỗ mẹ về, không có nói muốn đi cướp tụi con,
hơn nữa, tụi con chỉ cần mẹ! Mẹ đừng giận!”
Hạ Mộng Lộ nghe xong mặt càng đen, “Sao? Bắt đầu nói giúp người đó hả?”
“Mẹ, cha rất tốt với tụi con, thật, mẹ tha thứ cha đi, cha biết sai rồi!” Trời ơi, mẹ nóng quá, cậu sắp không chống đỡ nổi rồi.
Lạc Vân Hải nghe theo lời con trai, vịn lang cang, tung người nhảy lên, lắc mình, hòa vào dòng người xếp hàng, nghĩ thầm, chắc an toàn rồi, nếu
không thật mất mặt! Nhưng vừa quay đầu lại, đã quỷ dạ xoa đứng bên cạnh
anh, bèn tức giận nói, “Có gì về nhà nói tiếp!”
Hạ Mộng Lộ tới để giết người, há có thể bỏ qua cho Lạc Vân Hải. Cô đưa tay nắm lấy vai anh.... ...
“Cha mẹ, nhìn bên này!”
Thấy con trai cầm máy chụp hình, Hạ Mộng Lộ không thể không nhanh chóng kiềm lửa giận lại, xoay người lộ ra khuôn mặt tươi cười hiền lành, giơ tay
tạo dáng chữ V.
Lạc Vân Hải cũng vội vàng ôm eo Hạ Mộng Lộ, bắt chước tạo hình ngu ngốc của cô.
‘Tách tách’
Hạ Mộng Lộ vừa định nắm lấy cổ áo Lạc Vân Hải.......
“Cha, mẹ, nhìn bên này, con muốn chụp một trăm tấm, không được lộn xộn!” Kỷ
Đào Đào chụp liên tục không ngừng, mồ hôi trên trán rơi như mưa. Cho tới giờ, mẹ chưa từng đối xử với ba ba như vậy! Cha rất vô tội, bọn cậu
phải giúp đỡ cha!
Lạc Vân Hải hiểu ý con trai, cười rất vui vẻ,
đổi đủ loại tư thế, không quan tâm hình tượng gì nữa. Còn chuyện gì mất
mặt hơn bị đánh ngoài đường?
Hai đứa nhỏ chạy tới chạy lui, đổi
đủ góc chụp, bận tối mặt tối mày. Kỷ Khanh Khanh ở một bên chỉ đạo, “Cha mẹ đổi kiểu đi! Mẹ, mẹ đừng cử động!”
‘Tách tách tách tách tách’
Hạ Mộng Lộ giận tím mặt, lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Biết rõ bọn nhỏ đang
cố ý không cho cô nổi điên, nhưng đành làm theo vì cô cũng không muốn để lại ấn tượng xấu, nếu lan truyền ra ngoài, tổng giám đốc Lam Đồ lại là
một người đàn bà đanh đá, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến hình tượng của công ty.
Đến khi bọn nhỏ chụp xong, Lạc Vân Hải nhanh nhẹn đẩy Hạ Mộng Lộ ngồi xuống.
Gì? Cô tới để trút giận chứ không phải tới chơi, “Anh tránh ra!”
Lạc Vân Hải thắt dây an toàn cho Hạ Mộng Lộ, “Nhiều người như vậy, em la lối cái gì? Nhanh, chơi rất vui!”
Cô lớn thế nà
