Old school Swatch Watches
Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325402

Bình chọn: 8.5.00/10/540 lượt.

thấy trước mắt nhoáng lên một cái.

“Này, vừa rồi ngươi có nhìn thấy thứ gì đó bay qua không?” Thị vệ Giáp hỏi thị vệ Ất.

“Có sao? Không có, không có cái gì cả, nửa đêm nên mắt ngươi bị hoa rồi, sao lại có thể có người được? Có người mà chúng ta lại không nhìn thấy sao? Nói đi, có phải nhớ nương tử hay không?” Thị vệ Ất nói đùa.

“Đi chết đi, ngươi mới nhớ nương tử, đừng quên, ta vẫn chưa thành thân đâu, không giống ngươi.” Thị vệ Giáp hơi đỏ mặt nói.

“Chính vì chưa thành thân nên mới nhớ, sau khi thành thân, ngươi sẽ nhớ những cô nương ở Di Hồng Lâu, khỏi phải nói, những nữ tử ở kỹ viện rất biết hầu hạ người khác.” Thị vệ Ất nói đến đây, trong mắt liền lộ ra hào quang.

“Hóa ra là như vậy. Ta đã nói mà, vừa đến thời gian nghỉ ngơi liền không thấy bóng dáng của ngươi, hóa ra là vụng trộm đi tìm vui. Ngươi không sợ nương tử biết sao?” Thị vệ Giáp nói.

“Phải nha, mấy ngày nay không thể đi, thủ lĩnh bị thương rồi, chúng ta chỉ có thể luân phiên canh giữ.” Thị vệ Ất hơi ủ rũ nói.

“Ngươi nói xem sao thủ lĩnh lại bị thương?” Thị vệ Giáp hỏi.

“Không biết, suỵt, chúng ta đừng bàn luận chuyện này nữa, lỡ như để quận chúa nghe được sẽ không hay.” Thị vệ Ất nhỏ giọng nói.

Nhưng bóng đen trốn ở một nơi bí mật gần đó đã nghe thấy cuộc nói chuyện của bọn họ, hơi nheo mắt. Vào lúc này đột nhiên có một nha hoàn đi tới từ phía đối diện.

“Xuân Hương tỷ tỷ, hơn nửa đêm rồi mà tỷ còn làm gì đấy? Chẳng lẽ đang ăn vụng? Đến đây, cho chúng ta ít đồ ăn trước đi.” Thị vệ Giáp khiêu khích nói.

“Ngậm cái miệng thối của các ngươi lại, Xuân Hương ta là người hay ăn vụng sao? Đây là thứ quận chúa cần. Được rồi, không nói với các ngươi nữa, hôm nay tâm tình của quận chúa không tốt, nếu đến chậm lại sợ bị mắng.” Xuân Hương nói, sau đó vội vàng bưng điểm tâm trong tay rời đi.

Phía sau, một bóng đen vẫn luôn bám theo nàng ta. Xem thử hắn ở đâu, chỉ cần biết chỗ ở thì tìm người không phải rất đơn giản sao?

“Quận chúa, điểm tâm đến rồi.” Nha hoàn tên Xuân Hương gõ cửa nói.

“Vào đi.” Liễu Nhu phân phó.

“Dạ, quận chúa.” Nàng ta đẩy cửa đi vào, bóng đen liền phi thân một phát lên nóc nhà, nghe người trong phòng nói chuyện.

“Quận chúa, đừng đau lòng khổ sở nữa, vẫn nên nghỉ ngơi một chút, thân thể quan trọng hơn.” Nha hoàn an ủi.

“Sao ta có thể ngủ được? Ta không ngờ rằng hắn sẽ đối xử với ta như vậy. Ngươi bảo sao ta có thể chịu nổi?” Sắc mặt Liễu Nhu rất khó coi, đôi bàn tay trắng như phấn nắm chặt lại.

“Xin quận chúa bớt giận, nô tỳ nghĩ rằng bây giờ quận chúa không nên nổi giận, mà là xem như không biết gì cả, ở chung với Vương gia một cách tốt đẹp. Trong lòng Vương gia liền sẽ áy náy với quận chúa, cũng sẽ không nuốt lời.” Lúc này nha hoàn mới tỉnh táo phân tích.

Bấy giờ tâm tình Liễu Nhu mới bình tĩnh lại, gật đầu nói: “Xuân Hương, ngươi nói đúng, là ta quá dễ kích động.”

“Quận chúa, không phải người dễ kích động mà là ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường.” Xuân Hương nói.

“Đúng nha, chắc là ta sắp điên, sắp rối loạn chừng mực rồi mới làm ra những chuyện lỗ mãng, hối hận như vậy. Đúng rồi, thương thế của Lý Tam ra sao?” Liễu Nhu lại hỏi, nàng cũng không hi vọng người mình có thể dùng càng ngày càng ít.

“Quận chúa, hắn không sao, tu dưỡng một thời gian là có thể bình phục.” Xuân Hương nói.

“Không sao là tốt rồi. Nàng ta thật là mệnh lớn, có thể năm lần bảy lượt đều tránh được kiếp nạn, còn có người âm thầm trợ giúp.” Liễu Nhu oán hận nói.

Ánh mắt của hắc y nhân trên nóc nhà bắn ra một tia sáng dữ tợn. “Nàng” ở trong miệng Liễu nhu không nói cũng biết chính là chỉ Mạnh Tâm Nghi.

“Quận chúa, lần này thất bại đã kinh động đến Vương gia, nô tỳ nghĩ bọn họ nhất định sẽ có cảnh giác, vì vậy quận chúa không nên tiếp tục động thủ.” Xuân Hương nói.

“Ta đương nhiên biết, nếu bây giờ động thủ sẽ làm lộ bí mật, ta không ngốc như vậy.” Liễu Nhu nói, nàng chẳng qua là bởi vì ghen tỵ nên mới nhất thời mất đi lý trí thôi.

“Vậy quận chúa hãy nghỉ ngơi sớm một chút đi, nô tỳ lui xuống trước.” Xuân Hương còn nói thêm.

“Được, ngươi đi đi.” Liễu Nhu gật đầu.

Hắc y nhân trên nóc nhà lại nhẹ nhàng phi thân một phát, liền biến mất trong bóng đêm mờ mịt.

Vương phủ, Mộ Dung Trần ngồi trong thư phòng, nhưng trong lòng nghĩ đến toàn là chuyện Cung Tuyết Thiến bị ám sát. Hắn thật sự nghĩ không ra, vì lý do gì mà lại muốn ám sát nàng, còn ngay tại khu vực săn bắn của hoàng gia. Chẳng lẽ là phụ hoàng vì không muốn để nàng gả cho Gia Lỗ Tề Vương tử nên mới muốn giết nàng đầu xuôi đuôi lọt sao?

Không, không phải là phụ hoàng, chẳng lẽ lại là chủ ý của mẫu phi? Đúng, nhất định là bà. Nắm tay lập tức nắm chặt lại, trong ánh mắt bắn ra hận ý.

Trong cung, Quý phi nương nương ngồi ở đó, nghe thái giám bẩm báo: “Nương nương, ngày hôm qua, Liễu Nhu kia lại phái người đi ám sát Mạnh Tâm Nghi khiến nàng ta bị trọng thương nhưng không huy hiểm đến tính mạng. Có điều nàng ta cũng thật là mệnh lớn, mấy lần đều biến nguy thành an.”

“Bổn cung cũng không nghĩ rằng Liễu Nhu lại biến thành âm tàn cay độc như vậy. Một nữ t