Đợi đến khi tỉnh táo lại, Trịnh Đinh Đinh xác nhận bản thân lúc ở bệnh
viện đã tỏ tình với Ninh Vi Cẩn rồi. Trong lúc không khống chế được cảm
xúc đã nói với anh ba chữ "Tôi yêu anh!" Chỉ là, chuyện cô thổ lộ không
hề tác động đến Ninh Vi Cẩn. Vậy mà anh hỏi lại cô tình cảm dành cho
Trần Tuần là gì!
Mất mặt không? Hối hận không đây?
Có một chút. . . . . .
Chỉ là. . . . . . cô vẫn cảm thấy may mắn khi đã nói những suy nghĩ của mình cho Ninh Vi Cẩn.
Về phần kết quả, cô sẽ không cưỡng cầu gì nữa.
Trịnh Đinh Đinh để cốc xuống, ngón tay hơi gõ thành cốc. Khóe môi nở nụ
cười giễu. Từ lúc sinh ra đén giờ, đây là lần đầu tiên cô theo đuổi đàn
ông, cũng là lần đầu tiên lớn tiếng nói ba chữ "Em yêu anh" này. . . . . . Kết cuộc, cô cắn anh một cái, sau đó chạy trối chết.
Cả đêm Trịnh Đinh Đinh ngủ rất ngon. Trong mộng chỉ toàn hình ảnh của Ninh Vi Cẩn.
Kết quả, cô bị đói mà phải tỉnh dậy. Mở mắt, cảm thấy hơi hoa mắt, bất
tri bất giác mới ý thức được bây giờ phải xuống dưới lầu mua hai cái
bánh hồ tiêu tẩm hành!
Trịnh Đinh Đinh rửa mặt mũi đơn giản, tùy tiện buộc tóc lên cũng không
thay quần áo. Cô còn mặc quần ngủ chấm bi đỏ, đi đôi dép bong màu đen,
cầm ví chậm chạp xuống tầng.
Lúc mở cửa, những tia nắng mặt trời giống như đôi cánh ong mật nhẹ nhàng tung bay.
Một chiếc xe Porsche quen thuộc dừng trước cổng. Ánh mặt trời phản chiếu xuống thân xe, tạo thành một vệt sáng long lánh. Mà ngồi ở vị trí lái,
ánh nắng sượt qua gò má anh phân cách hai mảng sáng tối rõ ràng. Trong
trời thu, anh ngồi lẳng lặng trong xe, khiến người ta liên tưởng giống
như đang nhìn qua ống kính, có cảm giác xa mà gần.
Trịnh Đinh Đinh dừng bước, nhịp tim giống như chậm một nhịp.
Cho đến khi Ninh Vi Cẩn xuống xe, từng bước đi đến trước mặt cô. Cô mới xác định đúng là anh tới rồi!
"Mua cho em bữa sáng này!" Anh lời ít mà ý nhiều, đưa túi giấy trên tay cho cô.
Trịnh Đinh Đinh nhận lấy, qua túi giấy ngón tay cô cảm nhận được nhiệt
độ ấm áp. Cô còn ngửi thấy mùi thơm phảng phất. Cô đoán đây là bánh xốp
đường trắng.
"Ăn sáng trước đi! Ăn xong chúng ta nói chuyện!"
"Anh muốn nói gì thì nói luôn đi!" Giọng nói Trịnh Đinh Đinh vang lên.
"Hôm qua, em nói em yêu tôi!
Tôi tới xác nhận lại xem có đúng hay không!”
“…” Trịnh Đinh Đinh bị nghẹn rồi. Cố gắng kìm ném ném túi đồ trong tay vào mặt anh, không nói một lời.
“Trịnh Đinh Đinh, em yêu tôi sao?” Trong mắt Ninh Vi Cẩn quan sát mặt cô, trực tiếp hỏi rõ.
Trịnh Đinh Đinh hít một hơi, sắc mặt thản nhiên: “Anh rõ ràng nghe được
tại sao còn phải bắt tôi lập lại lần nữa làm gì? Anh cần gì cứ bám riết
lấy tôi để truy đáp án chứ? Vậy tất cả những việc tôi làm, đối với anh
mà nói không có ý nghĩa gì sao? Ninh Vi Cẩn, anh tự ngẫm một chút đi!
Rốt cuộc, anh thật sự không hiểu giả vờ không hiểu đấy?”
“Tôi không xác định được!” Vẻ mặt Ninh Vi Cẩn bình tĩnh, thẳng thắn nói: “Trước kia, tôi rất có lòng tin. Nhưng sự lựa chọn của em khiến tôi
hoài nghi cảm bản thân mình. Tôi chưa bao giờ phải chất vấn bản thân như vậy. Em là ngoại lệ. Tôi cũng không muốn đoán nữa. Tôi muốn biết trong
lòng em nghĩ gì, tình cảm em đối với tôi là gì!”
“Tình cảm với anh….” Trịnh Đinh Đinh chậm rãi, nghiêm túc nói, “Từ lúc
em đồng ý làm bạn gái anh đã xác định rồi. Chỉ là anh không tin tưởng em thôi. Anh hoài nghi em em không thể quên được Trần Tuần. Anh cho rằng
em vẫn yêu Trần Tuần như cũ. Điều này khiến em rất thất vọng, bởi vì nó
chứng minh anh và em không hề hiểu nhau! Ninh Vi Cẩn, em thật không ngờ
một đạo lý bình thường, dễ hiểu như vậy lại là một câu hỏi k hỏi khó với anh. Nếu như em không thích anh, trong lòng em không có anh thì em sẽ
không ngày ngày nhắn tin cho anh. Em cũng sẽ không đến bệnh viện tìm anh rồi chờ đến tận đêm. Thậm chí, sau khi anh trở về, em còn giống như cái đuôi bám theo sau anh vậy. Không để ý chuyện thái độ lạnh lùng, ghét bỏ của anh hết lần này đến lần khác!”
“Em nhắn tin chỉ lập đi lập lại lời giải thích tại sao lại muốn ở bên
cạnh hắn ta, chăm sóc hắn ta. Tôi thừa nhận, lúc đó tôn hoàn toàn không
muốn nghe em nhắc đến anh ta dù chỉ một chữ!”
“Cho nên anh mới hờ hững với em? Anh vẫn cố chấp nói chia tay thì chia tay? Anh có từng suy nghĩ cho cảm nhận của em không?”
“Tôi đã cho em cơ hội, để em lựa chọn, là tự em lựa chọn như vậy!” Giọng nói của Ninh Vi Cẩn lành lạnh.
“Nình Vi Cẩn, căn bản anh không nói đạo lý! Anh chỉ biết lo cho cảm giác của mình, tự nhận định những suy nghĩ của bản thân là đúng. Chưa bao
giờ anh thật sự tin tưởng em. Có lẽ, người sai không phải anh. Sai là
anh………….anh và tôi không cùng một thế giới!” Trịnh Đinh Đinh không thể
nào ngụy trang được nữa, giọng nói kích động mấy giây sau mới bình tĩnh
lại, sắc mặt mệt mỏi và mê man: “Đúng, em và anh không cùng một thế
giới. Em nên sớm hiểu được sự thật này. Không một ai có thể thay đổi
quyết định hay ý nghĩ của anh. Thư Di Nhiên nói rất đúng, anh là thiên
tài, còn em chỉ là một người bình thường. Nhưng em chỉ muốn bạn đời là
một người bình thường mà thôi!”
Ánh mắt Ninh Vi Cẩn hơi động