Polaroid
Tình Đầy Hennessy

Tình Đầy Hennessy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326404

Bình chọn: 9.5.00/10/640 lượt.

ng hừng hực bốc lên, hoa tuyết trắng từ không trung màu xám tro rơi xuống, có một số rơi xuống gò mà lộ trên mặt nước của cô.

Nguồn nước ở trung tâm suối, một chiếc khay hình là sen trong suốt dao động trên mặt nước, trên khay đặt một bình rượu trắng nhỏ, một chiếc cốc sứ và một cốc mơ. Sau khi nhấp mấy ngụm nhỏ Trần Dư Phi đặt cốc về khay, bướng bình giơ chân lên dùng chân đẩy khay trôi về phía Nhiếp Phong ở phía đối diện. Chiếc lá sen nhỏ dao động dữ dội, mùi rượu càng nồng đượm hơn bay ra. Trần Dư Phi cởi dây buộc tóc ra, ngẩng cao đầu về sau để toàn bộ tóc được ngâm trong nước, hít một hơi thật sâu, có hoa tuyết rơi vào trong miệng, tan ra có vị ngọt nhàn nhạt.

Nước khẽ động, Trần Dư Phi nhẹ nhàng ngẩng đầu nằm, để mặc tay của Nhiếp Phong ôm lấy eo cô, hôn cô. Một ngụm rượu cay cay được mớm vào miệng cô, Trần Dư Phi bị cay tới mức mở mắt, bị sặc đẩy anh ra, chỉ thấy nét cười trong đôi mắt anh.

Trần Dư Phi chớp chớp mắt, sóng mắt lưu chuyển không tránh né nữa, mà ngược lại đưa lưỡi ra cuốn lấy lưỡi Nhiếp Phong, nhân lúc anh không cẩn thận, đấy hột mơ ngậm trong miệng sang miệng anh. Răng Nhiếp Phong đột nhiên cắn phải thứ cứng rắn, khe khẽ kêu rắc một tiếng khiến anh giật mình, Trần Dư Phi nhân cơ hội trốn thoát, tựa vào thành bề cười ngặt nghẽo.

Ở suối nước nóng tại gia, không bị bó buộc bơi đồ bơi, khuôn ngực lộ trên mặt nước của cô theo tiếng cười, khẽ dao động theo mặt nước. Nhiếp Phong mím môi mỉm cười, dang cánh tay bước tới ép Trần Dư Phi vào bên thành bể. Trong cảnh hoa tuyết bay đầy trời, anh nâng cằm cô lên, khẽ thở dài, không cần nói gì cả, trong sự trầm mặc trên tất cả, lại một lần nữa để Trần Dư Phi nếm trải hương rượu mê đắm lòng người trên môi anh.

Ngày đầu tiên đi làm, Trần Dư Phi vốn định hen Đoàn Vân Phi cùng ra ngoài ăn trưa, thuận tiện nói chuyện với cậu ấy, tìm hiểu một chút tình hình hiện tại nhà cậu ấy, nhưng vừa qua mười giờ thì nhận được điện thoại của Cát Tuyết Phi, đặt trước bữa cơm trưa với cô.

Vừa mới đi làm không có nhiều việc, Trần Dư Phi có mấy lần định chuồn đến phòng làm việc của Đoàn Vân Phi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, lại cảm thấy làm như thế quá đột ngột. Nhiếp Phong nói đúng, dù gì cũng là chuyện của anh và Đỗ Thượng Văn, những gì có thể làm cô đã làm rồi, bây giờ là cửa ải khó khăn cuối cùng, chỉ có hai người họ cùng nắm tay nhau mới có thể vượt qua.

Lúc đón Tết Cát Tuyết Phi có lẽ đã nhận được không ít bao lì xì, chi tiêu có vẻ tương đối xa xỉ, đưa Trần Dư Phi tới một quán bò bít tết vô cùng đắt đỏ. Nhưng trong tâm trạng như hiện nay, bò bít tết đối với cô có vẻ hơi khó nuốt, có lẽ món cháo hoa của quán Phương Bà thích hợp với cô hơn.

Lúc Cát Tuyết Phi gặp Trần Dư Phi, không còn tự nhiên thoải mái như trước kia nữa, cô bé không phải là người mưu mô gì, vì thế toàn bộ tâm sự đều được viết trên mặt. Nhìn bộ dạng cô bé khó khăn tìm chủ để không khiến bầu không khí trở nên bối rối, Trần Dư Phi thầm thở dài, nói: “Có chuyện gì em cứ nói thẳng, Tuyết Phi, chị hi vọng chúng ta có thể giống như trước đây, đừng vì chuyện chị và Vân Phi mà làm ảnh hưởng tới tình bạn của chúng ta.”

Nét cười trên mặt Cát Tuyết Phi khó khăn lắm mới nặn ra được từ từ biến mất, cô bé chăm chăm nhìn Trần Dư Phi, đôi mắt to chớp chớp mấy lần, khẽ nói: “Chị dâu, anh Vân Phi nhà em… rốt cuộc anh ấy…”

Mi mắt Trần Dư Phi khẽ giật, đợi chờ Cát Tuyết Phi tiếp tục nói. Cát Tuyết Phi chần chừ, nâng ly rượu vang trên bàn uống một ngụm lớn, lấy dũng khí nói: “Anh Vân Phi… có phải là gay không?”

Từ đơn này ý nghĩa là gì Trần Dư Phi hiểu rất rõ, nhưng chưa từng dùng nó để miêu tả về Đoàn Vân Phi và Đỗ Thượng Văn, cũng có lẽ vì hai bên quá thân thiết quá quan tâm nhau, cô vô thức từ chối đem bất kì từ ngữ nào thu hút ánh nhìn kì dị của người khác liên hệ với họ. Vì thế vừa nghe thấy lời của Cát Tuyết Phi, cô liền có chút thẫn thờ, mấy giấy sau mới hiểu ra. Cô cụp mắt xuống, cũng nâng ly rượu vang lên nhấp một ngụm, nhìn chất lỏng màu đỏ đậm chầm chậm lắc lư trong ly, khẽ nói: “Sao em biết?”

Cát Tuyết Phi cắn môi, lông mày nhíu chặt lại, rất lâu sau, giọng khàn khàn nói: “Trước đây em còn tưởng anh Phong có bệnh về mặt này, không ngờ… không ngờ lại là anh Vân Phi…”

Trần Dư Phi đặt ly rượu trở về bàn: “Em có vì điều này mà kì thị cậu ấy không?”

“Đương nhiên là không!”. Cát Tuyết Phi hét lên: “Sao em có thể kì thị anh ấy được! Nhưng…”

“Nhưng gì?”

Cá