t Tuyết Phi thở dài: “Nhưng sao có thể… ý em nói, em hoàn toàn không dám tin, anh Vân Phi… tất cả họ hàng người thân trong nhà em đều rất bảo thủ, sao anh ấy có thể…”
Trần Dư Phi khẽ cười: “Tin chị đi, chuyện này cậu ấy cũng không cách gì lựa chọn được, đây là sự an bài của thượng đế rồi.”
Quán bít tết nằm ở trên tầng một quán rượu, bên cạnh chỗ ngồi là bức tường bao thủy tinh, bên ngoài có thể nhìn thấy bầu trời không trong xanh của thành phố. Một tầng sương xám mù mờ chắn mất tầm nhìn của mọi người, nhiều lúc ngẩng đầu lên, đã không thể nói rõ bầu trời rốt cuộc có màu gì.
Cát Tuyết Phi nhìn món bít tết vừa được bưng lên bàn, vẫn chưa giơ tay cầm dao dĩa: “Tại sao thượng đế lại an bài lung tung như vậy, là ông ấy có mưu đồ hay cố ý?”
Trần Dư Phi nắm lấy tay cô bé: “Thượng đế có lẽ muốn Vân Phi được hạnh phúc.”
“Như thế làm sao hạnh phúc được chứ!”, Cát Tuyết Phi lắc lắc đầu.
Trần Dư Phi mất kiên nhẫn nhìn gương mặt trẻ trung kia: “Có thể gặp được người mình yêu nhất trong cuộc đời, lẽ nào không phải hạnh phúc sao? Tuy người đó là đàn ông, nhưng là hai người họ yêu thương nhau. Thứ mà Vân Phi muốn chỉ là hạnh phúc như thế, có lẽ đại đa số thứ chúng ta muốn cũng giống như cậu ấy.”
Khóe mắt Cát Tuyết Phi lập tức bắt đầu đỏ hoe, cô bé cụp mắt xuống, khẽ sụt sịt: “Thượng đế muốn anh ấy hạnh phúc, tại sao không sắp xếp cho chị với anh ấy? Bây giờ xảy ra chuyện này, trong nhà… cửa ải người trong nhà anh ấy làm sao vượt qua đây!”
Trái tim Trần Dư Phi có chút trĩu nặng: “Sức khỏe của cô thế nào? Có đỡ hơn chút nào không?”
Cát Tuyết Phi lắc lắc đầu, cầm tờ giấy chấm chấm nơi khóe mắt: “Không tốt, sức khỏe của bác cả một chút khởi sắc cũng không có, bác sĩ nói tình hình của bác ấy rất tệ, bắt buộc phải làm phẫu thuật mới ổn, nhưng hiện nay sức khỏe quá yếu, lại sợ không thể vượt qua được cuộc phẫu thuật…”
“Sao lại như thế…”. Sao Đoàn Vân Phi một câu cũng không nói gì? Ngay cả Nhiếp Phong cũng chẳng nói với cô.
Sau khi tạm biệt Cát Tuyết Phi, Trần Dư Phi trở về công ty, không về phòng làm việc của mình, mà trực tiếp đi đến trước phòng làm việc của tổng giám đốc, gõ cửa.
Âm thanh Đoàn Vân Phi nói “mời vào” vang dội và rất kiên định, Trần Dư Phi xoay nắm cửa đẩy cửa ra, Đoàn Vân Phi đang bận rộn bên trong vừa nhìn thấy cô, lập tức lộ ra nụ cười mỉm: “Sao thế, buổi trưa không nghỉ ngơi à?”
“Vân Phi”. Trần Dư Phi lật tay đóng cửa lại, bước đến trước bàn làm việc của anh: “Đang bận à? Có thể nói chuyện với cậu không?”
“Đương nhiên!”. Đoàn Vân Phi cười đặt thứ trong tay xuống: “Có chỉ thị gì không?”
“Bệnh tình của cô nghiệm trọng như vậy, tại sao không nói cho bọn mình biết?”
Đoàn Vân Phi có chút khóe miệng khẽ nhếch nhưng không thể cười nổi: “Cát Tuyết Phi nói với cậu à? Tiểu nha đầu này thật nhanh mồm nhanh miệng!”
“Vân Phi, đây không phải là chuyện của một mình cậu, mình, Thượng Văn và còn cả Nhiếp Phong, bọn mình đều có thể giúp cậu cùng nhau nghĩ cách, Thượng Văn chẳng phải đã giải quyết xong vấn đề bố mẹ cậu ấy rồi sao, nói không chừng cậu cũng giống như cậu ấy, trước đó cứ nghĩ bố mẹ vô cùng cố chấp và cứng nhắc, nhưng thực sự khi thực sự thử giải thích thì họ lại hiểu và thông cảm cho cậu.”
Đoàn Vân Phi lùi về sau ngồi vào ghế tựa, hai tay nắm vào nhau, khuỷu tay đặt trên tai ghế. Anh hơi cúi đầu, bên dưới mắt có chút quầng thâm, khóe miệng cũng mệt mỏi lộ ra nếp nhăn: “Phi Phi, hai ngày nay… Thượng Văn vẫn ổn chứ?”
“Vẫn ổn”. Trần Dư Phi ngẫm nghĩ, lại thêm một câu: “Ít nhất nhìn bề ngoài có vẻ vẫn ổn.”
“Thế thì tốt. Phi Phi, giúp mình ở bên cậu ấy nhiều hơn, hiện tại mình phải chạy qua lại giữa công ty và bệnh viện, không có thời gian tới thăm cậu ấy.”
“Mình sẽ làm vậy. Nhưng Vân Phi, cậu cũng phải giữ gìn sức khỏe.”
“Mình hiểu, mình sẽ làm thế.”
Trong lòng Trần Dư Phi có chút xót xa: “Cô sẽ bình phục rất nhanh thôi, đừng lo lắng quá nhé.”
Đoàn Vân Phi gật gật đầu, khẽ thở phào một cái, sau đó lại gật gật đầu, mím môi, lộ ra nụ cười.
Buổi tối Nhiếp Phong phải tiếp khách, trở về rất muộn, về đến nhà Trần Dư Phi đang cuộn mình trên sofa ở thư phòng nghe nhạc đọc tiểu thuyết. Hai người nói chuyện lúc ban ngày, Nhiếp Phong nói một câu khiến Trần Dư Phi phải ngẫm nghĩ. Anh nói, trước đây anh từng nói với Trần Dư Phi, Đoàn Vân Phi không kiên cường giống như vẻ bề ngoài, nói ở một mức độ nào đó, cậu ấy vẫn là một đứa trẻ chưa trươ