Tình Ngang Trái

Tình Ngang Trái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210215

Bình chọn: 7.00/10/1021 lượt.

thả anh ấy đi, tha cho anh ấy một mạng.” Kiều Duy Đóa luôn ngạo mạn, thế mà giờ đây phải rũ bỏ tự trọng trước mặt tên côn đồ mình khinh thường nhất.

“Tha cho cậu ta một mạng, vậy phải chờ xem cô tính sao?” Nhiếp Lạc tàn nhẫn cười khẩy.

“Tôi sẽ ở lại hầu hạ anh.”

Trái tim Hình Tuế Kiến như bị ngũ mã phanh thây, gã đau xót rống giận: “Kiều Duy Đóa, em đừng chà đạp bản thân mình!” Cô phải làm người mãi mãi kiêu ngạo trong mắt gã, mãi mãi ngồi tít trên cao, mãi mãi dùng mũi nhìn thiên hạ và mãi mãi là cô công chúa khó hầu!

Cô như thể không nghe lời gã nói, “Thả anh ấy ra, anh muốn tôi làm gì cũng được!”

“Ồ, làm gì cô cũng được?” Nhiếp Lạc nhíu mày.

“Đúng, chỉ cần thả anh ấy ra.” Cô trả lời mà sắc mặt không chút biểu cảm.

Hình Tuế Kiến thấy trái tim mình đều bị bóp nát, gã cố sức nhấc người muốn phản kháng. Thế nhưng thanh sắt trong tay tên thuộc hạ của Nhiếp Lạc chẳng chút khách khí đánh thẳng xuống.

Bờ lưng lại bị tập kích, Hình Tuế Kiến cắn răng té ngã, còn lòng cô cũng đau nhức liên hồi.

“Chỉ cần thả anh ấy, anh muốn tôi làm gì cũng được!” Cô lặp lại, hiên ngang nhấn giọng.

“Kiều Duy Đóa, em hãy giữ danh dự, hãy cho anh thấy sự kiêu ngạo của em lần nữa!” Gã dùng hết sức quát lớn, quát đến nỗi lồng ngực đau đớn phun ra một ngụm máu.

Cô như nghe được một câu chuyện hài hước, bật cười khe khẽ, “Tình yêu chân chính thì làm sao còn chỗ đứng cho kiêu ngạo?” Từ lúc yêu gã, cô đã không thể giữ tròn niềm kiêu hãnh của mình.

Hình Tuế Kiến rúng động mạnh.

Mặt mày Nhiếp Lạc không chút biểu cảm bước tới trước mặt cô, hất khẩu súng trên tay cô và nâng cằm cô lên: “Chỉ cần tôi hứa với cô, thì từ nay về sau cô bằng lòng trở thành đồ chơi của Nhiếp Lạc tôi?”

“Đúng, tôi bằng lòng.” Cô chết lặng đáp.

Khóe môi Hình Tuế Kiến lại có vết máu chảy xuống, đấy chính là tự gã cắn nát môi mình. Bây giờ cơ thể gã đau đớn chừng nào thì trái tim gã càng đau đớn hơn chừng nấy. Kiều Duy Đóa là công chúa của gã, không thể thành món đồ chơi trong tay tên đàn ông khác!

“Được, vậy hãy xem tôi làm cách nào để chơi tàn món đồ này!” Hắn thô bạo dùng sức xâm lược miệng lưỡi cô.

Hình Tuế Kiến điên cuồng gào thét. Mà Kiều Duy Đóa nhắm mắt, không hề chống trả để mặc cho Nhiếp Lạc bế thốc cô tới chiếc giường đằng sau, thô lỗi cởi bỏ quần áo trên người mình.

[1'>Nguyên tác: Nhân chí tiện tắc vô địch – có lẽ tác giả viết thiếu chữ ‘chí’.

Nhiếp Lạc điên tiết áp sát Kiều Duy Đóa, thô lỗ xé bỏ quần áo trên người cô và dùng miệng mình giày xéo lên môi cô.

Tuy nhiên, có gì đó rất kỳ lạ. Nhiếp Lạc cáu kỉnh cắn mạnh vào bờ vai trần của cô, thế mà cô vẫn nằm im bất động như thể không biết đau đớn, không có thần thái, không run rẩy và càng không hoảng sợ đến rơi nước mắt. Trông cô chẳng khác nào hồn lìa khỏi xác.

Làm tình với một người không có sự sống, một món đồ chơi không biết giãy dụa khiến người ta thật phiền chán, dẫu ‘hương vị’ có mặn mòi ra sao cũng cảm thấy tẻ nhạt. Bàn tay Nhiếp Lạc đang chuẩn bị cởi chiếc áo ngực của cô bất chợt mất hẳn sự thèm khát.

“Nhiếp Lạc, anh bớt giả vờ thâm tình đi, đừng ra vẻ chị ta chết rồi làm anh rất đau khổ!” Nhiếp Lạc sợ hãi run lên.

Những lời khinh miệt của Kiều Duy Đóa không ngừng lùa về trong đầu hắn. Mẹ kiếp! Hắn yêu vợ, vợ hắn qua đời khiến hắn thật sự đau đớn, nhưng hắn không có cách nào để phản bác sự nhạo báng của Kiều Duy Đóa.

Lồng ngực hắn càng ngột ngạt, hệt như bị người ta chích thuốc liệt dương. Hắn cảm thấy tất cả đàn bà đều quá đáng ghét, đặc biệt là con ả trước mắt này!

Nhiếp Lạc thấp giọng chửi đổng một tiếng. Đúng lúc này, sau lưng Nhiếp Lạc có một khối sức mạnh ập tới, và một cây gậy mạnh như lực hút trái đất đánh thẳng lên lưng hắn.

Sau lưng bị nện một đòn đau buốt tới tận xương, Nhiếp Lạc đau đến trợn tròn hai mắt. Hắn quay lại thì thấy Hình Tuế Kiến dùng hết hơi sức cuối cùng, khom lưng nhịn đau ném hắn qua một bên.

Hình Tuế Kiến cố nhịn đau, cởi chiếc áo dính đầy máu của mình trùm lên nửa thân người gần như trần trụi của Kiều Duy Đóa. Gã cài từng hạt nút áo tươm tất cho cô, rồi mới ngã phịch xuống bên cạnh Kiều Duy Đóa.

Cảnh tượng này khiến ai nấy đều sững sờ. Bởi vì với thương tích của Hình Tuế Kiến lúc này, gã hoàn toàn không có khả năng đứng lên tấn công, thế mà gã làm được! Điều đó cho thấy gã cần biết bao nhiêu ý chí và phẫn nộ. Hơn nữa, bây giờ Hình Tuế Kiến vẫn cầm thanh sắt lăm lăm trong tay, thở hào hển không cho bất kỳ kẻ nào bước đến gần Kiều Duy Đóa.

Lúc này Kiều Duy Đóa mới từ trạng thái ‘biến thân’ thành đồ chơi, khôi phục lại tinh thần.

“Hình Tuế Kiến, anh thật sự không muốn sống nữa hả?” Giọng cô nghèn nghẹn, hai mắt đỏ hoe.

“Kiều Duy Đóa, nếu em không muốn anh chết sớm thì đừng làm gì cả! Nghe lời anh một lần, em chỉ cần đứng sau lưng anh là được!” Gã thở hổn hển, nói.

Mắt Kiều Duy Đóa đỏ hoe, bóp bóp lòng bàn tay, rốt cuộc vẫn ôm lấy gã, để bờ vai gã che gió chắn mưa cho cô. Một đám tay sai vây quanh, thế nhưng bọn họ thấy chết không sờn, không hề sợ hãi.

Tận mắt Nhiếp Lạc thấy món đồ chơi ‘sống dậy’, hắn xoa phần lưng đau nhức, phất tay ngăn cản


XtGem Forum catalog