pacman, rainbows, and roller s
Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa

Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327853

Bình chọn: 7.00/10/785 lượt.

o anh biết em đã hạ quyết tâm để con nhận anh nếu anh dám không nhận con thì em sẽ đập nát đầu anh.” Giản Tiểu Bạch hùng hổ nói xong câu cuối cùng thì trong lòng bởi vì khổ sở cũng nhịn không được mà rơi nước mắt.

Không biết vì sao nhìn thấy cô khóc Mạc Tử Bắc chỉ cảm thấy tim mình cũng thắc lại. Anh vụng về vươn bàn tay không truyền dịch muốn lau nước mắt cho Giản Tiểu Bạch lại cảm thấy có chút đường đột, cảm thấy thật không tốt. Bàn tay vươn ra cứng đờ giữa không trung, Giản Tiểu Bạch thấy thế trong lòng có một tia an ủi, tiến lên giữ chặt tay anh.

“Mạc Tử Bắc, em là Giản Tiểu Bạch. Anh mà dám quên em, hu hu em thật thương tâm!”

“Xin lỗi!” Mạc Tử Bắc ngoài xin lỗi thì không biết còn có thể nói gì.

Anh chỉ cảm thấy đầu rất đau, trong đầu trống rỗng. Lúc này mọi người đều vào cửa. Nhìn thấy Giản Tiểu Bạch khóc, Hùng Lập Tân tiến lên an ủi: “Đừng khóc, cậu ấy sẽ ổn thôi.”

Giản Tiểu Bạch lại càng khóc thương tâm, Lâm Hiểu Tình tiến lên ôm cô: “Đừng khóc, người đã không sao thì chúng ta nên vui mừng.”

“Xin lỗi!” Mạc Tử Bắc lại xin lỗi mọi người.

Doãn Đằng Nhân thực bi thương nhìn anh: “Mạc, cậu lại quên hết bọn mình. Mình thật sự là rất thương tâm. Cậu mà cũng chạy theo mốt chơi trò mất trí nhớ sao, khi nào thì cậu mới tỉnh lại?”

Mạc Tử Bắc lại nói: “Xin lỗi!”

Giản Tiểu Bạch lau nước mắt, bỉu môi đứng ở bên giường, Mạc Tử Bắc bắt lấy tay cô khó hiểu hỏi: “Cô là vợ của tôi sao?”

Giản Tiểu Bạch có chút xấu hổ không biết nên trả lời như thế nào, cô ảo não lắc đầu.

“Vậy cô là ai?” Mạc Tử Bắc lại càng không hiểu.

Giản Tiểu Bạch gần như muốn chửi um lên: “Em là Giản Tiểu Bạch, là anh nói muốn kết hôn với em. Em còn chưa đồng ý lời cầu hôn của anh mà anh cái gì cũng quên hết, đúng là rất đáng giận mà. Mạc Tử Bắc, anh quá ngạo mạng, em ghét anh!”

Doãn Đằng Nhân thực đồng tình nhìn Mạc Tử Bắc, trong lòng lại thở dài. “Mạc, mình vô cùng đồng tình với cậu nhưng mà cô Giản nói đúng, cậu thật sự rất đáng giận!”

Mạc Tử Bắc nhìn Giản Tiểu Bạch thực thương tâm, trái tim vừa động đậy, đưa tay nâng mặt của cô lên. Nước mắt nơi khóe mắt Giản Tiểu Bạch vừa lúc rơi xuống bị anh nhìn thấy.

“Cô vừa khóc!” Anh nhẹ giọng nói.

Hình như trong ấn tượng cô chính là một cô gái thích khóc, một cô bé vừa kiên cường lại yếu ớt nhưng vì sao anh một chút cũng không nhớ ra nhỉ?

“Em là Tiểu Bạch?” Anh hỏi.

Giản Tiểu Bạch đột nhiên ngạc nhiên vui mừng ngẩng đầu: “Anh nhớ ra rồi?”

Mạc Tử Bắc lắc đầu: “Không có.”

Tất cả mọi người lại thất vọng. Giản Tiểu Bạch lau quệt nước mắt hít sâu, vài giây sau cô nở một nụ cười xinh đẹp. “Mạc Tử Bắc, em quyết định em muốn lấy anh!”

“Ớ!” Mọi người đều sửng sốt!

Mạc Tử Bắc trong lòng chấn động, anh không biết vì sao nghe cô nói muốn lấy anh mà trong lòng lại không rõ lý do khẩn trương hẳn lên. Cô gái bé nhỏ phía trước mắt ngọc mày ngài, trên tay còn quấn băng vải, trên mặt còn ràn rụa nước mắt, tuy nhìn cũng không phải rất đẹp nhưng vì sao anh lại thấy cô xinh đẹp như vậy chứ? Còn nữa lúc cô nói muốn lấy anh, trái tim anh cũng có chút chờ mong.

Giản Tiểu Bạch thấy anh im lặng thì cố tự nói: “Anh đồng ý mau lên. Nếu anh còn không đồng ý lời cầu hôn của em thì em dám nói anh có chết em nhất định cũng sẽ không bỏ qua cho anh.”

Mạc Tử Bắc nghe vậy thì bật cười. Anh không biết cô gái trước mắt cuối cùng muốn xử lý anh như thế nào.

“Mạc! Cậu mau đồng ý đi!” Doãn Đằng Nhân gian xảo, cười hề hề đi lên nói một câu.

Mạc Tử Bắc lắc đầu: “Vì cái gì mấy người đều ở bệnh viện?”

Mọi người đều bất lực trợn tròn mắt. Giản Tiểu Bạch đáng thương nhìn mọi người: “Mọi người ai đó xin thương xót kể chân tướng sự việc lại cho anh ấy nghe một lần đi? Nhờ mọi người đấy!”

Mọi người sợ tới mức lập tức chạy trốn khắp nơi, một giây sau trong phòng chỉ còn lại có một nhà ba người mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau.

Đã hơn mười giờ tối, Thiên Thiên vẻ mặt mệt mỏi dụi mắt, Giản Tiểu Bạch đành phải để con leo lên giường bệnh của cô ngủ trước rồi sau đó cô sẽ lại cùng Mạc Tử Bắc từ từ tâm sự. Có điều sau khi cô dỗ con ngủ xong vừa quay đầu lại liền phát hiện Mạc Tử Bắc nhìn cô không chớp mắt, dáng vẻ có chút đăm chiêu làm cho người ta đau lòng.

“Nhớ không ra thì thôi đừng nghĩ nữa. Đợi cho đầu anh từ từ hồi phục đi!”

Nhưng anh lại giữ chặt tay cô, vào lúc cô còn chưa thể phản ứng còn kéo cô đến trước ngực anh, Giản Tiểu Bạch đứng không vững nên lập tức ngã nhào vào lòng anh. Sau đó anh lại hôn lên môi cô. Khi đôi môi ấm áp của anh chạm vào môi cô, toàn thân cô như run lên.

Anh lúc trước nhất định đã từng hôn cô, ý nghĩ đó đã nảy lên khi lưỡi anh tiến vào trong đôi môi hé mở của cô. Rồi sau đó anh buông cô ra nói: “Tôi nhớ hương vị này.”

Cơ thể anh còn có phản ứng nhanh hơn anh, nụ hôn của cô mang đến cho anh cảm giác vừa tốt đẹp mà lại tự nhiên, giống như anh từng đã làm rất nhiều rất nhiều lần. Còn cơ thể của cô lại là ngọt ngào như thế mềm mại như thế.

Giản Tiểu Bạch lại thẹn thùng, xoay người qua. “Mạc Tử Bắc, anh vẫn xấu xa như vậy!”

“Tôi trước kia rất xấu xa sao?”

Giản Tiểu Bạch càng đỏ mặt hơn, nhớ tới này nh