p hỏi cô: “Cô có chìa khóa văn phòng Mạc Tử Bắc không?”
Tina lắc đầu: “Cửa phòng tổng giám đốc là khóa mật mã, tôi không biết mật mã.”
Giản Tiểu Bạch bất lực trợn trừng mắt, hỏi Mạc Tử Bắc. “Anh có còn nhớ mật mã văn phòng không?”
Mạc Tử Bắc lắc đầu, vẻ mặt mờ mịt giống như một đứa con nít. “Nơi này nhìn rất quen!”
Mọi người đều có chút kinh ngạc lẫn vui mừng nghĩ anh đã nhớ ra cái gì, ai ngờ anh lại đột nhiên nói: “À! Nhưng mà cũng rất xa lạ.”
“Haizz!” Mọi người đồng loạt thở dài. Bọn họ đã phập phồng thở dài hơn n lần rồi đấy.
“Mạc, đây là văn phòng của cậu. Cậu quên sao?” Doãn Đằng Nhân cũng sốt ruột muốn chết rồi, tình hình này của anh thật sự là làm cho người ta lo lắng.
Mạc Tử Bắc nhìn chằm chằm cánh cửa rồi lắc đầu: “Ở đây không vào được hết cách rồi.” Hùng Lập Tân nói với Giản Tiểu Bạch: “Mật mã của cậu ta có lẽ chúng ta có thể đoán được đấy.”
“A?! Đoán thế nào?” Mọi người dường như đều rất ngạc nhiên.
“Tên công ty là Duy Bạch có thể thấy được cậu ta đối với Tiểu Bạch rất si tình, chỉ có Tiểu Bạch là cậu ta yêu nhất.” Hùng Lập Tân thản nhiên cười hỏi Mạc Tử Bắc: “Lúc trước cậu yêu Tiểu Bạch như vậy, đáng tiếc là hơn 5 năm qua cho tới hôm nay thật sự một chút ấn tượng cũng không có sao?”
“Duy Bạch?” Mạc Tử Bắc nhăn mặt nhíu mày.
“Duy Bạch!”
“Cậu ta có thể sẽ chọn một ngày nào đó có liên quan đến Tiểu Bạch mà cậu ta rất khó quên. Tiểu Bạch, em có nhớ ngày nào khó quên nhất trong những ngày hai người quen nhau không?”
Giản Tiểu Bạch suy nghĩ rồi đứng ở cửa nhập vào một dãy số, đó là ngày cô cùng Mạc Tử Bắc tạo ra Thiên Thiên. Ngày đó đối với cô mà nói cả đời này đều khó quên, đó cũng là ngày cô từ một cô gái biến thành một người phụ nữ.
Cô chỉ muốn thử một chút nhưng không ngờ lại thật sự mở được.
“Ôi!”
Cô sửng sờ tại chỗ, nhịn không được mà trào nước mắt.
“Wow!” Doãn Đằng Nhân sợ hãi than: “Tâm linh tương thông?”
Giản Tiểu Bạch trong lòng trăm chuyển ngàn quay, bị dãy mật mã này làm chấn động, lúc cô sửng sờ nhìn Mạc Tử Bắc thì anh cũng kinh ngạc nhìn cô.
Ở cách nhau nửa mét, hai người lại cùng sửng sờ mặt đối mặt nhìn chằm chằm nhau. Phản chiếu trong mắt cả hai đều là ánh mắt đối phương — ánh mắt trông mong, cầu khẩn mà nồng cháy như lửa.
Doãn Đằng Nhân đang dìu Mạc Tử Bắc, nhìn thấy hai người bọn họ nhìn nhau mà trong lòng không khỏi cảm thán. Xem ra Mạc cho dù mất trí nhớ thì ánh mắt cậu ta nhìn Tiểu Bạch cũng vẫn nồng cháy khác biệt. Cô gái này chính là người phụ nữ trời định của Mạc. Sẽ không bởi vì mất đi trí nhớ mà thay đổi, cũng sẽ không bởi vì năm tháng xoay vần mà đổi thay. Toàn bộ ánh mắt đều là cô ấy, toàn bộ đầu óc cũng chỉ là cô ấy, cả trong lòng cũng đều là cô ấy. Anh ta cũng không khỏi nhìn về phía Tiểu Túc.
Giản Tiểu Bạch đôi mắt bởi vì cảm động mà ràn rụa nước mắt, cô tiến lên ôm cổ Mạc Tử Bắc cho anh một cái ôm thật chặt. “Mạc Tử Bắc, anh đúng thật là một tên đại ngốc!”
Cô vui quá mà khóc vừa đau lòng lại khổ sở. Anh vì cô cấm dục hơn bốn năm còn đặt tên công ty là Duy Bạch, ngay cả mật mã văn phòng cũng là ngày cô và anh lần đầu tiên triền miên. Cô không thể không cảm động, đây là tình yêu sao? Trăm chuyển ngàn xoay làm cho người ta thổn thức.
Mạc Tử Bắc sững sờ chỉ nhìn giản Tiểu Bạch, mặt mày đầy dịu dàng.
“Chúng ta có nên đi vào hay không?” Doãn Đằng Nhân thật sự là không muốn phá hoại cái thời khắc ấm áp này nhưng mà anh ta lúc này đúng là không nâng nổi người Mạc Tử Bắc rồi.
Giản Tiểu Bạch lúc này mới kéo cánh tay Mạc Tử Bắc, lúc chuẩn bị đi vào thì liếc qua nói với tina đang đăm chiêu nhìn chằm chằm mình. Trong mắt của cô hiện lên một tia khó chịu nhưng vẫn là nắm chặt cánh tay anh. “Chúng ta đi vào thôi!”
Mạc Tử Bắc trong lòng vẫn đang chấn động, anh cao lớn run run chìa một bàn tay ra phía trước mắt, chỉ một cử chỉ này, một động tác thong thả giống như đã qua trăm ngàn năm dài, cũng giống như dùng hết sức mạnh của cả đời! Đột nhiên một cảm giác tính ngộ tràn khắp người anh, lúc tay anh sắp chạm đến cô lại ngập ngừng buông xuống.
Anh muốn sờ sờ mặt cô, không biết vì sao anh cứ muốn sờ sờ vào mặt cô. Nhưng lại có chút sợ hãi, cũng có chút lo lắng. Vừa rồi lúc cô ôm anh, anh cảm thấy lồng ngực đập thình thịch không ngừng, trái tim dường như cũng muốn vọt ra ngoài.
Sau khi sắp xếp cho Mạc Tử Bắc ở trong phòng, Hùng Lập Tân ngồi xuống sô pha nhìn chung quanh một cái, văn phòng xa hoa khí thế sạch sẽ vừa nhìn đã biết là chỗ của đàn ông. “Cậu ta có thể dùng năm năm dốc sức làm ra thành tích như thế này thì thật sự không thể coi thường, ánh mắt Tiểu Bạch quả thật không tồi.”
Lâm Hiểu Tình lại trừng mắt liếc anh ta một cái: “Anh ta lợi hại chẳng lẽ anh không lợi hại sao? Hùng Lập Tân, chúng ta quen nhau 7 năm mà anh lại luôn âm thầm giấu diếm như vậy. Đến hôm nay em vẫn chưa thể hoàn toàn hiểu hết về anh đấy.”
“À!” Hùng Lập Tân cười cười kéo Thiên Thiên qua ôm vào trong lòng. “Anh thật ra rất đơn giản, bà xã đừng giận nữa. Anh đã nói hết với em rồi mà!”
“Tuyệt đối không có giấu diếm?”
Hùng Lập Tân kiên định gật đầu. “Đương nhiên!”
“Vậy mặt nạ vàng