Tình Yêu Của Sao

Tình Yêu Của Sao

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326202

Bình chọn: 7.00/10/620 lượt.

ái Nhiên với Trương Mạn Quân và người tài trợ kinh tế của mình”.

Cậu ta cười : “Ngôi sao mới nổi? Nếu bọn họ viết như vậy thật thì thực sự rất tốt mà. Chị nói xem, đâu phải ai cũng có vinh dự được lên trang đầu đâu”.

Tôi lườm cậu ta một cái. Cậu ta càng ngày càng láu cá.

Cậu ta hỏi : “Sao mặt chị toàn nước vậy?”.

“Rửa mặt”.

“Chỗ này còn có cả rượu nữa”.

“Này, cho dù mẹ tôi có đến đây cũng không kiểm soát sinh hoạt cá nhân của tôi gắt gao như cậu đâu”.

Cậu ta bỗng nhiên bắt lấy tay tôi, giữ chặt, nhẹ nhàng nói : “Chị khóc sao?”.

Cậu ta còn vươn tay chạm vào mặt tôi, nhẹ nhàng lau đi mấy giọt nước. Tay cậu ta thô ráp vậy mà động tác lại rất khẽ. Gương mặt cũng dần dần kề sát lại, hơi thở phảng phất trên mặt tôi. Hơi thở tươi mát quyện với chút nước còn sót lại. Cậu ta dựa sát như vậy chỉ chút xíu nữa là đã hôn tôi rồi.

Tôi gạt tay cậu ta ra : “Trò này là cậu học được ở Trương Mạn Quân à?”.

Cậu ta thở dài một tiếng nói : “Em không thể nói em cùng chị ấy không có gì nhưng cái gì em cũng không giấu chị”.

Tôi gật gật đầu : “Cậu về đi, tôi còn phải nghỉ ngơi”.

Cậu ta mặt dày nói : “Em không đi đâu cả trừ phi chị chịu tha thứ cho em”.

“Tôi không giận cậu, sao có thể tha thứ được”, tôi nói, còn cười cười cho cậu ta thấy : “Nếu cậu không đi, chỉ có thể ngủ ở ghế sô-pha thôi”.

“Được, em ngủ ở sô-pha”.

Tôi lườm cậu ta một cái.

Kết quả hôm đó, cậu ta ngủ ở ghế sô-pha nhà tôi thật. Cậu ta cao quá nên phải co người lại mới miễn cưỡng nằm được trên cái ghế nho nhỏ. Cả đêm cứ xoay qua xoay lại, hình như là ngủ không ngon, chắc sáng mai lại đau nhức cả người cho xem. Không biết cậu ta suy nghĩ cái gì nữa.

Nửa đêm thức giấc, tôi đi ra ngoài xem cậu ta một chút. Cậu ta đã ngủ say, trên mặt lộ vẻ non nớt nhìn rất giống trẻ con. Tôi nghĩ, trên thế giới này, khoảnh khắc con người hồn nhiên nhất có lẽ là lúc họ đang ngủ. Mũi cậu ta thực sự rất đẹp, cao cao lại còn thẳng, tôi thực sự hoài nghi không biết cậu ta có phải là con lai không nữa. Còn cái miệng nữa, hơi chu chu lên nhìn như là đang giận dỗi.

Tôi cười cười, lấy tay xoa nhẹ đầu cậu ta, mấy cọng tóc ương ngạnh chọc chọc vào tay tôi.

Thái Nhiên của tôi, cậu hẳn nên biết, cậu là người của tôi, không ai được phép chạm vào. edit: Trà Vô Vị

beta: Hạo Nguyệt & Phong Tuyết

Bộ phim lần này của Trương Mạn Quân được chuyển thể từ một tiểu thuyết khá nổi tiếng với cái tên rất êm tai “Đạp ca hành”.

Đạo diễn Trương nói với phóng viên : “Tôi muốn tập hợp tất cả các danh lam thắng cảnh, núi non hùng vĩ của đất nước lại”. Vì thế lần này tôi đã cùng đội ngũ của mình đi khắp cả nước để chọn cảnh quay.

Thời gian này bộ phim được quảng bá một cách rầm rộ (1), Thái Nhiên cũng tham gia. Dự kiến là một diễn viên phụ diễn chung với cậu ta trong phim cùng một số diễn viên khác được đặt cạnh nhau. Gương mặt của Thái Nhiên trong tấm áp phích được đặt ở phía trước, nữ diễn viên chính chỉ được đặt ở phía sau.

Người đứng bên cạnh tuy cũng lạnh lùng và đẹp trai, nhưng khi đặt kế bên Thái Nhiên thì cậu ta quả thực chỉ như một bông cải xanh*.

* Bông cải xanh: ngụ ý chỉ vật trang trí

Thái Nhiên phải quảng bá cho bộ phim, mà bộ phim cũng cần cậu ta đi tuyên truyền.

Trương Mạn Quân với Thái Nhiên có một đêm hoa tiền dưới ánh trăng (có thể hiểu là một đêm xuân), khi tỉnh dậy thì ít nhất cậu ta cũng bớt đi được một năm vất vả, tôi cũng bớt đi được một năm làm lụng cực khổ. Mọi người nói thử xem mắc mớ gì tôi phải giận dỗi?

Tôi đứng ở đầu đường, gió lạnh thổi qua, nhìn lên tấm biển quảng cáo thật lớn, thấy được hình dáng nổi bật của Thái Nhiên. Tôi nghĩ, mười năm nữa ư, bây giờ cậu ta còn rất trẻ. Mười năm, hai mươi năm sau, mị lực của cậu ta chắc hẳn là không ai có thể cưỡng lại được.

Nhưng thật ra cậu ta không cần phải thành công ngay lúc này. Nghệ sĩ bây giờ lên nhanh chừng nào thì càng dễ chìm từng đó, lớp trẻ nổi lên, mỗi người một vẻ, đều là quốc sắc thiên hương, nhanh nhẹn hoạt bát cả, đem người cũ ra so với họ chỉ càng thấy thất vọng. Hơn mười năm hay hai mươi năm nữa, chỉ cần cậu ta còn có thể giữ được sự tự tin, có thể cười một cách tự nhiên như trước đây cũng đã là tốt, quá tốt rồi.

Thái Nhiên đi theo đoàn làm phim đến phủ Hoàng Long ở Tứ Xuyên diễn. Phủ Hoàng Long (2) nằm phía sau khu bảo tồn thiên nhiên Cửu Trại Câu (3), giữa năm chính là khoảng thời gian đẹp nhất ở nơi đây, nước ao có màu xanh lam, trên núi, cây mọc tầng tầng đang dần dần chuyển sang sắc đỏ. Phía xa xa trên kia, bầu trời trong xanh như viên đá quý ngự trên đỉnh đầu.

Tôi không cùng đi với họ, công việc hiện tại rất bận rộn, aiz… tôi còn phải bưng lấy cái bát cơm của nhà nước chứ. Thời gian này, các thương nhân cần quảng cáo tìm đến tôi, bận rộn đến nỗi tôi thuộc tổ kế hoạch mà phải bị điều sang tổ sản xuất, được phân cho một chức vụ cũng khá nhàn hạ.

Tôi xem xét những thứ cần quảng cáo, nào là đồ uống, dụng cụ thể thao, tây trang này nọ,… cũng không ít. Chụp hình quảng cáo là một chuyện tốt nhưng cũng phải xem xem là bạn đang chụp hình quảng cáo cho cái gì đã. Một anh chàng đẹp trai, mặt lạnh mà lại


Insane