Hai mẹ con cứ thế ôm nhau, cảm giác thật ấm áp.
Ân Tá lái xe đi rất xa, cho tới khi biết chắc rằng mình đã biến mất khỏi tầm mắt của An Ninh mới tìm chỗ rồi dừng xe lại.
Anh không xuống xe mà gục đầu vào bánh lái, im lặng.
Hồi lâu sau, tay anh bắt đầu không khống chế được, run rẩy. Tại sao lại như vậy? Tại sao có thể? Lúc bỏ đi An Ninh níu áo anh – đó là hành động mà Bảo Lam hay làm.
Ánh mắt đó cũng trong sáng y như ánh mắt của Bảo Lam.
Ân Tá không gọi điện thoại tới, suốt hai ngày liền không thấy bóng dáng anh đâu. An Ninh cầm bức thư mà Uncle Rain gửi tới, tìm tới địa chỉ số 8081 đường Nam Hải theo địa chỉ người gửi trên thư. Đây là một tòa nhà văn phòng. “Cậu” đẩy cánh cửa kính, bước vào hỏi:
- Có ai ở đây không?
Trong đại sảnh, nhân viên quầy lễ tân đang gọi điện thoại.
An Ninh đi tới:
- Xin hỏi ở đây có người tên là xxx không? Tôi tìm ông ấy có việc.
Nhân viên lễ tân còn đang bận “nấu cháo điện thoại” với bạn trai, chỉ nhận bức thư liếc qua một cái rồi nói:
- Không có người này.
- Không thể nào, chúng tôi vẫn giữ liên lạc mà, địa chỉ mà ông ấy viết cho tôi đều là ở đây.
An Ninh lập tức bị cô ta nguýt cho một cái:
- Địa chỉ ở đây nhưng chưa chắc người đã ở đây. Cậu nhìn hàng hòm thư ở bên cạnh, những hòm thư đó đều là khách hàng thuê để dùng, cậu nói ông gì đó chính là khách thuê hòm thư ở đây.
- Bao giờ thì ông ấy tới, có cách nào khác để liên hệ không?
- Hừ, buồn cười thật! Cậu hỏi tôi thì tôi hỏi ai? – Cô nhân viên lễ tân khẽ vặn người, không thèm để ý gì tới cậu, tiếp tục cuộc điện thoại của mình. An Ninh ngượng ngập nhún vai, viết số điện thoại của mình lên một tờ giấy đưa cho cô ta:
- Nếu có người nào tới mở hòm thư số 167, phiền chị gọi điện thoại cho tôi, cảm ơn. – Rồi “cậu” để lại tờ 50 tệ. Khóe miệng cô ta thoáng nhếch lên:
- Được rồi, có tin gì sẽ điện thoại cho cậu.
An Ninh đi tới trước những hòm thư. “Hòm thư số 167, số nhà 8081 đường Nam Hải”. Ánh mắt của “cậu” lướt qua những con số được dán trên các hòm thư, dừng lại ở hòm thư thứ hai từ dưới lên bên phải.
Hòm thư kim loại màu xám bạc, trên đó có một chiếc khóa bằng đồng.
Lần trước khi bị bắt cóc, nếu không nhờ có chiếc máy báo động của Uncle Rain gửi cho, Bảo Lam đã bị đám người đó hại rồi. Người tốt bí mật này từ trước tới nay chưa bao giờ xuất hiện, muốn tìm ông nói một câu cảm ơn cũng khó. Thận trọng nhét bức thư vào trong túi, An Ninh đi lướt qua một người đàn ông trung niên vừa bước vào, người đó ung dung đi tới trước mấy hòm thư.
An Ninh căng thẳng dừng chân… Là ông ấy sao? Người đàn ông lấy chìa khóa hòm thư ra, tay phải dừng lại trên hòm thư số 167.
- Uncle Rain? – An Ninh thu hết dũng khí, lên tiếng hỏi.
- Hử? – Người kia quay đầu lại, ánh mắt thật xa lạ. – Cậu nói cái gì?
Chiếc chìa khóa của ông dừng lại trên hòm thư 168, nằm bên phải hòm thư 167, ngọn lửa hy vọng tắt ngóm trong mắt An Ninh. Không phải ông ấy, không phải người này.
Đi ra khỏi tòa nhà văn phòng thì trời đã tối, chớp mắt đã 6 giờ chiều. “Cậu” đi tới bến chờ xe buýt, tấm kính cửa sổ bên đường soi sáng gương mặt thư sinh của “cậu”. Đúng, rất thư sinh. Người cao khoảng 1m75, rất gầy, khuôn mặt thanh tú. Các cô gái trung học đi học về tụm năm tụm ba trên đường, thi thoảng lại có một cô gái đẩy người bạn đi cạnh mình:
- Cậu xem kìa, anh kia đẹp trai quá.
- Tiếc rằng mình không phải con trai. – An Ninh cười khổ trong lòng. Dáng vẻ của “cậu” lúc này đúng là mẫu nam sinh mà con gái thời nay thích. Chán nản định gọi điện thoại cho Ân Tá thì nghe giọng báo điện thoại anh đang bận… Ánh mắt An Ninh dừng lại trên đoạn đường đỗ xe phía đối diện.
- Vậy lát nữa gặp nhé, anh yêu. – Quý Vãn xuống xe trước một quán ăn, tặng nhanh cho người trong xe một nụ hôn. Người trong xe không phải ai khác, chính là Lâm Ân Tá.
An Ninh thoáng chốc như hóa đá, bên tai vang lên lời nhắc nhở của Ngải Linh Linh: “Cậu cẩn thận không lại tìm phải một Jason thứ hai”. Không ngờ lời nói này đã thành sự thực, Gần như đồng thời, Ân Tá đang quay đầu xe cũng nhìn thấy An Ninh đứng bên đường đối diện. Cách một con đường đông đúc người qua lại, ánh mắt hai người gặp nhau.
Một người là nước biển, một người là ngọn đuốc. Ánh mắt An Ninh lập tức trở thành lớp băng đá, chìm dần xuống biển thất vọng.
Điều đáng sợ nhất đã xảy ra.
An Ninh không quay người chạy đi. Thân phận của “cậu” bây giờ là con trai, Ân Tá không thể chấp nhận và có lựa chọn khác cũng là điều hợp lý. Chỉ là, chỉ là, một mũi gai xương rồng như đã bị ngọn lửa đố kỵ đốt cháy, đâm mạnh vào trái tim An Ninh.
Đúng vậy, đố kỵ, chính là đố kỵ! An Ninh hiểu rằng mình đang yêu, yêu rất sâu sắc, khi người yêu mình có bất cứ hành động thân mật nào với người khác giới, “cậu” đều đố kỵ!
Ân Tá trù trừ một lát, không quan tâm tới việc nơi này không cho đi ngang đường, vẫn xuống xe rồi đi về phía An Ninh.
Một người trẻ tuổi, một người trưởng thành, một người thư sinh, một người nam tính.
Hai người đàn ông hoàn toàn khác nhau mặt đối mặt với nhau, giống như một bức tranh tuyệt đẹp.
- An Ninh, đó là con gái của bạn thân mẹ