ở lớn mắt:
- Sao anh biết. – Rồi ngay sau đó cô hiểu ra nguyên nhân. – Anh ở trong phòng hả?
Ân Tá gật đầu. Bảo Lam càng thất vọng:
- Hai năm nay không có bất cứ tin tức chính xác nào về anh, người nhà anh thì chỉ nói anh đang dưỡng bệnh, ngoài ra không chịu nói thêm gì khác.
Em chỉ muốn biết, anh có còn sống hay không? Sống có tốt không? Bây giờ
em nhìn thấy rồi, anh sống rất tốt, bình phục rồi, em cũng yên tâm rồi.
Từ hôm nay trở đi, anh vẫn là Uncle Rain mà em tôn kính, nhưng anh không còn là Lâm Ân Tá mà em từng yêu nữa.
Kevin khoác tay lên eo Bảo Lam:
- Chúng ta đi.
- Bỏ cô ấy ra. – Ân Tá gạt cánh tay của Kevin trên người Bảo Lam ra,
người đàn ông này chính là nhà đầu tư mà đạo diễn Trương nói? Bảo Lam
thực sự động lòng với anh ta sao? Ân Tá ghen tới phát điên, giữ chặt Bảo Lam:
- Hôm nay em đừng có hòng đi đâu.
- Sao anh lại ngang ngạnh như thế? – Bảo Lam muốn thoát khỏi tay anh.
- Người ngang ngạnh là em! An Bảo Lam! Em lấy trộm trái tim của anh, giờ
vẫn không chịu trả lại! – Anh không thể nào nổi giận với cô, mọi tức
giận đều đã biến mất không để lại dấu vết khi mắt anh nhìn vào mắt cô.
Bảo Lam đẩy anh ra, lùi về sau hai bước, nước mắt tràn mi.
- Em lấy trộm trái tim của anh? Lâm Ân Tá… anh yêu em không? – Sống mũi
cô cay cay, nước mắt rơi càng lúc càng nhiều, như một lon Coca đã bị bật nắp, không thể nào dừng lại được. Hai năm nay, cô vất vả tìm anh khắp
nơi, anh biết rõ mà không chịu gặp cô.
Đây là tình yêu sao?
Ân Tá không ngờ cô lại tưởng rằng anh không yêu cô.
- Chính vì yêu nên anh mới rời xa em! Ung thư dạ dày giai đoạn đầu mặc dù đã tiến hành phẫu thuật, nhưng cũng có 10% cơ hội phát bệnh! Nếu sau
này anh phát bệnh, em phải làm thế nào? Ai chăm sóc cho em? – Cuối cùng
anh cũng nói ra những lời nói mà mình giấu trong lòng đã lâu.
Bảo Lam nghẹn ngào.
- Tại sao lúc nào cũng là anh chăm sóc em mà em không thể chăm sóc cho
anh? Ân Tá, tại sao anh luôn cho rằng em là một đứa trẻ con? – Cô chán
nản nói. – Em cũng sẽ trưởng thành, em cũng có khả năng chăm sóc anh.
Cho dù anh bị bệnh, chúng ta sẽ luôn bên nhau, không bao giờ từ bỏ,
chẳng phải đây là lời hứa mà những người yêu nhau dành cho nhau sao? Tại sao anh lại dễ dàng nói chia tay rồi ra đi như thế? Lẽ nào anh thực sự
cho rằng như vậy sẽ tốt cho em sao?
Anh chết sững. Bảo Lam của
anh thực sự đã trưởng thành rồi, không chỉ xinh đẹp hơn mà trái tim, trí tuệ của cô cũng càng đẹp hơn, trưởng thành hơn. Những người đứng xem
bên đường càng lúc càng nhiều, không ít người nhận ra đó là cô biên kịch thiên tài vừa nãy và anh chàng “công tử” đã mất tích khá lâu, một ông
chủ trong giới trang sức của thành phố này. Các phong viên lục tục kéo
tới, ánh đèn flash nháy liên tục. Đạo diễn Trương đưa tất cả mọi người
trong đoàn làm phim tới, mọi người đều vây họ vào giữa. Không ai chú ý
tới Quý Vãn đang trốn đằng sau đám người, cô ta căm hận nhìn Bảo Lam, vẻ mặt thật đáng sợ.
Những gì không đạt được, sẽ không bao giờ đạt được.
Đạo diễn Trương ra dấu “Yes” với Ân Tá:
- Nhóc con, lấy ra bản lĩnh kiếm tiền của cháu để giành lại Bảo Lam đi.
Ân Tá được mọi người cổ vũ lại nắm chặt tay Bảo Lam.
- Này! Rốt cuộc thì anh là ai hả? – Kevin chặn đường anh lại. Ân Tá tiện
tay gạt một cái, Kevin đổ về phía sau, suýt chút nữa thì ngã vào vũng
nước. Ân Tá kéo Bảo Lam nhảy lên chiếc BMW. Cứ để mặc tình địch đó! Cứ
để mặc những nỗi buồn! Cứ để mặc những ám ảnh từng có!!!
- Đó là
xe của tôi! Xe của tôi! – Kevin giơ nắm đấm vào những người trong đoàn
kịch, hét lớn. – Nhanh lên! Mau giúp tôi báo cảnh sát! Tôi phải tố cáo
thằng nhóc này!
Đạo diễn Trương thân mật bá vai Kevin:
- Toàn người quen cả mà, báo cảnh sát làm gì? Nào, tối nay tôi mời cậu uống rượu, uống cho thoải mái.
Trong tiếng hoan hô của đám đông và tiếng than vãn của Kevin, Ân Tá đạp phanh xe, lái đi như bay, Bảo Lam bám chặt vào tay vịn, hỏi lớn:
- Này! Anh điên rồi hả? Chúng ta đi đâu?
- Đi kết hôn! – Ân Tá vẫn không quay đầu lại.
- Kết hôn? – Cô phản đối. – Ai nói là em sẽ kết hôn với anh?
Ân Tá bướng bỉnh vuốt tóc cô.
- Nếu không em muốn kết hôn với ai? Ngoài anh ra, với ai anh cũng không
đồng ý. – Anh vừa lái xe vừa nói lớn với Bảo Lam. – Bây giờ tới nhà thờ
tìm đức cha chủ hôn, sau đó tới phường đăng ký, anh muốn em phải gả cho
anh ngay bây giờ.
- Em…
Ân Tá đặt lên trán cô một nụ hôn nồng nàn.
- Lấy anh nhé. Bảo Lam, anh yêu em.
Anh yêu em, bây giờ, tương lai và mãi mãi.
Cô không dám giằng co nữa, ngoan ngoãn ngồi yên trên ghế. Cảnh vật hai bên đường dần dần biến thành một đường trong suốt. Cơn gió đang nhảy múa
ngoài cửa, chiếc xe BMW lao đi trong gió, tình yêu của họ hòa lẫn trong
tiếng hát ca của đất trời – cô không lên tiếng, nhưng lại nghe thấy
tiếng trái tim mình tự quyết định: “Vâng”.
Trái tim luôn mềm lòng khi đứng trước anh, giờ đây như tan ra trong niềm hạnh phúc…
Khi bước qua khỏi khu rừng u tối không thấy ánh mặt trời, cuối cùng cũng đã nhìn thấy ánh sáng xanh của hạnh phúc.