m
mặt giận. – Việc cháu xin từ chức chú chưa đồng ý, chúng ta sẽ bàn sau.
- Đạo diễn… – Bảo Lam vẫn còn muốn nói nhưng Tiểu Quách bên cạnh đã giữ cô lại.
- Suỵt!
Những lúc như thế này không nên nói nhiều sẽ tốt hơn. Bảo Lam cúi đầu không
lên tiếng, nhưng trong lòng đã kiên quyết là sẽ đi. Cho dù vào lúc nào
thì Ân Tá vẫn là quan trọng nhất.
Chờ tiếng bước chân của ba
người đã biến mất sau cánh cửa thang máy, Ân Tá mới mở cửa phòng, dáng
người cao lớn đứng trên hành lang rộng mênh mông.
Vậy là kết thúc rồi sao?
Vậy là lướt qua nhau rồi sao?
Lâm Ân Tá, mày thực sự có thể bỏ cô ấy sao?
- Anh yêu.
Quý Vãn đến muộn, vừa nhìn thấy Ân Tá thất thần đứng đó, vội vàng lấy ra
một tờ giấy thông báo trúng tuyển vào Đại học Standford.
- Anh xem, em bảo trợ lý đặt vé máy bay rồi, lễ trao giải kết thúc là chúng ta sẽ cùng bay qua đó.
- Nhanh vậy hả? – Ân Tá trù trừ.
- Anh chưa muốn đi hả? – Quý Vãn đã nhìn thấy cảnh tượng vừa nãy, ngọn
lửa ghen tị trong lòng lại cháy lên. – Anh nói muốn nạp điện trong
khoảng thời gian này nên em mới giúp anh kiếm suất offer (Chú thích:
Offer: Mời) của trường đại học này. – Cô nói thẳng vào điểm yếu của anh. – Có phải vì vừa nãy anh nhìn thấy cô ta? Anh không nỡ đi nữa?
Ân Tá cúi đầu nhìn đồng hồ.
- Lễ trao giải sắp bắt đầu rồi.
- Anh yêu, chờ buổi tối này kết thúc, chúng ta lập tức bay sang Standford. Đi với em, được không? – Cô nài nỉ.
Anh làm như không nghe thấy gì.
- Vãn Vãn, chỉ còn có nửa tiếng nữa thôi, mau vào đi.
- Lâm Ân Tá! Anh… – Quý Vãn xé rách tờ giấy thông báo, phẫn nộ bỏ đi.
Không đi thì thôi! Đàn ông trên đời này nhiều như thế, cần anh sao?
Vừa đi xuống đại sảnh của tầng 1, cô đã thấy đạo diễn Trương đang nói
chuyện với Tổng giám đốc Vương, Tiểu Quách và Bảo Lam cũng yên lặng chờ
bên cạnh. Thấy bạn tới, Bảo Lam chỉ mỉm cười. Nụ cười lịch sự này trong
mắt Quý Vãn giống như một sự chế giễu.
Chế giễu cô vĩnh viễn không thể có được Lâm Ân Tá.
Quý Vãn dừng lại nhắn tin gửi cho một người bạn, sau đó cất từng bước chân
tao nhã tới bên “người bạn” của cô. Chiếc đế nhọn của đôi giày nghiến
mạnh xuống tấm thảm quý giá dưới sàn nhà.
Nơi mà cô đi qua đều để lại những lỗ nhỏ.
- Trời ơi! Trương Mạn Ngọc cũng tới rồi! Lại còn, lại còn Vương Phi nữa! – Bích Kỳ cùng mẹ ngồi ở hàng ghế VIP, mắt đảo tứ tung, cô thấy hạnh phúc vì mình được ngồi cùng hàng ghế với các thần tượng của mình.
- Thượng đế ơi, đó là Hàn Canh! – Bích Kỳ nhéo mạnh lên tay phải. – Hu, không đau, quả nhiên là mình đang nằm mơ.
Ân Tá xoa xoa chỗ tay mình vừa bị cô em nhéo sưng đỏ.
- Đương nhiên rồi, em nhéo vào tay anh mà. Em làm ơn yên lặng chút có được không?
Bích Kỳ lè lưỡi, ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Lễ trao giải được người trong nghề gọi là buổi lễ quyền uy nhất tập trung
toàn các nhân vật trong giới thượng lưu, hai bên của khu vực VIP đều là
khu vực dành cho các siêu sao và những đại gia giàu có. Ân Tá đeo đôi
kính râm để che bớt khuôn mặt của mình nhưng vẫn liên tục có người hiểu
lầm anh là ngôi sao mới nổi, cho tới khi anh ngồi xuống chỗ dành cho
những người kinh doanh.
Là điểm “hot” của năm nay, bộ phim mới
của đạo diễn Trương không nằm ngoài dự đoán của mọi người, liên tiếp
giành được mấy giải thưởng: “Đạo diễn xuất sắc nhất”, “Nữ diễn viên
chính xuất sắc nhất”, “Quay phim xuất sắc nhất” và “Biên kịch xuất sắc
nhất”. Bích Kỳ liên tục vỗ tay cổ vũ cho cậu mình, trên khuôn mặt mẹ
cũng nở nụ cười đã lâu nay không thấy. Nhưng Ân Tá từ đầu đến cuối vẫn
rất yên lặng, mỗi hơi thở của anh dường như đều đi theo Bảo Lam ngồi
trước anh mấy hàng ghế.
Cuối cùng cũng tới tiết mục trao giải “Biên kịch xuất sắc nhất”.
Bảo Lam lên bục nhận giải, bộ trang phục màu xanh lam khiến cô càng trở nên xinh đẹp, dưới ánh đèn rực rỡ của sân khấu, cô như nàng tiên cá đang
ngồi trên mỏm đá cất lên tiếng hát trong vắt của mình.
Bảo Lam bước trên đôi giày cao gót khó nhọc đi xuống sân khấu, chờ
đón cô trước mặt là một chai Coca rỗng, cô không kịp tránh, bị ném trúng đầu, chất nước Coca màu nâu vàng chảy ra mặt cô, khiến lớp trang điểm
bị nhòe đi. Cô không khóc, khuôn mặt tái nhợt, vẫn tiếp tục đi xuống,
lại mấy cái chai nữa được ném tới, lần này chúng không rơi trúng cô vì
Ân Tá đã thay cô đỡ lấy.
- Anh?! – Cảm giác buồn vui lẫn lộn khiến Bảo Lam tưởng rằng mình đang nằm mơ.
- Ân Tá?! – Đứng trên sân khấu cô không hề khóc, nhưng giờ phút này,
nước mắt cô lại tuôn ra như mưa. Cô sợ đây chỉ là ảo giác, đưa tay ra sờ lên má Ân Tá, cảm thấy sự ấm áp của anh là có thật, đúng là anh rồi.
Ân Tá kéo cô lên sân khấu, giằng chiếc micro của người dẫn chương trình, bình tĩnh nhìn khắp nơi.
Sau một hồi la ó, phản đối, bỗng dưng có người ra mặt, kéo nhân vật nữ
chính trở lại sân khấu, đám đông hiểu rằng có lẽ người này sắp giải
thích cái gì đó, bèn yên tĩnh lại. Một sân khấu lớn, hoành tráng nhưng
không còn bất cứ tiếng động nào vang lên.
Tất cả mọi ánh mắt đều
đổ dồn vào Ân Tá, lập tức có người nhận ra anh là một trong 10 thanh
niên xuất sắc nhất của thành phố, là một “công tử c
