XtGem Forum catalog
Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm

Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323802

Bình chọn: 9.5.00/10/380 lượt.

àn làm phim đều đang theo đuổi nó.

- Ai vậy? – Ân Tá lập tức lên tiếng hỏi.

- Anh chàng quay phim tâm đắc của cậu, thằng nhóc người Hồng Kông, cháu

cũng gặp rồi đấy. – Đạo diễn Trương miêu tả. – Anh chàng mắt lớn, lông

mày rậm, đẹp trai lắm.

- Chẳng ra sao cả. – Ân Tá lạnh nhạt nói.

- Ngoài cậu ta ra, còn có trợ lý mới của cậu, giám đốc phụ trách hoạt

động truyền thông lần này… – Đạo diễn Trương giơ tay đếm. – Lại còn

người đầu tư cho bộ phim này, ông chủ cửa hàng kim cương mà chú quen từ

lâu, Ân Tá, người này luận về thân thế, ngoại hình hay nhân phẩm đều

không thua cháu đâu! Lần đầu tiên cậu ta đến trường quay, chú còn tưởng

rằng cậu ta thích nhân vật nữ chính, những người có chút tiền đều thích

bao mấy cô diễn viên trẻ đẹp mà. Ai ngờ, cậu ta không thích Vãn Vãn mà

lại hỏi cậu cô bé làm biên tập tên là gì. Tới giờ đã hẹn Bảo Lam mấy lần rồi, ngày nào cũng tìm cơ hội tới trường quay để được ở gần con bé.

- Hẹn cô ấy? – Ân Tá ghen, vội vàng hỏi. – Bảo Lam có đi không.

Đạo diễn Trương xoa cằm, suy nghĩ.

- Hình như là không. Ngày nào Bảo Lam cũng ở cùng với đoàn phim, việc

quay phim lại dày đặc, cậu nghĩ chắc nó không có thời gian. – Ông nghĩ

ra cái gì đó. – Có điều, người đầu tư đó hôm qua còn đặc biệt hỏi cậu

Bảo Lam đã có bạn trai chưa, tại sao không thèm để ý tới cậu ta.

- Ồ? – Ân Tá làm ra vẻ không quan tâm, nhưng thực ra anh đang vô cùng căng thẳng.

Bảo Lam ngày càng xinh đẹp, sang trọng, quý phái hơn người, ngày nay đã

bước chân vào thế giới thượng lưu, sau này chắc chắn sẽ càng quen biết

nhiều người giàu có và nổi tiếng hơn. Anh càng ngày càng lo lắng, sớm

muộn gì cũng có ngày cô gặp người đàn ông tốt hơn anh và yêu người ta.

Đáng chết thật, rõ ràng là anh đòi chia tay, hai năm không gặp, tại sao chỉ

cần nghĩ tới việc cô sẽ yêu người khác là anh lại ghen tức tới mức muốn

phát điên?

- Cậu, cậu nói với người đầu tư đó như thế nào? – Anh

không nhịn được, lên tiếng hỏi. – Cậu nói với anh ta Bảo Lam chưa có bạn trai sao?

- Dựa vào mối quan hệ giữa cậu và cháu, đương nhiên

cậu nói với anh ta rằng… – Đạo diễn Trương gật đầu. – Bảo Lam chưa có

bạn trai!

- Cậu… – Ân Tá nổi giận. – Sao cậu lại như thế?

Đạo diễn Trương vừa giận vừa buồn cười:

- Cậu làm sao? Tại cháu không cần con bé, hy vọng con bé sống tốt hơn, bây giờ lại hối hận rồi hả?

Ân Tá chán nản ngồi xuống ghế. Sắc mặt anh trắng nhợt, đôi mắt u ám,

trông như một miệng giếng đã bỏ hoang nhiều năm, khô cằn, sâu hút.

Đôi môi anh thoáng chuyển động:

- Trước khi làm phẫu thuật, bác sĩ nói tất cả đều có khả năng, nói không

chừng cháu còn không thể xuống khỏi bàn mổ. – Khi đó, anh tưởng rằng

mình khó có cơ hội sống sót, vì không muốn làm lỡ dở cuộc đời của Bảo

Lam, anh mới nghiến răng cắt đứt tình yêu này.

Đạo diễn càng thấy khó hiểu.

- Nhưng bây giờ cháu đã không sao rồi, phẫu thuật cũng rất thành công còn gì?

- … Nhưng có khả năng tái phát. – Anh lo lắng. – Chỉ cần bệnh tái phát thì gần như không còn cơ hội lành bệnh nữa.

Đạo diễn cúi người về đằng trước:

- Khả năng tái phát là bao nhiêu?

- 10%.

- 10% không tái phát?

- Không. – Ân Tá buồn rầu. 10% tái phát.

Đạo diễn buột miệng “a ha” rồi kích động đứng lên:

- 10% tái phát? Vậy nghĩa là còn 90% không thể tái phát! Cháu chỉ vì 10% khả năng đó mà từ bỏ người con gái cháu thích 100% sao?

- Tại sao lại không? – Anh ngồi trong chiếc ghế salon rộng lớn, dáng vẻ

vẫn vô cùng thu hút. – Nếu cháu lại ở bên cô ấy, cho dù chỉ có 1% khả

năng, chỉ cần bệnh tái phát, cháu sẽ hủy hoại cuộc đời cô ấy. – Anh rầu

rĩ. – Cháu không muốn làm lỡ…

- Nếu cả đời này cháu tránh cô bé

thì mới là làm lỡ cuộc đời của nó! – Đạo diễn giơ tay lên nhìn đồng hồ,

còn nửa tiếng nữa là tới giờ trao giải, ông vào phòng vệ sinh rửa mặt,

chỉnh đốn lại đầu tóc và quần áo.

- Hôm nay Bảo Lam sẽ cùng cậu tham gia lễ trao giải, có muốn tặng cho nó một niềm vui bất ngờ không?

Đạo diễn nhìn chằm chằm vào mắt Ân Tá.

Từ khi Ân Tá giới thiệu kịch bản của Bảo Lam, ông đã hiểu tấm lòng của

anh. Ân Tá vô cùng nghiêm túc với cô gái này, tình cảm anh dành cho cô

đã ghi sâu vào trong tim.

- Bảo Lam thực sự có rất nhiều người

theo đuổi, nhưng nó vì cháu mà không quan tâm tới đám người ấy… Ân Tá,

một cô gái tốt như vậy không nhiều đâu.

Kính coong.

Chuông cửa vang lên, một giọng nói dịu dàng của con gái từ bên ngoài vòng vào.

- Đạo diễn Trương, cháu và Cici cùng Quý Vãn chuẩn bị xong hết rồi, bây giờ đi tới hội trường được chưa?

Lại được nghe giọng nói quen thuộc của cô, cả người Ân Tá bất giác đổ

về phía trước, nhịp tim đập điên cuồng – là Bảo Lam! Bảo Lam đang ở

ngoài cửa!

Đạo diễn ra mở cửa nhưng chốt cửa đang xoay ra lập tức bị bàn tay Ân Tá chặn lại.

Suỵt…

Anh ra hiệu bảo đạo diễn đừng nói là anh ở đây, căng thẳng tới mức mồ hôi

túa ra như tắm. Nếu bây giờ gặp lại Bảo Lam, anh thực sự sợ mình sẽ

không thể kiên trì được nữa, sẽ lại ôm chặt cô vào lòng và không bao giờ còn có thể buông tay ra.

Dù sao anh cũng vẫn yêu cô, yêu cô sâu sắc.

- Sao hả? – Giọng của đạo diễn không hề nhỏ, cố g