tình phát triển rất nhanh.
Bảo Lam xem nhanh từng trang, không thèm để ý tới tách trà bên cạnh.
- Có phải anh mổ cho anh ấy không? Liệt Nùng, rốt cuộc thì anh ấy như thế nào rồi?
Thấy dáng vẻ lo lắng của cô, Liệt Nùng cũng không muốn giấu:
- Sau khi làm phẫu thuật xong phải tiến hành điều trị vật lý một thời
gian. Bệnh tình tạm thời đã được khống chế, anh cũng đã kê cho anh ấy
vài loại thuốc đặc biệt.
Cảnh tượng này thật giống như nhiều năm
trước, tính mạng của Bảo Lam cũng là do Liệt Nùng cứu sống, rồi từ đó ẩn tàng một mầm bệnh mới. Lẽ nào, lẽ nào…
- Tình hình hồi phục của
cậu ấy khá tốt, chỉ có điều… – Liệt Nùng nói với giọng hối lỗi. – Thuốc
đó có tác dụng phụ, vì tôn trọng ý muốn của cậu ấy, anh nghĩ, cậu ấy sẽ
không xuất hiện trước mặt em với hình dáng ban đầu đâu.
Bảo Lam đứng bật dậy khỏi ghế:
- Cái gì? Cái gì là không với hình dáng ban đầu?
- Bác sĩ Ngải. – Một giọng nói dịu dàng, uyển chuyển như rót mật vào tai.
Một cô gái yểu điệu đứng dựa vào cửa, mỉm cười chào anh, mang hóa đơn xuất
viện cho Liệt Nùng ký. Từ giây đầu tiên cô bước vào, Bảo Lam đã cảm thấy cô vô cùng quen thuộc.
Lông mày, khuôn mặt, cử chỉ, vô cùng quen thuộc. Giống quá, giống một người quá!
Cô gái làm xong việc, quay đầu nhìn Bảo Lam, ánh mắt bỗng khựng lại. Ánh
mắt hai người gặp nhau trong khoảng không chật hẹp, Bảo Lam có thể nhìn
ra những đường nét thuộc về Ân Tá trên khuôn mặt của cô gái đó.
- Bảo Lam? – Cô gái nhận ra cô.
- Cô không phải là… – Bảo Lam lẩm bẩm… – cô không phải là…
Trong đầu cô lướt qua câu nói “cậu ấy sẽ không xuất hiện trước mặt em với
hình dáng ban đầu” của Liệt Nùng, lẽ nào, lẽ nào Ân Tá biến thành con
gái rồi sao?
- Không phải chứ? – Bảo Lam ôm chặt hai vai của cô
gái. – Cô là Ân Tá? Ân Tá, anh uống thuốc đó của Liệt Nùng sao? – Trời
ơi, cô thực sự phát điên vì tác dụng phụ của loại thuốc đó rồi.
- Ngải Liệt Nùng! Anh biến Ân Tá thành con gái, anh dám biến Ân Tá thành
con gái sao? Em, em, em… – Cô cảm kích Liệt Nùng vì đã cứu mạng Ân Tá,
nhưng lại hận không thể bóp chết được anh ta.
Hai người đều phải biến qua biến lại giữa con trai và con gái, cuộc sống sau này sẽ như thế nào?
Liệt Nùng đứng một bên, không nói chen được câu nào, anh đã nghĩ đủ mọi
cách, tới giờ vẫn chưa nghĩ ra cách gì giải trừ tác dụng phụ của thuốc,
Bảo Lam tới ngày nay vẫn bị thay đổi giữa hai thân phận.
- Chờ
một chút, chờ một chút… – Cô gái đó thoát khỏi vòng tay của Bảo Lam, xoa xoa cánh tay đau nhói. – Chị Bảo Lam, chị vừa nói gì thế? – Cô gái cười ngọt ngào. – Em là em họ của anh Ân Tá.
Em họ?
Bảo Lam như vừa thoát khỏi một gánh nặng, vội vàng xin lỗi cô gái. Cũng may, cũng may là bi kịch không tái diễn.
- Có điều… – Liệt Nùng lấy ra một bức thư mà Ân Tá để lại trước khi đi. – Cậu ấy nói sẽ không xuất hiện trước mặt em nữa.
- Không xuất hiện nữa? – Cô run rẩy hỏi. – Anh ấy đi đâu rồi?
Liệt Nùng tỏ ý xin lỗi.
- Chuyện này thì anh không biết, ở Bắc Kinh, anh cùng thầy giáo giúp cậu
ấy làm phẫu thuật, sau tiến trình trị liệu đầu tiên, cậu ấy chuyển viện
ra nước ngoài rồi.
Bảo Lam xé bức thư ra, nét bút trong bức thư
giống hệt nét bút của Uncle Rain, cô vỡ lẽ ra – thì ra Ân Tá mới là
Uncle Rain thực sự.
Nhưng hôm nay, người dùng những bức thư ấm áp này để giúp đỡ cô suốt bốn
năm, trở thành chỗ dựa tinh thần vững chắc cho cô đã nói rất rõ ràng rằng,
anh sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cô nữa. Anh đoạn tuyệt mọi con
đường để cô có thể tìm ra anh, đổi điện thoại, dặn người nhà không được
tiết lộ, giao công ty và cửa hàng sô cô la cùng một loạt các cửa hàng
khác cho A Triệt quản lý, ngay cả hòm thư 167 cũng không còn là của anh
nữa.
Anh thực sự đã đi rồi, đi thật rồi. Anh đi mà không quay đầu lại, cố ý để cô không thể tìm được anh, cho dù có đi khắp cả thế giới.
Từ nay, hai người chỉ giống như hai kẻ xa lạ, lướt qua nhau trong một khoảng thời gian ngắn ngủi của cuộc đời.
pan 1�e'@s� 0� :13.5pt; font-family:"Times New Roman","serif";mso-fareast-font-family:"Times New Roman"; color:black
- Không có gì. – Rõ ràng trong mắt mẹ vẫn còn mấy giọt nước mắt lau chưa
khô, sáng lấp lánh dưới ánh trăng. Anh hiểu chắc chắn là vì tối nay bố
anh không về nhà. Thấy mâm cơm vẫn còn đạy lồng bàn, cơm trong bát mẹ đã nguội từ lâu, anh đau lòng hỏi:
- Mẹ, bố không về nhà thì mẹ ăn trước đi, ngủ trước đi.
- Không sao, mẹ đang giảm cân mà.
- Giảm cân? Mẹ mà cũng phải giảm cân?
- Đương nhiên là phải giảm rồi, sau khi sinh con và A Triệt, bố con lúc
nào cũng bảo là mẹ béo, không lâu sau thì có người khác… – Người mẹ vốn
dĩ lạc quan giờ trong ánh mắt lộ vẻ đau khổ tột cùng. – Thôi bỏ đi… Con
xem mẹ, sao lại nhắc tới chuyện không vui này chứ?- Bà đứng lên vào
phòng trải chăn giúp Ân Tá. Nhìn cái lưng ngày càng còng theo thời gian
của mẹ, Ân Tá đứng bất động, rất lâu, rất lâu. Một ngọn lửa hận dâng lên đốt cháy lồng ngực anh, càng lúc càng lớn, đến nỗi hai ngày sau khi anh đi trên đường tình cờ gặp chiếc xe của nhà Bảo Lam, không thể khống chế được mình, cố tình vượt qua, muốn nhìn xem