i, nó sẽ đẩy cậu xuống địa ngục.
- Vâng, vâng. – “Cậu” giả vờ ngoan ngoãn đi theo họ, nhân lúc thang máy
mở ra, nhiều người bước vào, cậu bèn chạy trốn rồi lại leo lên tầng bảy.
Ân Tá!
Ân Tá!
Ân Tá!!!
- Nhóc con, muốn chạy sao? – Hai nhân viên bảo vệ đuổi theo tới tầng 5,
đá trúng lưng An Ninh. “Cậu” kêu lên đau đớn. Bảo vệ ào lên, bắt “cậu”
lại.
- Còn nói là không có ác ý, nhóc con, không có chuyện gì sao lại chạy? Chạy cái gì hả?
“Cậu” không lên tiếng, mặt bị bảo vệ ấn xuống sàn nhà lạnh buốt, một dòng nước nóng hổi chảy ra khỏi mắt.
- Khóc cái gì? Có chuyện gì thì lát tính sau!
An Ninh khẩn cầu.
- Em có bạn đang làm phẫu thuật, em muốn ở cạnh anh ấy…
- Người đang làm phẫu thuật là bạn trai của cậu, phải không? – Hai nhân
viên bảo vệ nhìn nhau cười. – Lúc lên đó bọn tôi đã nghe y tá nói rồi,
lúc thì cậu nói người đó là bạn trai mình, lúc lại bảo có quan hệ huyết
thống, đúng là nói dối!
Bảo vệ thò tay ra:
- Chứng minh thư để ở đâu?
An Ninh thầm kêu khổ, “cậu” đâu có chứng minh thư?
Người gây cản trở cho cuộc phẫu thuật cuối cùng cũng bị bảo vệ đưa đi, bác sĩ mổ chính thở phào nhẹ nhõm, quay sang gật đầu với những người cùng
êkip:
- Mọi người về vị trí đi.
Dưới ánh đèn mổ lạnh lẽo,
bác sĩ gây mê tiêm thuốc vào cơ thể bệnh nhân, một cảm giác đau nhói ở
da rồi dần dần, bệnh nhân chìm vào mê man… Bác sĩ mổ chính gật đầu với
bác sĩ phụ mổ:
- Bắt đầu.
Con dao mổ sáng loáng ánh lên tia sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn…
Mỗi khi Bảo Lam nghĩ tới việc một mình Ân Tá phải nằm dưới ánh đèn mổ lạnh
lẽo, như thể đang phiêu bạt trên một mặt biển hoang vắng không có người, nghĩ tới cảm giác cô độc mà anh đang phải chịu đựng là lại thấy tim
mình nhói lên.
Cả khuôn mặt bị đè xuống nền đất, hai tay bị bảo
vệ giữ chặt sau lưng, An Ninh không hề thấy buồn cho chính mình, nhưng
chỉ cần nghĩ tới Ân Tá đang phải làm phẫu thuật là tim “cậu” lại như bị
dao cắt ra từng mảnh.
Đó chính là yêu, khi Ân Tá thấy buồn, trái tim của Bảo Lam cũng đau như cắt.
Ngồi trong phòng bảo vệ hai tiếng đồng hồ, trưởng phòng bảo vệ thấy biểu
hiện của “cậu” rất tốt bèn thả “cậu” đi. An Ninh lập tức chạy thẳng lên
tầng 7. Đèn ở phòng phẫu thuật vẫn sáng, “cậu” thấp thỏm ngồi trên hành
lang chờ đợi. Một phút trôi qua mà dường như dài bằng cả thế kỷ. Cuối
cùng cậu cũng chờ tới lúc ánh đèn đỏ ở phòng mổ tắt đi, “cậu” đứng bật
dậy, dỏng tay lên nghe giọng nói dần trở nên rõ ràng hơn của bác sĩ.
Cửa được đẩy ra từ bên trong, một cô y tá vội vàng đi ra hỏi:
- Người nhà bệnh nhân ở đâu? – Mấy người đứng gần đó và An Ninh đều lao lên lo lắng hỏi.
- Bác sĩ, thế nào, thế nào rồi?
- Ca mổ rất thành công. – Y tá tháo khẩu trang ra. Nghe thấy câu này,
trái tim đang bị treo lơ lửng của An Ninh được hạ xuống. May quá, may
quá, ngay cả trong nụ cười của “cậu” cũng có những giọt nước mắt hạnh
phúc. Lúc này, hai người y tá khác đẩy giường bệnh ra ngoài, nói nhỏ. –
Cẩn thận, cẩn thận, xin hãy tránh ra.
Mọi người đều dịch về
sau để nhường đường cho giường bệnh đi qua, An Ninh vội vàng đi theo
đằng sau, khi ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt trắng nhợt của người bệnh, bỗng dưng “cậu” đứng sững lại, không thể động đậy.
Người…
người đó không phải Ân Tá. Đầu óc An Ninh rối bời, không sai, đây là
bệnh nhân số 11, phòng mổ cũng không nhầm, vậy Ân Tá đâu? Ân Tá đi đâu
rồi?
“Cậu” chạy tới bàn tiếp tân, khẩn cầu suốt nửa ngày trời mới được người ta cho phép xem sổ ghi chép bệnh nhân mấy ngày nay, thì ra
Ân Tá đã xuất viện từ sáng nay, đáp máy bay tới bệnh viện khác điều trị. Điều khiến An Ninh càng không thể ngờ tới là người đi cùng anh chính là Liệt Nùng. Điện thoại di động của Ân Tá tắt máy, điện thoại của Liệt
Nùng thì không liên lạc được, có lẽ máy bay đã cất cánh.
Giọng Ngải Linh Linh trong điện thoại vang lên.
- Anh trai tớ? Đưa Ân Tá đi bệnh viện khác? Ồ… tớ nhớ ra rồi, nghe nói
mấy hôm nay anh ấy đi công tác, thì ra là đưa Lâm Ân Tá đi… – Ngải Linh
Linh an ủi An Ninh. – Cậu yên tâm đi, mặc dù anh trai tớ không thích Lâm Ân Tá…
An Ninh nghe nói vậy càng lo lắng:
- Anh ấy sẽ không làm gì Ân Tá…
Linh Linh an ủi “cậu”:
- Sao thế được? Cậu nghĩ gì thế? Mặc dù anh ấy không thích người này,
nhưng dù sao Ân Tá cũng là bệnh nhân của anh ấy, cậu yên tâm đi, anh tớ
chắc chắn sẽ nghĩ đủ mọi cách để trị khỏi bệnh cho Ân Tá của cậu. – Lời
an ủi của cô khiến An Ninh yên tâm hơn. Liệt Nùng là một bác sĩ rất có
trách nhiệm, chắc chắn anh ấy sẽ cố gắng để cứu Ân Tá?
Chỉ cần cắt đứt một huyết quản;
Chỉ cần đụng vào vài dây thần kinh;
Chỉ cần… khi hạ con dao mổ xuống, dịch sang bên vài mm – chướng ngại vật
lớn nhất chắn giữa mình và Bảo Lam sẽ biến mất vĩnh viễn. Trên chuyến
bay tới Bắc Kinh, Ngải Liệt Nùng nhìn Lâm Ân Tá đang nhắm mắt nghỉ ngơi
ngồi bên cạnh – mặc dù bệnh tật đang hành hạ, nhưng từ anh vẫn toát lên
vẻ khôi ngô, anh tuấn đủ khiến cho mọi cô gái xiêu lòng. Liệt Nùng không quan tâm tới sự chú ý của người khác dành cho Ân Tá, nhưng không thể
không ghen vì Bảo Lam.
- Thưa anh, xin hỏi anh muốn dùng nước hoa qu
