XtGem Forum catalog
Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm

Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323793

Bình chọn: 8.00/10/379 lượt.

ó thời gian để lo tới việc này.

- Cậu chủ làm sao?

An Ninh giữ người quản gia lại, không cho ông đi.

“Cậu” hỏi dò:

- Có phải là cậu chủ… không muốn gặp cháu không? – Chắc là đúng.

- Không, không! Cậu An đừng hiểu lầm! – Người quản gia xua tay. – Cậu chủ nhà chúng tôi hiếm khi đưa bạn về nhà chơi, cậu là người đầu tiên, đủ

biết cậu quan trọng với cậu ấy như thế nào.

- Ngay cả con gái anh ấy cũng chưa đưa về nhà bao giờ sao?

- Chưa, chưa. – Người quản gia nói nhỏ. – Chính vì mối quan hệ giữa cậu

với cậu chủ tốt quá nên mới có người nói hai cậu có điều gì mờ ám, bởi

vậy bà chủ giận cậu, vừa nãy mới không thèm để ý tới cậu.

Haiz, thì ra là vậy. An Ninh biết điều bèn thay giày rồi đi về.

Người quản gia đi sau lưng, tiễn “cậu” ra tận cổng lớn.

- Ngày mai cháu lại tới, phiền bác lúc đó…

- Cậu đừng tới nữa! Cậu chủ…

- Anh ấy làm sao?

Người quản gia tự biết mình đã lỡ lời:

- Haiz, cậu đừng nói với ai là tôi cho cậu biết nhé. Cậu Ân Tá bị phát

hiện ra là ung thư dạ dày, sáng sớm mai sẽ làm phẫu thuật.

Ung thư dạ dày?!!

An Ninh kinh hãi lùi về sau mấy bước, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống

lưng. Chẳng phải chỉ là bị dạ dày thôi sao? Thời gian gần đây “cậu” cũng cảm thấy sắc mặt và tinh thần của Ân Tá không tốt như trước, nhưng về

đại thể cũng không có gì bất thường, sao bỗng dưng lại phát hiện ra mắc

bệnh này?

- Cậu chủ nhà chúng tôi lúc nào cũng làm việc, ăn cơm

cũng không bao giờ ăn được bữa tử tế. – Ông quản gia thở dài. – Bây giờ

bị ung thư dạ dày, một nửa nguyên nhân là vì làm việc quá mệt mỏi.

- Ngày mai anh ấy làm phẫu thuật ở đâu? – An Ninh vội hỏi.

- Hiệp Hòa, 9 giờ sáng, nghe nói là phòng phẫu thuật số 2 ở tầng 7… Ngày mai bà chủ…

An Ninh không nghe thấy những lời ông quản gia nói phía sau, hồn bay phách tán chạy về nhà, cả đêm không ngủ. Hôm sau, vừa mới tới tầng 7 của bệnh viện Hiệp Hòa đã thấy một nhóm bác sĩ và y tá đẩy giường bệnh vội vàng

chạy vào thang máy cấp cứu.

- Bệnh nhân phát bệnh! Nhanh! Nhịp tim!

- Máy hô hấp, máy hô hấp mau lên!

- Thông báo cho bọn họ chuẩn bị phòng phẫu thuật!

Chiếc giường bệnh đi lướt qua người An Ninh. Ánh mắt của “cậu” dõi theo đám

người đó rời đi, cho tới lúc họ sắp bước vào phòng mổ số hai, “cậu” mới

như bị người ta đánh cho một gậy, đột nhiên tỉnh lại, đuổi theo

giường bệnh.

- Ân Tá!! Ân Tá!!

Hai cô y tá lập tức chặn “cậu” lại.

- Cậu bé, cậu không vào được.

- Em là bạn của anh ấy, em có thể gặp anh ấy không? – An Ninh khẩn cầu. – Chỉ một chút thôi, em chỉ nói một câu thôi. Xin chị, em là một người

bạn rất quan trọng của anh ấy! Ca phẫu thuật lớn như vậy, anh ấy cần có

sự cổ vũ của em!

Các bác sĩ có vẻ dao động.

- Cầu xin các bác! Chắc chắn bác cũng hy vọng bệnh nhân có khát vọng được sống phải không? Như vậy bệnh nhân sẽ dễ dàng sống sót hơn! Bác sĩ!

-… Được rồi, cậu chờ một chút, chúng tôi vào hỏi ý của bệnh nhân xem sao. – Cửa phòng bệnh đóng lại, nửa phút sau, bác sĩ mở hé cửa phòng ra, lạnh

nhạt nói. – Cậu ấy chỉ muốn gặp bạn gái thôi.

- Chính là cháu! Chính là cháu mà! – An Ninh đẩy cửa len vào nhưng lập tức bị bác sĩ và hai y tá chặn lại.

- Này! Cậu làm gì thế? Đây là phòng mổ!

Bác sĩ nhìn An Ninh trong hình dáng con trai từ đầu đến cuối, “hừ” một tiếng.

-… Cậu? Cậu là bạn gái của anh ấy?

Hai cô y tá trẻ bên cạnh cười, tưởng “cậu” bị thần kinh, ánh mắt vừa căm

ghét vừa coi thương. An Ninh bỗng dưng tỉnh ngộ, chết rồi! “Cậu” lúc này đang trong hình dạng con trai, làm sao người ta tin “cậu” là bạn gái

của Ân Tá được?

- Chị cho em gặp anh ấy, anh ấy sẽ đồng ý nói

chuyện với em mà. – An Ninh khẩn cầu. – Thật đấy, bác sĩ, với lại… – Cậu nhớ ra Ân Tá từng nói, có báo cáo ADN chứng tỏ họ là anh em cùng cha

khác mẹ. – Cháu cũng là người nhà của anh ấy! Chúng cháu có quan hệ

huyết thống! Bác sĩ, cháu chỉ muốn cổ vũ anh ấy, cho cháu gặp anh ấy một chút thôi, được không?

“Cậu” chân thành cầu xin:

- Được không ạ?

Các y tá bắt đầu bận rộn với việc sắp xếp phòng mổ, bác sĩ gây mê và những

người khác trong êkip bắt đầu vào vị trí. Bác sĩ nhìn An Ninh, rồi cuối

cùng gật đầu:

- Cậu chờ một chút.

Có hy vọng rồi?

Bác sĩ đóng cửa lại, đi nhanh tới bên một y tá rồi nói nhỏ:

- Mau gọi bảo vệ tới, ngay bây giờ! Nói rằng ở đây có người muốn ngăn cản cuộc phẫu thuật!

An Ninh lo lắng đứng chờ bên ngoài, nhưng mãi không thấy bác sĩ đi ra. Vừa nãy sắc mặt ông đã thoáng dao động, hình như còn gật đầu với An Ninh,

như vậy không phải là đã “cho phép” rồi sao?

Cửa thang máy mở ra, bảo vệ của bệnh viện lao ra ngoài, vây lấy An Ninh.

- Các anh… – “Cậu” tỏ ra hoang mang, chưa bao giờ gặp phải tình cảnh này.

- Chúng tôi nghi ngờ cậu có ý định gây rối trật tự bệnh viện, đi, cùng

chúng tôi tới phòng bảo vệ. – Người bảo vệ lớn tuổi nhất nói.

An

Ninh không sợ bị hiểu lầm, cậu chỉ sợ nếu bây giờ không được gặp Ân Tá,

hoặc không đứng chờ ở phòng mổ cho tới khi cuộc phẫu thuật kết thúc thì

sau này, “cậu” sẽ không bao giờ được gặp anh nữa.

Cuộc phẫu thuật lần này nếu thành công sẽ thoát được bàn tay của tử thần, còn nếu thất bạ