xuất hiện triệu chứng tới khi chết, có lẽ khoảng một năm. Ung thư dạ dày giai đoạn đầu nếu chỉ xâm nhập vào tới tầng niêm mạc và tầng dưới
niêm mạc thì cơ hội sống sẽ cao hơn… Nói thẳng, tôi hy vọng anh có sự
chuẩn bị về tâm lý, sau khi lên bàn mổ, chuyện gì cũng khó nói.
Anh hạ kính xe xuống, vứt tờ giấy dính đầy máu vào thùng rác bên đường, về nhà. Vừa vào tới cửa đã nghe thấy tiếng cãi nhau rất gay gắt trong
phòng khách.
- Được, cô không ly hôn cũng được, vậy thì ngày mai
tôi sẽ dọn ra, được rồi chứ gì? – Bố móc chùm chìa khóa trong túi áo ra, ném lên mặt bàn, mẹ Ân Tá đang ngồi trên salon lạnh lùng nhìn ông,
không nói tiếng nào.
Bố anh tiếp tục:
- Cô việc gì phải như thế? Chúng ta không còn tình cảm nữa, cứ lãng phí thời gian bên nhau để làm gì?
- Không còn tình cảm? Vậy tại sao anh lại kết hôn với tôi? Gần 30 năm
rồi, bây giờ anh mới nói là không còn tình cảm? – Bà mẹ vốn dĩ luôn
nhiệt tình, lúc này mọi lời nói đều vô cùng lạnh lùng, bình tĩnh.
- Năm xưa là năm xưa, bây giờ là bây giờ, cô không thể gộp chung vào để
nói được. – Lâm Thần thấy con trai đẩy cửa bước, giọng nói bớt gay gắt
hơn, nói nhỏ. – Đừng làm trò hề trước mặt con, hôm khác chúng ta nói
tiếp.
Bỗng dưng mẹ anh đứng bật dậy, ngọn đèn sáng trong phòng khách khiến mái tóc bạc của bà càng trở nên chói mắt.
- Hôm khác nói cái gì? Hôm khác tôi không có thời gian để nói với anh chuyện vớ vẩn này, nếu muốn ly hôn thì ngay hôm nay.
Lâm Thần đang chuẩn bị ra khỏi nhà quay đầu lại nhìn người vợ hơn mười năm
nay không mấy khi chịu nói chuyện với ông, trong ánh mắt ông lướt qua
một cảm giác hài lòng vì được giải thoát.
- Cô đồng ý rồi hả?
Niềm vui trong mắt chồng khiến trái tim bà đau nhói.
Bà nói chậm lại:
- Đã bao nhiêu tuổi rồi, có một ông chồng về nhà chỉ khiến mình thêm bực bội thì thà ở một mình cho yên tĩnh còn hơn.
Sắc mặt Lâm Thần nhăn nhúm lại thật khói coi, đang định nổi cáu thì Ân Tá
tới gần đặt tay lên vai ông, bảo ông mọi việc ở đây cứ để anh lo. Con
trai đã nói, Lâm Thần cũng không muốn mất mặt trước mặt con, bởi vậy lấy ra một chiếc chìa khóa nhỏ màu đồng ở trong túi áo khoác, đưa cho Ân
Tá:
- Đây là chìa khóa ở hòm thư 167, sau này con tự đi lấy thư, bố không muốn quan tâm nữa. – Nói xong ông quay người bỏ đi.
Ân Tá nắm chặt chiếc chìa khóa nhỏ trong lòng bàn tay. Chiếc chìa khóa nhỏ lạnh lẽo này từng là sợi dây duy nhất liên hệ giữa anh và Bảo Lam. Cô
gái trong bức thư luôn gọi anh là Uncle Rain, khiến trái tim anh ấm áp
hơn nhiều.
Bảo Lam không biết rằng, anh luôn đứng từ xa quan tâm và bảo vệ cô từ rất lâu rồi.
Cô cũng không bao giờ biết rằng, trước đêm mùa xuân mà anh gặp cô trong tiệm tạp hóa, anh đã yêu cô từ rất lâu, rất lâu rồi.
Bích Kỳ bị tiếng cãi nhau đánh thức, bèn vịn lan can đi xuống lầu.
- Có chuyện gì thế mẹ? – Con gái thương mẹ, ngồi tới gần rồi vuốt tay lên má mẹ. Ân Tá và Bích Kỳ ngồi hai bên ôm mẹ, người mẹ cảm thấy chỉ cần
có con cái bên cạnh là đủ, đời người chỉ vậy mà thôi, bất giác thở dài.
- Thôi bỏ đi. Bích Kỳ, Ân Tá, mẹ định ly hôn với bố các con.
Bích Kỳ vừa nghe thấy vậy đã lo lắng:
- Ly hôn? Mẹ, mẹ đừng ly hôn, mẹ mà ly hôn thì chắc chắn mẹ con con tiện
nhân đó sẽ vui vẻ lắm, lần sau con phải đánh bà ta thêm vài cái!
- Con gái con đứa, động tay động chân cái gì? – Ân Tá ra dáng anh trai. – Lần sau đừng có nhúng tay vào việc này.
- Sao hả? Anh đau lòng hả? – Bích Kỳ lườm anh. – Anh, em biết bạn gái anh chính là con gái của bà ta, hừ, như nhau cả thôi.
Ân Tá nhìn em gái bằng ánh mắt thất vọng:
- Bích Kỳ, ngày trước em ngoan lắm cơ mà, sao bây giờ nói chuyện nghe cay nghiệt vậy?
- Em cay nghiệt? Là họ không ra gì. – Bích Kỳ trợn mắt. – Mẹ cô ta hại cả nhà mình, khiến bố mẹ ly hôn, anh còn qua lại với con gái của bà ta?
Ân Tá hít một hơi thật sâu.
- Anh đã chia tay với cô ấy rồi, em vừa ý chưa? – Trong ánh mắt anh là sự chán nản tới cực độ.
Bích kỳ hét lớn:
- Này? Anh nói thế là ý gì? Có phải em bắt hai người chia tay đâu?
- Thôi bỏ đi, kệ em. – Anh dìu mẹ ngồi xuống salon. Bích Kỳ tức giận, đá mạnh vào cửa rồi bỏ đi:
- Em mặc kệ anh thì có! – Rồi giận dữ bỏ đi.
Vừa chiến tranh lạnh với chồng, lại thấy con gái con trai cãi nhau, bà chỉ
cảm thấy có một cái gì đó nghèn nghẹn trong tim. Ân Tá rót cho mẹ một
tách trà ấm, giúp bà xoa bóp vai. Bà vừa cảm thấy đỡ hơn thì A Triệt
chạy như bay về nhà, thấy Ân Tá và mẹ đều ở đó, bèn hỏi:
- Anh, ngày kia anh làm phẫu thuật hả?
- Phẫu thuật gì? – Mẹ giật mình, quay đầu hỏi con trai, – Con phải làm phẫu thuật hả?
- Ồ… cái đó, không phải. – A Triệt nhận ra mẹ vẫn chưa biết gì, muốn
nói lại nhưng đã không kịp. Ân Tá vẫn tiếp tục giúp mẹ xoa bóp vai, sắc
mặt bình tĩnh như không có gì xảy ra.
- Dạ, chỉ là tiểu phẫu thôi. – Anh nói.
Nếu đó thực sự là một cuộc tiểu phẫu thì cậu con trai nhỏ đã không căng thẳng như vậy. Trong lòng mẹ hiểu rất rõ:
- Ân Tá, có phải sức khỏe con không tốt không? Rốt cuộc là làm sao? Con nói với mẹ đi!
- Không sao, chỉ là cắt ruột thừa thôi mà. – Anh cười.
- Thật hả?
- Đương nhiên