hỏi:
- Sao bà lại ở đây?
Âu Dương Tú ngượng ngùng nói:
- Cũng xong rồi, tôi về trước đây.
- Bà đừng có đi! – Bích Kỳ muốn giữ bà lại, nhưng Bảo Lam lại chạy lên bảo vệ bà.
- Làm cái gì hả? – Bích Kỳ thấy Bảo Lam ngăn mình, càng nổi giận hơn. –
Bảo Lam, chị đừng làm lỡ việc của em! Tránh ra, tránh ra! – Cô định gạt
Bảo Lam ra. – Này! An Bảo Lam! Rốt cuộc chị đứng về bên nào! Đây là
người đàn bà mà cả nhà em căm hận nhất!
- Đó là mẹ chị!
- Cái gì? Chị nói cái gì?
- Đó là mẹ chị!
Lúc này, một nhân viên quét dọn đang vùi đầu vào lau nhà không cẩn thận
đụng vào lưng của Bảo Lam. Bảo Lam mất trọng tâm, còn chưa kịp bám vào
cái gì đã ngã thẳng về phía sau.
Cảnh tượng cuối cùng mà cô ý thức được chính là ánh mắt căm ghét của Bích Kỳ.
Khi tỉnh lại, trời đã gần sáng, cô thấy mình đang nằm trong phòng.
Bảo Lam mệt mỏi mở mắt, vừa định ngồi dậy thì một cảm giác mệt mỏi từ trong xương cốt dâng lên, tay cô mềm nhũn, lại nặng nề nằm xuống.
Cửa
phòng bị ai đó đẩy ra, Âu Dương Tú bê một chậu nước rửa mặt còn nóng đặt ở chiếc tủ đầu giường cô, vắt nhẹ một chiếc khăn rồi rửa mặt cho cô con gái đang ốm. Bảo Lam muốn an ủi bà vài câu nhưng không biết phải bắt
đầu từ đâu. Những người lạ mặt tình cờ gặp nhau rất dễ thân mật với nhau một cách giả tạo, nhưng những người thân thiết nhất trong gia đình đôi
khi lại không thể nói những lời quan tâm nhau một cách thoải mái.
Cô sững sờ phát hiện ra trên má mẹ mình có dấu của năm ngón tay đỏ hỏn.
- Anh đánh mẹ vậy?
- Không, không có ai. – Mẹ cô vội vàng quay mặt đi.
Bảo Lam ngồi dậy, đặt tay lên vai mẹ:
- Rốt cuộc là ai đánh mẹ vậy? Lâm Thần?
- Sao chú ấy lại? – Âu Dương Tú ngồi thẳng người lên. – Chú ấy đối với mẹ rất tốt… là con gái của chú ấy, con bé còn nhỏ, chưa hiểu chuyện.
- Bích Kỳ? – Bảo Lam phẫn nộ gạt chăn xuống giường. – Dựa vào cái gì mà cô ta dám làm vậy?
- Này, Bảo Lam, con làm gì vậy?
Bảo Lam vừa mặc quần áo vừa nói:
- Đi hỏi Lâm Bích Kỳ, cô ta có tư cách gì mà đánh mẹ của con? – Âu Dương Tú lo lắng, vội vàng giữ cô lại, bảo là không cần:
- Thôi bỏ đi, là nhà mình nợ nhà người ta.
- Nhưng… – Lúc này, tiếng chuông cửa vang lên.
- Bác gái, bác mở cửa đi, là cháu. – Ân Tá nhẹ nhàng nói. Bà Âu Dương Tú
vừa nghe thấy giọng anh, vội vàng bảo Bảo Lam ngồi xuống, giữ chặt vai
cô.
- Chuyện của mẹ con không cần phải lo, chỉ cần con tìm được
một nơi chốn tốt, cái gì mẹ cũng chịu. – Bà dặn cô. – Đừng nổi giận với
Ân Tá, cậu ấy thực sự đối với con rất tốt.
- Bác gái? Bác có nhà
không? – Ân Tá đi đi lại lại trên hành lang, thấy cửa nhà mở ra, mắt
sáng lên. Bà Âu Dương Tú cười ngượng ngập:
- Ồ, Ân Tá à. – Bà
quay đầu lại chớp mắt với cô con gái còn đang chu miệng giận dỗi. – Bảo
Lam, con nói chuyện với Ân Tá nhé, mẹ phải ra ngoài có chút việc.
Ân Tá lễ phép nhường đường cho bà:
- Bác đi cẩn thận nhé!
- Ừ, ừ. – Lúc đi qua anh, bà dặn dò. – Con bé đang nổi giận, cháu chịu
khó nịnh nó một chút. – Giọng nói của bà như đang gửi gắm cô con gái yêu quí cho anh.
Chờ Âu Dương Tú đi đã xa, Ân Tá quay vào rồi chốt
cửa lại, đi tới bên giường Bảo Lam, quỳ xuống, định nắm tay cô, nhưng
lại bị cô rút ra.
- Giận anh hả?
Thấy Bảo Lam quay đầu đi
không muốn trả lời, Ân Tá kéo tay cô lại, lần này không cho cô rụt tay
về nữa, nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của cô trong tay mình.
- Này!
Anh làm đau em! – Cô hờn dỗi quay đầu lại nhìn anh. Ân Tá vốn luôn
thương yêu cô lúc này lại không thèm quan tâm tới sự “giận dữ” của cô,
cho tay phải vào túi áo khoác, lấy ra một chiếc hộp đựng nhẫn màu xanh
lam rất tinh xảo.
Anh trang trọng đặt chiếc hộp lên giường.
- Mở ra đi, xem có thích không? – Anh nhìn cô, trong ánh mắt có vẻ gì đó
thật đau đớn. Bảo Lam âm thầm đoán được đó là cái gì, bèn mở hộp ra,
trong đó là một chiếc nhẫn bạch kim có đính một viên kim cương tỏa sáng
lấp lánh.
- Quen em không lâu thì anh mua chiếc nhẫn này. – Ân Tá vuốt ve bàn tay cô, dịu dàng giúp cô đeo nó. – Bảo Lam, trong lòng anh
mặc dù em giống như một đứa trẻ, nhưng em lại xứng đáng với tất cả những gì cao quý nhất.
Chiếc nhẫn kim cương sáu cạnh cổ điển. Ánh sáng
của viên kim cương trong vắt như những giọt lệ vừa rơi xuống, đẹp tới
mức khiến cô như ngừng thở. Có người con gái này không mơ ước được có
giây phút này? Người mình yêu đích thân đeo cho mình chiếc nhẫn đại diện cho lời hứa suốt đời, một perfect moment hạnh phúc tới mức muốn rơi
nước mắt. Cô cố gắng bị chặt miệng, quay người đi để che giấu tâm trạng
kích động của mình, nhưng vẫn không nén được những giọt nước mắt hạnh
phúc đang trào ra.
Sự giận hờn vừa nãy tan nhanh như mây khói.
Mặc dù hàm nghĩa của chiếc nhẫn này không ai không ai biết, nhưng Bảo
Lam vẫn muốn đích thân nghe Ân Tá nói ra câu nói đó.
- Có thể gặp được em, là hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời anh… – Ân Tá ngập ngừng.
Trái tim Bảo Lam như đang treo lơ lưng trong không trung, dường như đã
ngừng đập, thời gian tí tách trôi qua, ánh mặt trời buổi chiều lọt qua
tấm rèm cửa sổ, để lại một đường sáng tuyệt đẹp trên khuôn mặt khôi ngô, anh tuấn của
