chồng
bác có biết không?
- Không, không, họ đều không biết. – Âu Dương
Tú tự biết mình có lỗi với người nhà, nhất là với Bảo Lam. – Đây chỉ là
suy đoán của tôi thôi, nếu xét ngày tháng thì khả năng rất cao. Nếu Bảo
Lam thực sự là em gái của cậu, Ân Tá…
- Bác đừng nói nữa! – Ân Tá chỉ cảm thấy đầu mình như sắp nổ tung. Anh tới bên cửa sổ, mở rèm
ra, cảnh biển rộng lớn bên ngoài ùa vào mắt anh. Anh đứng ở đó rất lâu,
không nói lời nào. Âu Dương Tú căng thẳng nhìn lưng anh, chỉ sợ ngay cả
hơi thở của bà cũng làm phiền tới anh.
Một lúc lâu sau, Ân Tá gọi điện thoại cho bố, hẹn ông chiều cùng đi uống trà, bàn về biện pháp
giải quyết. Ân Tá lúc đó không biết là bố mình sẽ đưa Bảo Lam tới, Bảo
Lam cũng không biết Ân Tá sẽ đưa mẹ mình tới. Mẹ và con gái, bố và con
trai, một cặp tình nhân đang yêu nhau say đắm, một cặp tình nhân đã lén
lút qua lại nhiều năm, người gây ra tai nạn xe hơi và gia đình người bị
hại, người làm từ thiện và người nhận giúp đỡ… Mối quan hệ phức tạp trùm lên bốn người, khiến họ đều cảm thấy khó xử.
Nếu biết rằng đi
uống trà với ông Lâm Thần không những gặp Ân Tá mà còn gặp mẹ mình, chắc chắn Bảo Lam đã không đi. Trong quán trà yên tĩnh, ngồi chưa được bao
lâu thì cảm giác khó chịu trong cổ họng lại dâng lên. Cô chạy vội vào
nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo, mãi mới trở về chỗ ngồi, lúc đó thấy Ân
Tá đã tới.
Điều đáng sợ hơn là, sau lưng anh là mẹ cô.
Mẹ tới đây làm gì?
Cùng người tình cũ gặp mặt con cái hai bên sao? Hay là họ sắp kết hôn với
nhau, muốn được con cái đồng ý? Hay là Ân Tá phát hiện ra tư tình giữa
bố anh và mẹ cô nên ép họ phải chia tay nhau?
Giây phút đó, hàng
ngàn ý nghĩ, hàng ngàn giả thuyết lướt qua đầu Bảo Lam, cô muốn tránh xa khỏi cảnh tượng ngượng ngập này nhưng ánh mắt tìm kiếm của Ân Tá lại
dừng lại trên người cô.
Không thể trốn được nữa.
Cô tuyệt vọng nhắm chặt mắt.
- Các vị muốn dùng trà gì? Tiền chỗ ngồi 8 tệ một người, chỗ chúng tôi có trà hoa cúc, trà Thiết Quan Âm, trà Long Tỉnh… – Cô nhân viên giới
thiệu.
- Uống Thiết Quan Âm đi, được không? – Ân Tá hỏi mọi
người, bên cạnh anh là người bố Lâm Thần, ngồi đối diện là Bảo Lam, bên
phải cô là mẹ của Bảo Lam, Âu Dương Tú. Từ lúc ngồi xuống chỗ này, Bảo
Lam luôn giữ một khuôn mặt không biểu cảm và thái độ lạnh lùng, vừa nãy
nghe mẹ giải thích, cô đã hiểu rằng mẹ “tình cờ” gặp Ân Tá, sau đó cùng
tới quán trà. Cô tin vào lời giải thích của mẹ mình, cũng không biết nên đối diện với tình cảnh khó xử này như thế nào. Nhân viên phục vụ mang
ấm tách lên, rót trà đầy các chén, Bảo Lam trong lòng rối bời, không để ý gì vội vàng nâng chén trà lên miệng.
- Cẩn thận nóng! – Ân Tá và mẹ cô đồng thời hét lên, nhưng tiếc là đã muộn.
Cô không biết rằng nước trà lại nóng như thế, thế là bị bỏng, không biết
phải làm thế nào. Bà Âu Dương Tú vội vàng lấy giấy ăn trong túi, đang
định đưa cho con gái thì phát hiện ra mình đã muộn một bước. Ân Tá đang
lau mấy giọt nước dính trên tay Bảo Lam.
- Đau không? – Anh nhẹ giọng hỏi, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương.
Bảo Lam thoáng cau mày rồi yếu ớt gật đầu. Ánh mắt đó khiến Âu Dương Tú như quay trở lại mười mấy năm trước, khi con gái còn nhỏ, bị bạn bè ở lớp
bắt nạt, về tới nhà hai đầy gối đầy máu, bà dùng bông thấm cồn khử trùng cho con gái, khi đó ánh mắt của con gái cũng tràn đầy sự ỷ lại. Khi đó
Bảo Lam là một đứa trẻ đáng thương, trong mắt cô bé, mẹ chính là bến bờ
để cô nương tựa, nhưng hôm nay, người mà Bảo Lam ỷ lại chính là Lâm Ân
Tá, rõ ràng giữa bà và con gái đã có một bức tường vô hình mà bà không
biết phải vượt qua như thế nào.
Thôi bỏ đi, con gái lớn rồi không cần mẹ nữa. Âu Dương Tú dường như nghĩ thông tất cả, nâng chén trà của
mình lên. Bà ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt ấm áp của ông Lâm Thần ở đối
diện. Âu Dương Tú khi còn trẻ rất xinh đẹp, những người theo đuổi bà có
thể xếp hàng dài từ cổng trường tới cổng nhà, nhưng trong mắt bà chỉ có
anh chàng Lâm Thần học trên khóa mà thôi, hai người yêu nhau từ khi học
lớp 10 cho tới khi tốt nghiệp đại học, sau khi tốt nghiệp, Lâm Thần được phân công tới một doanh nghiêp nhà nước ở phương Bắc làm việc, hai
người yêu nhau phải chia tay nhau trong tủi hờn, mãi tới mấy năm sau,
khi cả hai đã lập gia đình, họ lại gặp nhau trong thành phố này.
Những đứa con còn trẻ luôn cho rằng bố mẹ quá thực dụng và độc ác, nhưng chúng không biết rằng sở dĩ họ trở thành những người cả ngày chỉ biết
quan tâm tới việc ăn, việc mặc là vì trong nhà họ trên có bố mẹ già,
dưới có các con nhỏ. Để có đủ tiền lo lắng cho con cái, từ khi con ra
đời họ đã phải tìm đủ mọi công việc để kiếm sống, ngày trước đã học
piano tới cấp 10, nhưng Âu Dương Tú không bao giờ còn động tới cây đàn
nữa, bà sống không phải vì mình, bà chỉ như một con quay quên mất bản
thân, quay cuồng giữa dòng đời trôi nổi.
Con gái cuối cùng cũng
lớn, cô bé nhỏ cả ngày chỉ biết quấn lấy mẹ ngày xưa giờ đã trở thành
bạn gái của người khác. Tới lúc đã có thể nghỉ ngơi thì Âu Dương Tú
hoảng hốt nhận ra mình đã già, mái tóc đã ngả màu, đứa trẻ m
