on đường tới trước tòa nhà mà lần trước cô từng tới để tìm Uncle Rain.
Cô dừng trước cửa tòa nhà thẫn thờ một lúc, người
tốt bụng giúp cô bao nhiêu năm nay ruốt cuộc là ai nhỉ, trông như thế
nào? Nghe miêu tả của cô nhân viên lễ tân tòa nhà này lần trước thì ông
khoảng hơn 40 tuổi, mặc chiếc áo khoác màu đen, nho nhã, lịch sự. Nghĩ
mãi, nghĩ mãi, Bảo Lam hy vọng có ngày nào đó được gặp ân nhân. Giây
phút nhấc chân lên, cô bỗng nhiên nhìn thấy một người xuất hiện trong
tầm mắt của mình.
Là ông ấy?
Bạn trai của mẹ?
Bảo Lam day day hai mắt, đúng là ông ấy. Lần trước về nhà tình cờ gặp người đàn ông trung niên đó, mắt sáng, lông mày lưỡi kiếm, thần thái cử chỉ
đều rất lịch sự. Ông vừa bước xuống khỏi một chiếc xe màu đen, đi vào
trong tòa nhà. Mẹ mình ở cùng với ông mà không có danh phận gì, chắc
chắn không phải việc gì hay ho nên Bảo Lam không muốn có thêm người “họ
hàng” này, chỉ sợ ông sẽ nhận ra mình, đang định nhấc chân bỏ đi thì…
bỗng dưng, đôi chân cô dính chặt trên đường.
Không thể đi được nữa.
Từng thứ lọt vào mắt cô đều rất rõ ràng, người đàn ông đó đi thẳng tới chỗ
để các hòm thư. Ông đứng trước mặt một dãy hòm thư cá nhân, lấy ra một
chiếc chìa khóa từ cái cặp mang theo rồi tra vào ổ khóa ở hòm thư số
167. Ánh mắt của cô từ giây phút đó dán chặt vào chiếc chìa khóa hòm
thư, rồi từ từ chuyển lên khuôn mặt ông.
Là ông ấy? Sao có thể là ông ấy?
Bảo Lam không kìm chế được, nhích dần lên từng bước chân, đứng sát vào cửa
sổ quan sát khuôn mặt ân nhân mà mình ngày đêm mong muốn được gặp mặt:
Ít nhất cũng khoảng 45 tuổi, khuôn mặt vẫn vô cùng anh tuấn, mấy sợi tóc bạc báo hiệu rằng tuổi tác đã ảnh hưởng tới ông. Một người đàn ông
phong độ ngời ngời, chả trách mẹ lại yêu ông như vậy. Giấu giếm thân
phận tài trợ cho cô đi học, chắc chắn là vì ông muốn bồi thường cho mẹ
cô bằng hình thức khác. Nghĩ tới đây, một cảm giác như bị sỉ nhục dâng
lên trong lòng, Bảo Lam nghiến răng quay người đi nhưng đã bị ông nhìn
thấy. Ông cau mày, số thư trong tay rơi lả tả xuống đất.
- Bảo
Lam? – Ông thấy cô định đi bèn gọi lớn, đuổi theo ra ngoài. Bảo Lam rảo
nhanh bước chân sang bên kia đường rồi vẫy một chiếc taxi, chỉ còn một
bước nữa là vào tới trong xe thì bị ông kéo lại.
- Bảo Lam, Bảo Lam, cháu nghe bác giải thích. – Ông nói thấp giọng. – Cháu nhất định phải nghe bác giải thích.
- Thưa cô, rốt cuộc cô có đi hay không? – Tài xế taxi bực mình giục, anh
chỉ có thể dừng lại trên đoạn đường này 5 phút. Người đàn ông giữ chặt
cánh tay Bảo Lam bèn thò tay vào túi lấy ra hai tờ 100 tệ rồi nhét vào
tay người lái xe, nói:
- Không cần nữa, cảm ơn. – Người lái xe lập tức im lặng, vui vẻ lái xe đi.
Bên đường chỉ còn lại ông và Bảo Lam. Bảo Lam nhìn thấy cảnh tượng ông ném
tiền cho người lái xe, nhất thời nhớ tới mẹ mình – Khi ông tới với mẹ
cô, có phải ông cũng ném tiền cho mẹ như một người ở trên bố thí cho kẻ
dưới hay không?
Khi ông đi nộp học phí cho cô, khi ông mở những
bức thư mà cô gửi tới, khi ông thấy cô thân mật gọi ông là Uncle Rain…
Có phải trong lòng ông thầm cười cô là một con ngốc, có phải ông cảm
thấy coi thường cô phải không?
Đúng vậy.
Chắc chắn là như
thế. Đã chịu ơn người khác thì không có tư cách tỏ ra lạnh lùng với
người ta, nhưng giây phút này, cô dường như đã nhận ra ân huệ mà cô vốn
tưởng rằng là “lòng tốt” đó là do mẹ cô dùng xác thịt để đổi lấy, bởi
vậy cô nở một “nụ cười” rất lễ phép nhưng cũng rất xa cách, đẩy tay ông
ra.
- … Bác Thần? Bác có chuyện gì muốn nói?
- Trong lòng
cháu biết rõ. – Ông thả lòng bàn tay đang nắm tay Bảo Lam ra, nhún vai. – Xin lỗi, vừa nãy bác sợ cháu hiểu lầm, bởi vậy mới… – Bảo Lam lùi về
sau hai bước, ngắt lời ông:
- Sao lại hiểu lầm được? Cảm ơn bác
luôn giúp đỡ cháu, cháu sẽ tiết kiệm tiền và trả cho bác. – Cô chần chừ
một lát rồi vẫn cúi lưng trước người “ân nhân” trước mặt. – Cảm ơn chú…
- Chờ chút đã! Bảo Lam! – Thấy Bảo Lam lại định đi, ông vội giữ cô lại,
bỗng dưng điện thoại của ông vang lên, ông vội vàng nhấc lên. – Alô? Ân
Tá?
Bảo Lam kiên quyết đòi bỏ đi, nhưng vừa nghe thấy hai tiếng “Ân Tá” lập tức khựng lại.
- … Con nghe ai nói vậy? Đừng có tin mấy tin đồn vớ vẩn. – Khuôn mặt
ông Thần tỏ ra căng thẳng. Khi nghe nói Âu Dương Tú chính miệng nói với
Ân Tá sự thực, khóe miệng ông Thần thoáng nét lo âu mà người khác khó
nhận ra được, ánh mắt ông dường như trở nên sâu hơn.
- Ừm, vậy
được rồi, lát gặp lại. – Ông gật đầu rồi tắt điện thoại, ngẩng đầu lên
nhìn ánh mắt nghi ngờ của Bảo Lam, cô không nhịn được, cất tiếng hỏi:
- Sao bác lại quen Ân Tá?
Người đàn ông xua tay:
- Xin lỗi, bác chưa giới thiệu với cháu, bác tên là Lâm Minh Thần, là bố của Lâm Ân Tá.
Kim đồng hồ lại nhích thêm một chút, không khí trong phòng làm việc
vô cùng căng thẳng, Ân Tá khó nhọc ngồi trên salon, dường như phải dùng
toàn bộ sức lức của mình mới có thể tin được sự thực mà Âu Dương Tú vừa
nói ra. - Ý của bác là… Bảo Lam có thể là con của bác và bố cháu? – Anh cố gắng kìm nén sự phẫn nộ trong phòng lòng. – Bảo Lam và