ĩ kỹ lại. Lẽ ra mồng 10 phải bị nhưng
tới hôm nay vẫn chưa thấy gì… Nỗi lo lắng dâng lên trong lòng cô. Hiệu
thuốc cạnh cổng trường chắc là có bán que thử thai, nhưng bao nhiêu
người quen, Bảo Lam không dám đi, bèn bắt xe buýt đi qua mấy con phố,
tìm tới một hiệu thuốc nằm ở góc khá khuất rồi cố vứt bỏ sĩ diện, vào
tiệm mua que thử thai.
Về tới phòng, không có ai trong phòng, Bảo Lam lén vào phòng vệ sinh để thử thai, đang lúc lo lắng chờ đợi kết quả thì tiếng gõ cửa dồn dập khiến cô toát mồ hôi lạnh. Chết rồi, chắc chắn là bạn cùng phòng đã về tới.
- Đây rồi, đây rồi. – Cô vội vàng cất
que thử thai đi rồi chạy ra mở cửa. Điều kỳ lạ là bên ngoài không có ai, lẽ nào vừa nãy là ma?
Cảm giác lạnh lẽo vang lên. Cô chạy ra ngoài nhìn, hành lang vắng tanh, không có lấy nửa bóng người.
Có thể là mình nghe nhầm.
Bảo Lam tự an ủi bản thân. Đúng vào lúc cô vừa quay vào phòng thì ánh mắt cô bị trói lại bởi bức ảnh dán trên cánh cửa.
Ảnh khỏa thân, lại là những bức ảnh khỏa thân đáng ghê tởm.
Những bức ảnh như những cánh tay vô hình bám đầy trên cửa, trong những bức
ảnh là khuôn mặt mê man của cô. Thân hình vô tội trong bóng đêm hiện lên như một bông hoa trắng muốt, nhắc nhở cô hai chữ “nhục nhã” viết như
thế nào.
Bảo Lam điên cuồng xé rách các bức ảnh.
Những bức ảnh được dán dày đặc trên cửa, phải có tới hai, ba chục bức! Vừa xé xong thì cửa phòng đối diện mở ra, Đàn Hiểu Phong và bạn cùng phòng cô
ta ôm sách vở bước ra. Vừa thấy dáng vẻ thất thần của Bảo Lam, Đàm Hiểu
Phong chọc tức:
- Ô, sao mà mặt trắng thế kia? Cô đang định diễn Bạch Nương Tử hay Bạch Cốt Tinh vậy? Làm việc gì đáng xấu hổ hả?
Bảo Lam không thèm quan tâm tới bọn họ, đóng sầm cửa lại. Đàm Hiểu Phong thấy vậy chép miệng:
- Để tôi xem cô còn kiêu ngạo được bao lâu! – Nói rồi lắc mông bước đi.
Cũng may, que thử thai không có hai vạch đỏ như người ta vẫn nói, Bảo Lam
chưa có thai. Cô thẫn thờ đứng trong phòng vệ sinh suốt 15 phút, cho tới khi ngoài cửa vang lên tiếng mở cửa của người bạn cùng phòng, cô mới
giật mình bẻ gãy que thử thai, dùng giấy vệ sinh gói cẩn thận rồi nhét
vào thùng rác.
- Bảo Lam, sao sắc mặt cậu xấu vậy. – Người
bạn vừa học xong tiết tự chọn, thấy Bảo Lam như một bóng ma bước ra từ
nhà vệ sinh, giật nảy mình. Bảo Lam như không nghe thấy tiếng gọi của
bạn, nắm chặt những mảnh vụn của bức ảnh khỏa thân trong tay.
Làm thế nào đây?
Làm thế nào? Thì ra không phải cứ “ngoan ngoãn” là có thể quên đi được chuyện này.
Cái người bí mật đứng đằng sau đó chắc chắn sẽ không tha cho cô. Nhưng
rốt cuộc người này là ai? Tại sao lại xuất hiện như một bóng ma thế? Cô
không thể nào hiểu được.
Anh yêu, em có việc gấp muốn bàn với
anh! Tối nay gặp ở chỗ cũ nhé. (Bảo Lam). Ân Tá đọc tin nhắn trong điện
thoại, nhanh chóng nhắn lại một chữ OK rồi đặt điện thoại lên bàn. Người ngồi bên kia bàn là mẹ của Bảo Lam. Mười phút trước, thư ký báo với anh có một phụ nữ tên là Âu Dương Tú tới tìm anh, bảo là có chuyện quan
trọng cần nói.
Nhìn thấy Âu Dương Tú là Ân Tá thấy trong lòng
nặng trĩu, nhưng vẻ mặt lập tức tỏ ra cung kính, lễ phép chào bà rồi mời bà ngồi xuống chiếc salon đối diện.
- Mang cho tôi một ly cà phê. – Anh dặn thư ký.
- Không cần đâu, cậu Lâm. – Thấy bà Âu Dương Tú nhìn sang cô thư ký bên
cạnh, Ân Tá vội vàng bảo cô ra ngoài rồi cẩn thận đóng cửa lại, phòng
làm việc chỉ còn lại hai người. Chiếc đồng hồ trên tường thong thả gõ
từng nhịp. Ân Tá đang chờ bà mở miệng, nhưng bà vẫn còn chần chừ chưa
biết nói gì khiến thời gian trong phòng dường như ngưng đọng.
Một hồi lâu sau, Âu Dương Tú mới thở dài:
- Cậu Lâm, cậu với Bảo Lam không hợp nhau, hay là chia tay đi.
Trái tim anh nặng trĩu, hai chữ “chia tay” khiến nó đau nhói lên từng cơn. Anh cố gắng hạ thấp giọng:
- Tại sao? Bác gái, cháu nói rồi, tai nạn năm đó đã qua đi…
- Một nửa là vì tai nạn đó, một nửa là vì… – Bà Âu Dương Tú cắn môi, bà
già rồi, thực sự đã già rồi, cho dù chăm sóc cẩn thận thế nào đi nữa thì bà cũng không che được những sợi tóc ngày càng bạc đi. Nhìn khuôn mặt
anh tuấn của Ân Tá, bà dường như nhìn thấy hình dáng một người khác khi
còn trẻ, người đó và bà có tình cảm biết bao nhiêu năm, chính vì tình
cảm nằm ngoài khuôn phép đạo đức đó mà bà mất chồng, mất một gia đình
hoàn chỉnh.
Đúng là thật khó để cất lời, nếu không phải tới mức vạn
bất đắc dĩ, bà thực sự không muốn năm lần bảy lượt cúi đầu trước hậu bối như Lâm Ân Tá, huống hồ… Chính anh đã đâm chết chồng bà, bà phải hận
anh, phải hận anh mới đúng!
Nhưng Âu Dương Tú không thể nào hận anh, bởi vì sự việc xảy ra ngày hôm đó có một nửa trách nhiệm thuộc về bà.
Lúc này, nhìn ánh mắt phức tạp của Ân Tá, bà thực sự muốn bỏ đi, nhưng
nghĩ tới hạnh phúc tương lai của con gái, Âu Dương Tú lại hạ quyết tâm,
đứng lên rồi cúi lưng trước mặt Ân Tá.
- Tôi xin cậu, xin cậu hãy tha cho Bảo Lam.
Bình thường hậu bối mà thấy tiền bối hành lễ như thế này chắc chắn sẽ vội
vàng đứng lên và nói “Bác làm gì vậy?”, sau đó mời tiền bối ngồi về chỗ
của mình. Nhưng Ân Tá không làm như