ông trả lời, bàn tay anh
lạnh buốt, những hạt mồ hôi túa ra đầm đìa trên trán. Những chiếc xe
đằng sau bấm còi tin tin giục họ đi mau, Ân Tá nói nhỏ với Bảo Lam:
- Đâu có mùi máu? Ngốc quá, anh không sao, không sao. – Anh khởi động xe rồi lái đi.
Đi được không lâu thì nhìn thấy một đoàn xe đón dâu đi ngược lại, tất
cả các xe trên đường đều tránh ra. Mười mấy chiếc xe đám cưới đi qua, để lại mùi hương hoa hoảng thoang thoảng khắp con đường, Bảo Lam ngồi sát
ra cửa sổ, nhìn theo lẩm bẩm:
-… Họ hạnh phúc thật, Ân Tá, chúng ta cũng sẽ cưới nhau phải không?
Lại một dòng máu nóng từ dạ dày trào lên, chiếc khăn giấy trong tay anh ướt đẫm máu tanh, một tay giữ chặt vô lăng, không lên tiếng, một bên
kính gần đó có mấy giọt máu nhỏ dính lên. Mắt nhìn đoàn xe cưới đã đi
qua, Bảo Lam không để ý tới Ân Tá bên cạnh, vẫn dán mắt nhìn vào cửa sổ, ánh mắt mơ màng. Ân Tá nhìn cô từ sau lưng, ánh mắt sâu thẳm. Anh đưa
tay lên định vuốt tóc cô, những ngón tay còn cách mái đầu cô khoảng 1cm
bèn dừng lại. Có người gần ngay trước mắt mà dường như xa xôi vạn dặm,
anh cũng muốn dành cho cô một lời hứa, nhưng…
Nhưng, chỉ sợ không chờ được tới ngày đó.
Anh làm như không nghe thấy câu hỏi của Bảo Lam, lái xe vào một con phố đông đúc, tấp nập, nhưng Bảo Lam vẫn rất chú ý tới việc này, chỉ vì thể diện của con gái nên không nhắc lại, nhưng trong lòng vẫn bị ám ảnh.
Khi thực sự thích một người, khó tránh sẽ nghĩ tới việc ở lâu dài cùng
nhau. Lẽ nào anh không định ở bên cô mãi mãi sao?
Bảo Lam thoáng cau mày.
Chiếc xe của họ đi lướt qua xe của Quý Vãn. Quý Vãn lập tức nhận ra xe
của Ân Tá, nhìn kỹ lại, thấy người ngồi cạnh anh là Bảo Lam, tất cả đều
không có gì lạ. Cô nheo nheo mắt, một làn sương mỏng lại xuất hiện trong ánh mắt cô.
- Không trả lời hả?
- Ừ, chắc là anh ấy
có nghe thấy, xe đâu có lớn. – Bảo Lam và Ngải Linh Linh đi dạo phố xong bèn vào một cửa hàng KFC gần trường nghỉ ngơi, Bảo Lam cầm cốc Coca
trong tay, khuôn mặt không vui.
Từ lần trước hẹn hò với Ân Tá xong,
suốt ba ngày nay tâm trạng cô thấp thỏm không yên, cứ đoán xem sự do dự
của anh lúc đó có nghĩa là gì. Linh Linh lần này không mắng cô là vô
dụng, ngược lại cũng buồn bã chống cằm thở dài.
- Đừng
nói tới cậu nữa, tớ cũng đang buồn đây. Bạn trai tớ tốt nghiệp rồi, sắp
tới Bắc Kinh làm việc. – Linh Linh xoa xoa má. – Chắc tớ cũng phải đi
theo…
- Hả? – Bảo Lam bỏ cốc Coca xuống, nắm chặt tay bạn. – Cậu đừng có đi! Cậu đi rồi thì tớ làm thế nào?
- Làm thế nào? Mang mà phơi khô! – Ánh mắt của Linh Linh mỉm cười. –
Cậu không yếu đuối như cậu tưởng đâu, Bảo Lam, nhớ khi đó Jason bỏ rơi
cậu, cậu khóc lóc, đau lòng, tuyệt vọng, vậy mà cuối cùng vẫn qua đấy
thôi. Tất cả lại còn tốt hơn trước.
Hai cô gái nắm chặt tay nhau, dường như lại trở về hồi học cấp ba cùng nhau tan học, đứng ở sân bóng
rổ nhìn bọn con trai chơi bóng rồi lưu luyến chia tay nhau trước cổng
trường. Bảo Lam chợt phát hiện ra mọi thứ đã không thể quay về, người
bạn thân thiết nhất của mình giờ cũng phải đuổi theo hạnh phúc, trong
nhất thời tâm trạng vô cùng phức tạp, vừa vui thay cho bạn, lại vừa
không muốn bạn bỏ mình đi.
- Chàng trai đó như thế nào? – Bảo Lam chưa bao giờ gặp bạn trai của Ngải Linh Linh. Linh Linh xem giờ trong
màn hình điện thoại, nhìn ra ngoài cửa sổ. – Chắc là sắp tới rồi, anh ấy nói sẽ tới đón tớ.
- Đúng là ngọt ngào thật, nhóc con, khó khăn
lắm mới hẹn cậu đi chơi, hóa ra chỉ cho tớ có hai tiếng đồng hồ. – Bảo
Lam giả vờ giận dỗi. Một lúc sau, bạn trai của Ngải Linh Linh tới, Bảo
Lam thầm kinh ngạc, đúng là một người hoàn hảo, nói năng nho nhã, lịch
sử, dáng người cũng cao lớn, sáng sủa, thảo nào mà chinh phục được cô
nàng Ngải Linh Linh vốn kiêu ngạo.
- Em chính là Bảo Lam mà Linh Linh thường nhắc tới hả. – Chàng trai tự giới thiệu. – Anh là Từ Thông, rất hân hạnh được gặp em.
- Lại còn hân hạnh nữa? Anh nói chuyện trang trọng quá đi. – Linh Linh
nũng nịu nói chen vào, ôm chặt cánh tay anh, hai người đấu khẩu với nhau vài câu, đúng là một đôi hạnh phúc. Bảo Lam hút Coca trong cốc, không
nói chen được vào câu nào.
Bỗng dưng cô cảm thấy thật cô đơn. Thì ra con người luôn luôn cần có một nửa bên cạnh, người bạn thân thiết
nhất cũng đã tìm được một nửa của mình, từ đó mọi nhịp tim, mọi hô hấp
của Linh Linh đều xoay quanh người chồng tương lai này, đâu còn chỗ để
dành cho cô? Đang suy nghĩ thì trong họng Bảo Lam bỗng có một cảm giác
gây gây khó chịu, cô cúi đầu muốn nôn nhưng chỉ ho khan vài tiếng, không nôn ra được.
- Sao thế Bảo Lam? – Linh Linh thấy cô có vẻ nôn khan, bỗng dưng lên tiếng. – Không phải là cậu có rồi chứ?
- Cậu có thì có? Linh tinh. – Bảo Lam lườm cô. Bạn trai vừa tới, trái
tim Linh Linh đã không thể yên ổn được, Bảo Lam đành “tha” cho họ đi hẹn hò với nhau, còn mình thì cầm cốc Coca đi về phòng.
Mới đi được
mấy bước, một cảm giác khó chịu lại dâng lên. “Không phải là cậu có rồi
chứ?”. Câu nói đùa của Linh Linh nhanh như chớp lướt qua đầu Bảo Lam.
Chẳng nhẽ là có thật?
- Không, không như thế… Bảo Lam ngh