g phòng nào lịch sự hơn – Nói
xong bèn ngồi xuống tay vịn của ghế salon, quay người sang hỏi thăm đạo
diễn Trương, vô cùng thân mật. Lẽ nào đây là quy định ngầm trong giới
làm phim sao? Từ giây đầu tiên khi cô gái đó bước vào, Bảo Lam đã cảm
thấy mình ngồi sai vị trí. Cô gái đó sau khi chào hỏi đạo diễn Trương
mới quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào Bảo Lam.
Kim đồng hồ tích tắc nhích từng giây rồi tới lúc này bỗng như ngừng lại.
Hai người đã từng gặp nhau vài lần nhưng lúc này chỉ nhìn nhau bằng con mắt của hai người xa lạ. Đôi mắt sáng của Quý Vãn đảo qua đảo lại, hàng lông mày nhăn lại rồi lãi giãn ra, đánh giá Bảo Lam một hồi rồi vui vẻ
nói:
- Ôi, cô chính là An Bảo Lam viết kịch bản phải không? Hân hạnh quá, hân hạnh quá!
Mùi nước hoa trên người cô thật nồng, lối trang điểm đậm và tỉ mỉ khiến cô càng trở nên xinh đẹp. Bảo Lam không ngừng ru ngủ mình trong thâm
tâm: “Chị ta không nhận ra mình, chị ta không nhận ra mình”, đồng thời
nắm tay cô, vui vẻ nói:
- Chào chị.
Quý Vãn hình như thực sự không nhận ra Bảo Lam, nắm chặt tay cô rồi nói:
- Chú Trương cho tôi xem kịch bản của cô, thực sự là rất hay, sau đó
tôi còn khóc cơ đấy. – Vẻ đẹp trong ánh mắt Quý Vãn không ai sánh bằng,
giây phút đó, hình ảnh Quý Vãn và nhân vật chính của tác phẩm hiện lên
trong mắt Bảo Lam, dần dần hòa trộn vào nhau và nhập thành một người.
Quý Vãn quả thực rất giống cô gái ở trong truyện, xinh đẹp, cao quý. Bảo Lam không thích cô gái này, nhưng lại không thể không thừa nhận sự thực trước mắt.
Nhờ sự xuất hiện của Quý Vãn và những câu nói của cô
khiến không khí “học sinh và thầy giáo” ban nãy trở nên sôi nổi hơn. Cô
gọi hai người bạn tới, cùng đạo diễn Trương thảo luận về các vấn đề
trong ngành điện ảnh, tất cả đều là từ trong nghề nên Bảo Lam không biết phải nói gì. Quý Vãn luôn có cách để tạo ra tiếng cười cho mọi người,
thấy Bảo Lam ngây ngô ngồi nghe, không hiểu gì bèn hỏi:
- Ô, sao cô không cười? À, đúng rồi, cô không phải người trong nghề chúng tôi.
Một câu “cô không phải người trong nghề chúng tôi” đã hoàn toàn “đá”
Bảo Lam ra khỏi cuộc trò chuyện ngày hôm nay. Uống được nửa ly cà phê,
cô mượn cớ đi vệ sinh để ra người hít thở chút không khí, đang đứng rửa
tay trước gương thì Quý Vãn đẩy cửa bước vào, đôi mắt sắc sảo khác hoàn
toàn với đôi mắt của người vừa nãy.
Cô nhận ra Bảo Lam, nhận
ra ngay từ phút đầu tiên. Bảo Lam kinh ngạc. Quý Vãn đi tới trước gương, lấy ra hộp phấn để trang điểm lại, giọng nói như dùng một chìa thìa
khuấy mạnh vào nồi cháo đặc.
- Đạo diễn Trương có nhắc với cô chuyện chọn ai làm nhân vật nữ chính không? – Quý Vãn nói thẳng vào vấn đề. –
Tôi đọc kịch bản rồi, nhân vật đó rất giống tôi. Bảo Lam, trước mặt đạo
diễn Trương cô phải nhắc tới tôi đấy, ông ấy rất coi trọng ý kiến của
biên kịch.
- Chú ấy không nói là sẽ dùng kịch bản của tôi. –
Cô nhìn vào mắt Quý Vãn qua tấm gương, hai người thông qua tấm gương để
nhìn nhau. Bảo Lam thấy Quý Vãn hơi hếch cằm lên, nhìn cô bằng ánh mắt
của một người ở trên đang tỏ ra thương hại kẻ dưới, giọng nói the thé:
- Đừng có giả vờ, chỉ dựa vào mối quan hệ giữa cô với Ân Tá…
Quả nhiên, cô ta biết, cô ta biết hết. Bảo Lam nghe giọng nói như rít lên của cô ta vang lên từng câu từng chữ bên tai:
- … Chính Ân Tá đã giới thiệu cô cho đạo diễn Trương, đừng tưởng là tôi không biết. Còn một bí mật nữa mà tôi cũng biết…
- Bí mật gì?
Cô ta cười:
- Đương nhiên là bí mật mà cô không muốn người khác biết nhất.
Bảo Lam thầm kinh ngạc: “Lẽ nào chị ta biết chuyện về phản ứng phụ của
thuốc?”. Nhưng đáng tiếng là hai con mắt của Quý Vãn quá sâu, ngoài nụ
cười nham hiểm, cô không thể đoán ra bất cứ điều gì.
- Cô thử nghĩ
lại xem. – Quý Vãn bước ra khỏi cửa, câu nói “không có gì phải suy nghĩ” vang lên sau lưng, khiến cô ta khựng lại.
- Cái gì? – Quý Vãn đứng lại, cô không ngờ Bảo Lam lại từ chối.
Quay người lại, thứ cô nhìn thấy chính là ánh mắt thản nhiên và kiên định của cô gái nhỏ.
- Tôi nói, không có gì phải suy nghĩ cả. – Ánh mắt trong sáng của cô
nghĩ mọi chuyện đều rất đơn giản. – Nếu đạo diễn cảm thấy chị hợp thì
chị cứ diễn, tôi chỉ là một biên kịch nhỏ, đâu có tư cách để nói chuyện.
- Cô… – Quý Vãn hạ thấp giọng. – Cô không sợ tôi nói bí mật của cô ra hả?
- Tùy chị thôi. – Cô cắn môi, quả nhiên là nắm bí mật của người khác
trong tay, cứ cho là lần này chịu khuất phục và may mắn thoát được,
nhưng lần sau khó tránh được lại bị uy hiếp. – Tôi có thể có bí mật gì?
Quý Vãn, vốn dĩ chị rất hợp với nhân vật này, không cần phải sử dụng thủ đoạn để giành lấy nó. – Cô rửa tay xong rồi đi nhanh ra cửa.
Quý Vãn cảm thấy mình đã quá coi thường cô nhóc này, chính vào giây phút họ lướt qua vai nhau, cô ta nói nhẹ:
- An Ninh đúng là em trai của cô hả? Tại sao ngay cả nốt ruồi trên cổ hai người cũng mọc cùng một vị trí như nhau?
Bảo Lam như chết trân tại chỗ. Thấy sắc mặt cô thay đổi, Quý Vãn càng đắc ý, mở túi ra lấy một điếu thuốc ra hút.
- Ồ, xem ra suy đoán của Jason không sai mà.
Trong phòng vệ sinh không có người nào khác,
