không kích
động, từng lời nói rõ ràng, không có gì phải giấu giếm.
Chủ tịch hội học sinh vội vàng đứng lên lấy lại trật tự.
- Mọi người im lặng, nghe thầy giáo giảng bài. – Đám học sinh từ nãy tới
giờ chỉ quan tâm tới mấy tin vịt, giờ mới nhớ ra thầy Tần, thấy thầy vẫn ôn hòa, nói với Bảo Lam:
- Em ngồi xuống đi.
Sau đó
thầy đánh dấu lên tên của Bảo Lam rồi thêm một dấu chấm. Câu trả lời rất tốt. Nhưng cô gây rối không khí trang nghiêm của lớp học, đây là đại kỵ của thầy Tần.
Thấy sắc mặt thầy không vui, Đàm Hiểu Phong biết
thành tích môn này của Bảo Lam chắc chắn sẽ không tốt, khóe miệng thoáng nở một nụ cười đắc ý. Đứng lên trả lời câu hỏi bất quá chỉ trong vòng
10 phút, vậy mà khi ngồi xuống như phải ngồi lên thảm đinh, Bảo Lam âm
thầm lấy điện thoại ra định nhắn tin kể lể ấm ức cho Ân Tá, thì thấy
trong điện thoại có một tin nhắn của anh từ 10 phút trước: “Anh ở dưới
lầu chờ em”.
Anh tới rồi?
Cô vui thầm trong lòng, chút ấm ức vừa nãy tan nhanh như khói, cô mong ngóng từng giây, chờ tiếng chuông vang lên báo hết giờ.
Dưới lầu…
- Là anh ta? – Jason tới đón Đàm Hiểu Phong tan học, nhìn thấy Ân Tá đang chờ ai đó trong đại sảnh ở tầng 1. Vốn dĩ hai lần trước chào hỏi Ân Tá
nhưng đều bị anh làm mặt lạnh, nhưng lại thấy Quý Vãn rất nhiệt tình với Ân Tá, Jason thăm dò biết anh là người có tiếng, chỉ cần Ân Tá chịu
giúp đỡ, công việc năm sau của anh ta sẽ không có gì phải lo lắng cả.
Anh ta bèn mặt dày tới nói chuyện.
- Anh Lâm, chúng ta lại gặp nhau rồi, thế giới này nhỏ thật.
- Ừm, nơi này lắm ruồi thật. – Ân Tá đang ngồi trên chiếc salon ở đại
sảnh đọc tạp chí, thong thả nói. – Trên đầu anh cũng có một con. – Jason tưởng anh nói thật, ngẩng đầu lên nhìn nhưng không thấy bóng dáng của
con ruồi nào, lúc này mới hiểu hàm ý câu nói của Ân Tá, bèn ngồi xuống
đầu bên kia chiếc ghế, tiện tay cầm một tờ báo lên xem nhưng chẳng vào
được chữ nào.
Gần tới giờ tan học, trong các phòng học đều không
duy trì được sự yên tĩnh như lúc đầu, không ít người đã âm thầm cất sách vở. Chỉ chờ tiếng chuông vang lên, cả đám người sẽ đồ xô ra cửa, tiếng
nói “tan học” của thầy giáo đã bị chìm lấp trong một biển tiếng ồn. Bảo
Lam thu dọn sách vở, Đàn Hải Phong đi qua người cô, hỏi dò:
- Nghe nói cô có bạn trai mới rồi?
- Ừm.
- Nhanh tay thật đấy. – Đàm Hiểu Phong nháy mắt. – Không phải là cô tìm
một người đàn ông để chọc giận Jason đấy chứ? – Bảo Lam khựng người lại, nhìn ánh mắt phòng bị của Đàm Hiểu Phong, bỗng dưng bật cười.
-
Cô cười cái gì? – Đàm Hiểu Phong bối rối. – Vừa nhìn là biết ngay tôi
nói đúng rồi. – Người từng cướp bạn trai của người khác luôn lo lắng
rằng bạn trai của mình sẽ bị người khác cướp.
Hai người cùng đi xuống lầu.
Trong biển người đông đúc, Đàm Hiểu Phong chỉ liếc qua đã nhìn thấy một chàng trai, trong lòng thầm khen ngợi “đúng là… hoàn mĩ”, thân hình cao lớn,
đẹp trai không nói, chỉ nhìn quần áo và cách ăn mặc đã biết là một người sang trọng hiếm có.
Đàm Hiểu Phong đang định liếc mắc đưa tình
thì thấy anh chàng đẹp trai quay người lại, đi về phía mình, trên khuôn
mặt là một nụ cười ngọt ngào. Cô ta bỗng cảm thấy người này thật quen,
không biết là đã gặp ở đâu. Đúng lúc đó, cô ta nghe thấy từ miệng chàng
trai thốt lên cái tên mà cả đời này cô ta không muốn nghe nhất…
- Bảo Lam.
Lâm Ân Tá bước lên ôm Bảo Lam vào lòng. Đàm Hiểu Phong tức tới phát run,
đây chẳng phải anh chàng nhà giàu định mua nhẫn cho An Bảo Lam ở Cartier sao? Nếu so với bạn trai mới của An Bảo Lam, Jason đúng chỉ là hàng
second hand đã được gia công lại!
Trước mặt Ân Tá, Jason không dám chào hỏi Bảo Lam.
Đoán rằng họ dã lên xe, anh ta lập tức nhắn tin cho Bảo Lam: Bảo Lam,
chúng ta quen nhau lâu như thế rồi, lần này em phải giúp anh, Lâm Ân Tá
rất thân với đạo diễn Trương, chỉ cần anh ta mở miệng giới thiệu anh,
công việc của anh năm sau sẽ không cần phải lo nữa.
Bảo Lam cau
mày, nhìn Ân Tá bên cạnh đang lái xe, nhanh chóng nhắn lại: Anh ấy không quen ai là đạo diễn Trương cả, anh hiểu lầm rồi.
Chúng ta đã
thân nhau như thế, Bảo Lam, em đừng giả vờ trước mặt anh, sau khi thành
công anh sẽ đền ơn em. Nếu anh ta không quen với đạo diễn Trương thì sao em có được một cơ hội tốt như vậy?
Cũng đúng, trong bao nhiêu người, tại sao chỉ có mình cô tốt số như thế, Bảo Lam quay đầu nhìn Ân Tá:
- Anh quen đạo diễn Trương hả?
- Ừ. – Anh trả lời rất nhanh gọn. – Chính anh đã giới thiệu tác phẩm của
em. – Ân Tá vô cùng thông minh, chỉ cần nghe giọng nói của cô đã biết cô đoán được phần nào.
Cô rất thất vọng, dựa lưng ra đằng sau.
- Thì ra là vậy. – Đôi mắt cô thoáng phủ một làn sương. – Thì ra em cũng
phải đi cửa sau… Vốn tưởng rằng mình là nữ anh hùng đã chiến thắng cả
thiên binh vạn mã, hóa ra chỉ là một tiểu nhân dựa vào quan hệ mới có
được chiến thắng.
Xe tới gần quán ăn, Ân Tá dừng xe lại bên đường, bước
- Có muốn xuống xe không?
Bảo Lam do dự, lòng tự trọng của cô đã bị rách một lỗ nhỏ. Anh cúi người xuống, dịu dàng hôn lên trán cô:
- Nhóc con, bây giờ em có thể lựa chọn từ bỏ, ch