ẳng có gì cả. Chỉ có
điều, làm bạn trai của em, đương nhiên anh sẽ muốn dùng sức của mình để
giúp em thực hiện ước mơ.
Thấy sắc mặt Bảo Lam thoáng dao động, anh nói tiếp:
- Đạo diễn Trương là một người rất có chính kiến, không ai có thể thay
đổi được quyết định của ông ấy, anh đương nhiên cũng không.
- Thật hả?
- Đương nhiên rồi, rất nhiều người đều có cơ hội được ăn cơm với đạo
diễn Trương, nhưng không phải ai cũng có cơ hội hợp tác cùng ông ấy… Bảo Lam, sau này phải xem em thế nào.
- Em sẽ cố gắng! – Cô xuống xe
nhanh như bay rồi trịnh trọng đặt tay lên vai anh. – Anh hãy chờ đấy.
Chắc chắn em sẽ giành lấy cơ hội này, tuyệt đối không làm mất mặt đại
thiếu gia Lân đâu! – Cô gái có khuôn mặt lanh lợi và nhiệt tình ôm hồ sơ và tác phẩm của mình đi thẳng vào quán ăn.
Nhìn theo bóng cô khuất dần sau cánh cửa nhà hàng, Ân Tá dựa lưng vào xe, mỉm cười an ủi, nụ cười của anh có cả bóng tối của màn đêm, như một viên ngọc đen đang
tỏa ra ánh sáng. Anh thích cô như vậy, đôi khi thoáng xù lông lên, cười
một lát, khóc một lát nhưng vẫn vô cùng nhiệt tình. Đó chính là người
con gái mà anh yêu.
Vừa bước chân và nhà hàng, Bảo Lam đã đưa mắt nhìn xung quanh để tìm đạo diễn. Không có. Một khuôn mặt nhìn nghiêng
hơi quen thuộc cũng không có… Cô hồi hộp tìm một vị trí có thể nhìn ra
cửa ra vào và ngồi xuống, trước đó không lâu, cô nhân viên lễ tân ở tòa
nhà mà cô từng tới tìm gọi điện thoại tới, báo rằng chủ nhân của hòm thư số 167 mà cô cần tìm đang tới lấy thư, hỏi cô có muốn tới không.
Bảo Lam giơ tay lên nhìn đồng hồ, chết thật, không có thời gian. Cô khẩn cầu:
- Chị có thể giúp em xin số điện thoại của người đó được không ạ? Cứ
nói em là An Bảo Lam, người mà ông ấy từng giúp đỡ, muốn gặp mặt để nói
cảm ơn.
- Cô muốn tôi bị đuổi việc sao? Chỗ chúng tôi không
thể tùy tiện xin số điện thoại của khách hàng. – Phía bên kia bực mình
nói. – Này, ông ta lấy thư xong rồi, ra cửa rồi… Chắc là đi lấy xe! –
Lời nói của cô nhân viên khiến Bảo Lam sốt ruột, cô nói lớn trong điện
thoại:
- Alô, chị xin điện thoại giúp em đi! Trông ông ấy là người như thế nào?
- Không kịp rồi, ông ta ra ngoài rồi. – Cô nhân viên tỏ ra rất có hứng
thú. – Trông rất có khí chất, chắc chắn không phải nhân vật bình thường, áo khoác ngoài màu đen, mặt nhìn nghiêng rất đẹp…
Bảo Lam dựa vào
lời miêu tả của cô ta, tưởng tượng ra hình dáng của Uncle Rain, chắc là
rất gầy, thân hình cao lớn, mặt chiếc áo khoác ngoài màu đen lạnh lùng…
Đúng lúc đó có người vỗ lên vai cô, gọi:
- Cô An.
- Dạ
vâng, tôi đang chờ người, phiền anh lấy cho tôi một ly nước cam! – Cô
không quay đầu lại, vội vàng nói. Người kia trù trừ một lát rồi bỏ đi,
một phút sau, một ly nước cam đặt xuống trước mặt Bảo Lam.
Cô cúp điện thoại rồi ngẩng đầu lên định nói “cảm ơn” thì thấy trước mắt
mình là khuôn mặt “ông KFC” của đạo diễn Trương. Cô vội vã đứng lên xin
lỗi:
- Xin lỗi, xin lỗi, đạo diễn Trương, khi nãy cháu cứ tưởng là nhân viên phục vụ.
Chủ nhà hàng đích thân mang tới một tấm bình phong, tạo cho họ một
không gian riêng để tiện nói chuyện. Đạo diễn Trương mời Bảo Lam ngồi
xuống, thoải mái xua tay:
- Không sao đâu, cháu là An Bảo Lam phải không? Vợ chưa cưới của Ân Tá hả?
Phụt – Ngụm nước cam vừa uống vào miệng bị phun đầy ra bàn, Bảo Lam ngượng ngùng vừa xin lỗi vừa giải thích:
- Xin lỗi, xin lỗi. Cháu… chỉ là bạn gái của Ân Tá, không phải vợ chưa cưới.
- Không sao, không sao. – “Ông KFC” cười vui vẻ. – Người nhà cả mà.
- Người nhà? – Bảo Lam càng ngạc nhiên hơn, chỉ thấy đạo diễn Trương lộ vẻ ngạc nhiên như thể “tới chuyện này mà cháu cũng không biết sao? –
Tôi là cậu của Ân Tá, chúng ta là người một nhà mà.
- Cậu? – Chả trách.
Ngay cả đạo diễn nổi tiếng cũng là cậu anh ấy, liên tưởng tới việc ngay sau khi về nước anh đã mở công ty thiết kế, rồi nhà hàng sô cô la toàn
là dành cho các khách thượng lưu… Gia tộc nhà Ân Tá quả là lớn mạnh.
Quả nhiên như Ân Tá đoán, người nhà là người nhà, công việc là công việc.
Sau khi đọc kịch bản, đạo diễn Trương nhấp một ngụm cà phê rồi thong thả nói rằng “đọc tới trang 11 là không thể nào đọc tiếp được nữa” rồi bắt
đầu đưa ra một loạt những lời đánh giá cho cuốn kịch bản của Bảo Lam. Cô như một quả bóng bì xì hơi lăn lóc trên bãi cát, hai giây sau đã buồn
rầu khẩn cầu đạo diễn Trương:
- Đạo diễn, chú cho cháu ý kiến, lần sau cháu lại viết kịch bản khác cho chú đọc.
Cô từng khẳng định chắc chắn trước mặt Ân Tá, huống hồ An Bảo Lam vốn
không phải là một cô gái vì chút thất bại mà sẵn sàng bỏ cuộc. Đạo diễn
Trương cười:
- Ai nói là phải viết lại? Đọc tới trang 11 không thể đọc tiếp được nữa thì bỏ qua, phần sau của câu chuyện rất thú vị.
Ồ, thì ra là thế, trái tim treo lơ lửng từ nãy tới giờ của cô cũng dần dần trở về đúng chỗ.
- Tôi có hai biên kịch, hôm nào sẽ giới thiệu cho cháu sau, cháu đi theo họ học hỏi thêm kinh nghiệm.
Cô vui mừng nói cảm ơn luôn miệng, đúng lúc đó có một cô gái trang điểm rất đậm đi qua tấm bình phong rồi vui vẻ bước vào:
- Ôi, chú Trương, sao chú không ngồi tron
