ký ức, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi… Lâu lắm rồi Bảo Lam mới tới lớp học, tới lượt cô trả lời câu hỏi, tất cả mọi người đều
ngẩng đầu lên nhìn cô.
Trong phút chốc, chấp nhận hơn 50 đôi mắt
hiếu kỳ của các bạn cùng lớp cộng thêm đôi mắt chờ đợi của thầy giáo đổ
dồn lên người mình… Nguyên tắc giảm lợi ích cận biên… Cô suy nghĩ thật
kỹ.
- Không biết hả? – Thầy Tần đang chuẩn bị đánh một gạch chéo lên tên cô.
- Thưa thầy, em biết ạ. – Tư duy bỗng trở nên thông suốt, trả lời một mạch câu hỏi của thầy giáo.
- Ừm. Tốt lắm! – Thầy Tần gật đầu. – Học thuộc lý thuyết rồi, vậy em hãy
lấy ví dụ để minh họa cho nguyên tắc này. – Bảo Lam giật mình, như thế
này chẳng phải là hai câu hỏi sao? Người khác đều chỉ cần học thuộc lý
thuyết là đã qua rồi. Thần kinh vừa mới giãn ra giờ lại căng lại, trán
cô lấm tấm mấy giọt mồ hôi…
Trong phòng học bắt đầu vang lên
tiếng thì thào bàn tán, vừa nãy Bảo Lam lưu loát trả lời câu hỏi, mọi
người còn tưởng rằng cô giỏi lắm, vậy mà giờ thầy giáo vừa bảo lấy ví dụ đã đứng ngây ra rồi.
- Xem ra chắc chỉ học vẹt thôi, tớ bảo rồi, cô ta giỏi lên từ lúc nào chứ? – Đàm Hiểu Phong nói với các bạn học xung quanh.
- Sao hả? Em có thể nghĩ tới những sự việc hàng ngày trong cuộc sống, lấy một ví dụ là được rồi. – Thầy Tần nhìn chiếc đồng hồ treo trong phòng
học, còn 15 phút nữa là tan học.
- Dạ. Ví dụ, trong cuộc sống của chúng ta sẽ phải trải qua mấy mối tình… – Cô còn chưa nói dứt, phòng
học lại vang lên những tiếng huyên náo, lời nói vừa rồi của cô lại trở
thành đề tài thảo luận của mọi người.
- Sao cô ấy lại lấy ví dụ này nhỉ?
- “Gái ế” mà! Trong lòng luôn muốn tìm đàn ông. – Giọng nói hạ thấp
xuống. – Cậu xem, bây giờ có rất nhiều ông già đều thích sinh viên đại
học…
- Ồ… – Có người hùa theo.
Bảo Lam lại nghe thấy giọng nói của Đàm Hiểu Phong. Có điều cô từng thấy có một cuốn tiểu thuyết
tình yêu viết rằng, tại sao luôn có những người dùng trái tim xấu xa của mình để đoán định về người khác? Bảo Lam không muốn gây sự trong lớp
học nên chỉ thản nhiên nói tiếp:
- Khi mỗi người gặp được người
yêu đầu tiên của mình, cho dù là yêu hay hận, ngọt ngào hay đau khổ, ấn
tượng đều sâu sắc nhất, khi bắt đầu mối tình thứ hai, ấn tượng không sâu sắc như mối tình đầu, mối tình thứ ba không ấn tượng như mối tình thứ
hai… Hiệu ứng tình cảm giảm dần cùng với số lần yêu tăng lên, bởi vậy,
mọi người thường nói rằng khó ai quên được mối tình đầu. Người đầu tiên
mà mình yêu chưa chắc là người hoàn mĩ nhất, nhưng là người mà mình khó
quên nhất. – Cô nói xong, nhìn vào mắt thầy chờ đợi.
Thầy Tần hơn 40 tuổi, mái tóc đã ngả màu hoa râm, đó là dấu vết mà thời gian để lại. Ánh mắt thầy có phần bối rối, mãi không nói là được hay không. Bảo Lam
đang lo lắng thì bỗng dưng nghe tiếng thầy vui vẻ nói:
- Ừm, em
An giỏi lắm, học tập rất linh hoạt, ví dụ lấy cũng sinh động, đây là đáp án mà tôi hài lòng nhất ngày hôm nay. Nếu ai cũng biết lấy ví dụ như
thế này thì giờ kinh tế học sẽ không còn khô khan nữa…
- Thưa thầy, đó là vì người ta có kinh nghiệm! – Dưới lớp bỗng dưng có một giọng nói the thé vang lên phản bác.
Phòng học lại bắt đầu vang lên những tiếng xì xào, lúc trước khi Bảo Lam thất tình, mọi người đồn đại rằng cô bị một người giàu có đá, lần này cô lại xin nghỉ ốm suốt ba tháng trời, rất nhiều người nói cô đi phá thai…
Thầy Tần đang định đánh dấu vào chỗ tên của Bảo Lam thì cau mày hỏi:
- Kinh nghiệm gì?
Cô gái ngồi ở hàng cuối cùng dài giọng:
- Chúng ta đâu có lấy ví dụ “sinh động” như thế được? Người ta có hết
người bạn trai này tới bạn trai khác, suýt chút nữa thì được làm mẹ rồi
cơ mà.
Phòng học huyên náo hẳn lên, gần đây mọi người đều nghe
được những tin đồn tương tự như vậy, cũng không biết là do ai nói ra. Cô gái đó là bạn cùng phòng với Đàm Hiểu Phong, bình thường như hình với
bóng, thấy mình đã trở thành tiêu điểm của mọi người, càng thêm đắc ý.
- Đây là nghe một người chị làm ở phòng phụ sản của bệnh viện nói, tin tức này chắc chắn là đáng tin cậy.
- Wa! – Tiếng huyên náo ban nãy bùng nổ thành những lời bàn tán, ánh mắt
của tất cả mọi người trong phút chốc đều đổ dồn lên Bảo Lam. Bảo Lam như chết đứng tại chỗ, sắc mặt tái nhợt.
- Cậu xem dáng vẻ căng thẳng của cô ta kìa, chắc tin đó là thật rồi.
- Nghe nói lúc mới vào đại học, cô ta đã có người yêu được mấy năm rồi,
sau đó lại tới tòa soạn tạp chí làm thêm, người ta lớn lâu rồi, làm mẹ
cũng bình thường thôi.
Bảo Lam ngồi ở hàng thứ hai quay người lại, mặt đối mặt với các bạn trong lớp, lớn tiếng hỏi cô gái ngồi ở bàn cuối cùng:
- Ai nói tôi làm mẹ? Bạn này, người chị mà bạn nói làm ở bệnh viện nào?
- … – Cô gái đó giật mình, suy nghĩ một lúc rồi nói. – Tôi không nhớ nữa.
- Thế chị ấy tên là gì?
- Tôi… cũng không nhớ nữa.
- Không phải là không nhớ mà là vì không có chuyện này. – Bảo Lam nghiêm
túc nói. – Lời đồn không tới tai những kẻ thông minh. Hôm nay tôi chịu
ấm ức không ai nói lời nào giúp tôi, ngày mai tới lượt bạn bị oan cũng
sẽ không ai giúp đỡ bạn đâu. – Cô không tỏ ra thấp hèn, cũng