vào nghiên cứu thì trong lịch của
Ngải Liệt Nùng không hề có ngày nghỉ. Linh Linh đi chơi với bạn trai mới về, mua một túi bánh sừng bò tới phòng khám thăm anh trai. Quả nhiên,
anh vẫn đang ngồi trong phòng thí nghiệm, cắm cúi nhìn gì đó qua kính
hiển vi, cả người bất động.
Linh Linh thở dài. Tính cách khô
khan, không lãng mạn lại không biết nói những lời ngọt ngào, làm sao mà
giành được trái tim con gái người ta? Thực ra Liệt Nùng rất đẹp trai, từ nhỏ đã là đối tượng thầm yêu của rất nhiều cô gái, chỉ tiếc là anh một
lòng một dạ yêu Bảo Lam, nhưng lại không biết làm thế nào để theo đuổi
cô, nên tới giờ vẫn còn độc thân.
- Anh, chưa ăn gì phải không?
Em mua bánh sừng bò cho anh này. – Linh Linh nhìn thấy chiếc điện thoại
di động của anh trai đặt trên bàn nhấp nháy đèn, báo có tin nhắn mới. –
Anh có tin nhắn mới này.
- Đọc đi. – Anh chàng độc thân chỉ nói
gọn lỏn hai tiếng. Linh Linh cảm thấy sớm muộn gì có một ngày tỉnh dậy,
anh cũng biến thành một “quái nhân khoa học”.
- Là Jason gửi tới, anh ta nói… Trời ơi! – Linh Linh trợn tròn hai mắt. – Anh ta gặp An
Ninh ở trên đường! Anh ta nói chưa bao giờ nghe nói Bảo Lam có người em
trai như thế này, hỏi anh có phải là giả mạo không! Thế giới này đúng là nhỏ thật, Bảo Lam muốn tránh cũng khó tránh rồi! – Nghe tới hai tiếng
“An Ninh”, “quái nhân khoa học” như bừng tỉnh khỏi chiếc kính hiển vi,
giằng lấy điện thoại đọc thật kỹ tin nhắn rồi nhanh chóng nhắn lại: Ừm,
tôi gặp cậu bé đó rồi, đúng là em trai của Bảo Lam. Mấy năm nay cậu ấy
học ở nước ngoài không về nên cậu chưa bao giờ gặp. Giáng sinh vui vẻ.
- Thằng cha này đểu thật, không hỏi ngay tại đó mà lại còn nhắn tin hỏi
anh. – Linh Linh thấy bất bình thay cho Bảo Lam. – Năm xưa bỏ người ta
liền trở mặt ngay, nhớ lại em đã thấy buồn nôn, bây giờ anh ta lại quan
tâm tới chuyện này làm quái gì? – Liệt Nùng không trả lời, chỉ cúi đầu
nhắn tin cho Bảo Lam, dặn cô nhớ đề phòng người này.
Ngải Linh Linh nhìn dáng vẻ nghiêm túc của anh trai khi nhắn tin, thở dài.
Tình yêu đơn phương dài dằng dặc như thế này cần phải có bao nhiêu dũng khí
mới có thể kiên trì tới cùng? Cô không hiểu, sự chờ đợi của anh trai cô
là vì anh tin rằng chắc chắn có một ngày Bảo Lam sẽ quay lại bên anh,
hay vì anh vô tư cho đi mà không cần phải đền đáp lại.
Cô sẽ không hỏi, và anh cũng sẽ không trả lời.
Khắp phòng thí nghiệm là những mảnh giấy nhớ nhắc nhở công việc cần nghiên
cứu trong ngày, tờ giấy nào cũng xoay quanh vấn đề “cứu Bảo Lam”. Vì
không muốn để cho người mình yêu phải thất vọng, anh làm việc ngày đêm
để tìm cách hóa giải tác dụng phụ của thuốc.
- Anh! – Linh Linh hỏi. – Tác dụng phụ của thuốc trên người Bảo Lam có thể giải quyết được không?
- Tạm thời… vẫn chưa có cách nào. – Những ngày này, anh đã thử rất nhiều cách nhưng vẫn thất bại.
- Liệu cậu ấy có thay đổi giữa nam và nữ suốt đời không? – Linh Linh
đau đầu. – Thân phận giả sớm muộn gì cũng bị phát giác, lại còn Jason
cũng không phải tay vừa, không biết tới lúc nào sẽ bị lộ.
- Không đâu, cô ấy sẽ không thay đổi giữa nam và nữ suốt đâu.
- Vậy sao? Có hy vọng rồi hả? – Linh Linh vui mừng, nhưng đáp lại cô chỉ là khuôn mặt lạnh lùng của anh trai. Anh lắc đầu:
- Không phải, bởi vì thân phận con trai ổn định hơn nên theo tình hình
phát triển hiện tại thì khả năng lớn nhất là: có một ngày sau khi Bảo
Lam biến thành con trai sẽ không thể nào biến trở lại được nữa.
Linh Linh sững sờ.
- Vậy… – Cô thở dài, – Vậy thì Ân Tá và Bảo Lam… có phải… – Kết cục tàn
nhẫn mà cô không dám nói ra là “liệu Ân Tá và Bảo Lam không thể nào ở
bên nhau được không?”.
Liệt Nùng không lên tiếng. Dưới ánh đèn, một nửa khuôn mặt anh vẫn rất lạnh lùng. Linh Linh hiểu ra đáp án, bèn thở dài.
- Thật đáng thương. Họ có biết là sớm muộn gì cũng phải chia tay không?
- Quan trọng không phải là điều này. – Liệt Nùng lôi ra một tập bệnh án,
ném cho Ngải Linh Linh. – Quan trọng là cái này, anh ta là bệnh nhân đầu tiên mà anh nhận từ khi chuyển về bệnh viện.
Linh Linh giở tập
bệnh án, thấy trên đầu có ghi tên “Lâm Ân Tá” rất rõ ràng, tuổi 24… Sau
một loạt các xét nghiệm kiểm tra sức khỏe là dòng chữ CA rất lớn.
Cô thấy người lành lạnh, bàn tay bất giác run rẩy.
- Lâm Ân Tá, anh ấy… bị ung thư dạ dày? – Mấy chữ cuối cùng như một con thuyền bị chìm dưới đáy biển băng hàng ngàn năm, lạnh buốt. Điều khiến
Linh Linh cảm thấy lạnh hơn là câu trả lời của anh trai mình. Anh nhìn
hai chữ CA trong tập bệnh án rồi thản nhiên nói:
- Như thế cũng
tốt, anh ta sẽ không thể ở cùng Bảo Lam của anh được nữa, chẳng phải vậy sao? – Giọng nói lạnh lùng như thể anh đang nói tới sự sống chết của
một con kiến chứ không phải của một con người.
Vừa nãy Jason nhắn tin hỏi anh có người nào tên là An Ninh không. Anh nghĩ chắc cậu ta đã
nghi ngờ em rồi. Em phải đề phòng người này, đừng tiếp xúc với cậu ta
(Liệt Nùng). Đọc tin nhắn xong, An Ninh giật mình, “cậu” không thể ngờ
được rằng Jason lại nhắn tin hỏi Liệt Nùng.
- Làm thế nào giờ, em hơi sợ. – An Ninh hỏi Ân Tá, ánh mắt cô