h đang đố kỵ hay đang oán hận, vội vàng
gọi điện thoại cho Quý Vãn.
- A lô? Baby, ngày tết mà tìm chị làm gì? – Quý Vãn nhấc điện thoại lên. Hôm nay là đêm Giáng sinh, cô đang
cùng Jason ăm cơm tối, nhân tiện thảo luận về bộ phim tiếp theo. Quán ăn cao cấp ngập tràn trong không khí Giáng sinh, qua cánh cửa sổ bằng thủy tinh trong suốt, một cặp đôi rất thân mật đập vào mắt cô, Quý Vãn khựng người lại, ngồi thẳng lên rồi nhìn chằm chằm sang bên kia đường. Là bọn họ! Đúng là bọn họ!
- Chị Vãn Vãn, lần trước chị nói với em, anh trai em thích con trai… – Còn chưa chờ Bích Kỳ nói xong, Quý Vãn đã
lạnh lùng ngắt lời cô:
- Có muốn xem kịch hay không? Nếu muốn thì tới quán ăn Ba Thụy bên đường Hoa Kiều! Mau lên!
- Cái gì? – Bích Kỳ vẫn không hiểu.
Một nụ cười mỏng như làn sương lại xuất hiện trên khóe miệng Quý Vãn.
- Em cứ tới thật nhanh là được rồi, anh An Ninh của em đang ở đây này. –
Nụ cười của cô rất đẹp, rất ngọt ngào nhưng lại hàm chứa trong đó sự
nguy hiểm và độc ác. Jason đọc kịch bản xong, ngẩng lên thấy nụ cười
trên miệng Quý Vãn, bỗng dưng một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
- Điện thoại của ai vậy? – Anh hỏi.
- Một cô em gọi tới. Người con trai mà cô ấy thích đang ở cùng với người
mà em thích. – Quý Vãn chỉ vào cặp đôi bên kia đường. – Anh nhìn kia,
chính là hai người đó.
“Jingle bells, jingle bells, jingle all the way…”.
Tiếng hát của bọn trẻ con vang lên, bên kia đường, chàng trai trẻ đang
ôm gói quà mà Ân Tá tặng. Nụ cười đó tan dần vào cái lạnh của tuyết.
Những người đi lại trên con đường dường như đều biến mất. Giây phút này
chỉ còn lại “cậu” và Ân Tá chìm đắm trong mật ngọt và sự kỳ diệu của
tình yêu.
- Đúng là hạnh phúc khiến người ta phải đố kỵ. – Quý
Vãn buồn rầu nói, nhấp một ngụm rượu vang, mùi rượu nho không thể át đi
ngọn lửa ghen tị đang đốt cháy trái tim cô. Từ trước tới nay không có
người đàn ông nào giống như Lâm Ân Tá! Cô đã chủ động gần như chuẩn bị
hiến thân cho anh, vậy mà anh thà thích một thằng nhóc miệng còn hôi sữa chứ cũng không chịu nhìn cô thêm một cái.
Điều này đối với một
Quý Vãn từ khi học cấp hai đã có biết bao chàng trai theo đuổi, từng từ
chối không biết bao nhiêu người mà nói, quả là một sự sỉ nhục.
-
Cứ chờ đấy đi, Lâm Ân Tá, tôi sẽ bắt anh phải quỳ xuống và van xin tình
yêu của tôi. Tới lúc đó chắc chắn anh sẽ chỉ như một con chó. – Cô độc
ác nghĩ. Jason không để ý thấy sự thay đổi trong ánh mắt của người bạn
gái trước mặt. Anh chỉ nhìn chằm chằm vào hai người con trai ở đường bên kia, vừa nhìn đã nhận ra Lâm Ân Tá chính là người đã bảo vệ Bảo Lam và
đánh anh ta tối hôm đó. Nhưng anh ta không phải là bạn trai mới của Bảo
Lam sao? Tại sao bây giờ lại thân mật với một chàng trai khác như vậy?
Jason day day hay mắt, nhìn thật kỹ.
Cho dù là khuôn mặt, thần thái hay cử chỉ, chàng trai đó đều rất giống một người, người mà từng rất thân thiết với anh.
- An Ninh? – Anh hít một hơi, chậm rãi nhắc lại cái tên đó. Nụ cười dịu
dàng của cô đã chôn sâu trong biển ký ức giờ lại hiện lên. Quý Vãn vốn
rất thông minh, bật hỏi:
- Anh quen cậu ta hả?
- Không,
không, chỉ cảm thấy rất giống một người quen cũ. – Jason và cô có quan
hệ công việc, thi thoảng cũng liếc mắt đưa tình với nhau, nhưng anh biết mình không với tới một nữ minh tinh như Quý Vãn, thế là anh cũng không
giấu cô. – Giống bạn gái cũ của anh, An Bảo Lam.
- An Bảo Lam? –
Quý Vãn cảm thấy cái tên này thật quen thuộc, nhớ ra chàng trai đó tên
là “An Ninh”, hai người cùng họ An, thật là trùng hợp. Cô khoác áo khoác lên, xách túi chuẩn bị đi ra.
- Đi, chúng ta qua đó xem thế nào. – Cô vừa nói vừa kéo Jason đi thẳng sang bên kia đường, giả vờ như “tình cờ” gặp Ân Tá.
- Trời ơi, anh yêu, sao tình cờ vậy? – Quý Vãn “vui mừng” lao tới, đẩy An Ninh sang một bên, chàng trai bị đẩy ra rụt rè nép sang một bên, nhưng
không tránh khỏi ánh mắt của Jason. Anh ta nhìn chàng trai xinh xắn
trước mặt một lúc, rõ ràng là mới gặp nhau lần đầu nhưng không biết vì
sao ở cậu bé này lại có một cảm giác quen thuộc, thu hút sự chú ý của
anh.
Chắc chắn là đã từng gặp, chắc chắn là đã từng gặp ở đâu đó.
Anh tin vào trực giác của mình, bèn nhắc nhở Quý Vãn đang dính lấy Ân Tá:
- Cô Quý Vãn, không giới thiệu sao?
- Ồ, xem tôi, quên hết cả rồi. – Quý Vãn mỉm cười. – Đây là anh yêu của
tôi, Lâm Ân Tá; còn đây là Jason, em có quan hệ hợp tác với công ty của
anh ấy. Đúng rồi, còn cậu bé này. – Quý Vãn véo má An Ninh. – Còn nhớ
chị không?
An Ninh thẹn thùng gật đầu, lùi về sau lưng Ân Tá,
chiếc khăn trên cổ rơi xuống, để lộ một nốt ruồi nhỏ ở cách dái tai phải 15cm. Nốt ruồi đó đập vào mắt Jason, anh buột miệng hỏi An Ninh:
- Em quen An Bảo Lam không?
Câu hỏi đột ngột phá vỡ đi cảm giác xa lạ mà An Ninh cố tình tạo ra từ nãy tới giờ.
An Ninh cười thầm trong bụng: Thế giới này thật là nhỏ, Ân Tá thích Bảo
Lam, Bảo Lam từng yêu Jason, Jason lại có quan hệ không bình thường với
Quý Vãn, Quý Vãn thì chỉ muốn cướp lấy Ân Tá. Thế giới nhỏ tới mức đáng
thương và đáng sợ. Cuộc đời bình lặng của An