- Giấu được bao lâu thì giấu. – Anh định giấu cho tới lúc chết. Dù sao cũng là anh em ruột, A Triệt biết rõ ý định của anh mình thì càng thấy lo sợ, nhớ lại hôm đó bên bờ sông cậu đã nguyền rủa anh trai mình là “Tại sao bây giờ anh không đi chết đi”, cảm giác tội lỗi như một hòn đá đè nặng lên tim cậu.
- Anh, hôm đó ở bờ sông em không thực sự muốn nguyền rủa anh chết đâu. – Cậu cúi thấp đầu, một hàng nước mắt sáng lấp lánh trên mặt. – Em không muốn anh chết… thực sự là không muốn.
Ân Tá không lên tiếng, chỉ dịu dàng xoa tóc em, y như hồi nhỏ.
Người trong gia đình cần giải thích nhiều như vậy sao? Anh hiểu, anh hiết hết.
- Vậy còn An Bảo Lam, cô ấy biết chuyện này không? – Câu hỏi của A Triệt chính là nỗi đau trong lòng Ân Tá. Bảo Lam không hay biết chuyện này. Bích Kỳ thích An Ninh, anh cảm thấy đây là một tình yêu không có kết quả, bởi vậy phải giết chết nó từ khi còn non nớt. Nhưng anh không thể khống chế được bản thân, biết rõ rằng sức khỏe của mình không tốt, nhưng anh vẫn không thể dừng lại, không thể thôi yêu cô.
Chỉ cần được ở bên nhau.
Một năm, một tháng, một tuần, cho dù chỉ là một ngày, một giờ, một phút…
Hoặc chỉ cần thêm một giây nữa, một giây nữa thôi cũng được. Chớp mắt đã tới Giáng sinh, An Bảo Lam vẫn ở trong hình dạng của con
trai, mãi không thấy biến đổi lại. Bảo Lam và Ngải Linh Linh đang nói
chuyện với nhau.
- Cũng tốt, như vậy thì không thể ở cùng Lâm Ân
Tá được nữa. – Bác sĩ Ngải Liệt Nùng lên tiếng như thể chuyện này khiến
anh vô cùng vui vẻ.
Các bạn học ở trường đã quen với việc “em
trai” Bảo Lam, An Ninh tới chép bài thay chị, khi bị giáo viên điểm
danh, mọi người đều giúp “cậu” giải quyết.
Ai nói rằng trên đời này không có người tốt? Khi gặp phải chuyện khó khăn, rất nhiều người sẵn sàng giúp đỡ bạn.
- Đêm Giáng sinh định làm gì hả Tiểu Ninh. – Tiết học cuối cùng buổi
chiều ngày 24 đã kết thúc, bạn cùng phòng của Bảo Lam vừa thu dọn sách
vở và tài liệu, vừa hỏi “cậu”.
“Cậu” ngoan ngoãn đáp:
- Em hẹn bạn đi ăn tối.
- Ừ, chơi vui vẻ nhé, giúp chị chúc chị em Giáng sinh vui vẻ! – Vì buổi
hẹn với bạn trai buổi tối, hôm nay cô bạn đó trang điểm rất xinh đẹp,
vội vàng xách túi lên đi ra cổng trường gặp bạn trai.
Phòng học
rộng lớn trong chớp mắt chỉ còn lại mình “cậu”. An Ninh nhìn giờ trong
điện thoại, mới 5 giờ. Ân Tá 6 giờ mới tan làm rồi tới đón “cậu”, một
tiếng đồng hồ này biết làm gì nhỉ? Đang cảm thấy cô đơn thì Ân Tá gọi
điện tới:
- Em An Bảo Lam, tại sao mọi người tan học đều vội vàng đi hết mà em vẫn còn ngồi ở đó hả?
- Ân Tá! – Kinh ngạc ngẩng đầu lên, quả nhiên bóng dáng cao lớn của anh
đã xuất hiện ở cửa lớp. An Ninh vui mừng chạy lại. – Sao anh lại tới?
- Hôm nay ngày lễ, đương nhiên là phải tan việc sớm rồi tới với cục cưng
của anh chứ. – Anh dịu dàng xoa tóc cô. Mọi người đi qua đi lại như mắc
cửi, hai người đàn ông có cử chỉ thân mật với nhau đương nhiên sẽ thu
hút sự tò mò. An Ninh vốn dĩ đang nắm chặt tay anh, giờ rụt rè thu tay
về rồi đút vào túi áo.
Việc về những bức ảnh đó, mấy lần “cậu”
định nói với Ân Tá nhưng rồi lại thôi. Kẻ gửi ảnh thần bí không thấy có
tin tức gì nữa, dường như để chứng minh cho lời hứa của mình: “Nếu em
ngoan ngoãn, anh chỉ coi những bức ảnh này như đồ chơi”. “Cậu” rất tức
giận nhưng lại không dám làm bừa.
Có thể ở một nơi nào đó trên thế gian này, đang có một đôi mắt theo dõi nhất cử nhất động của “cậu”.
- Mẹ? Chứng minh thư của con đâu? – Bích Kỳ tìm mọi ngóc ngách trong
phòng vẫn không thấy đâu. Người mẹ đang thảnh thơi ngồi uống trà trong
phòng khách suy nghĩ một lát.
- Con thử tìm trong ngăn kéo của anh con? Lần trước làm hộ tịch, mẹ đưa cho nó rồi.
- Vâng.
Bích Kỳ mở cửa phòng anh trai ra. Căn phòng rộng rãi và sạch sẽ, sách vở
được sắp xếp rất ngay ngắn, Bích Kỳ mở ngăn kéo đầu tiên, trong đó chỉ
có kính, hộp thuốc, cặp tài liệu. Cô tìm một lượt trong cặp tài liệu
nhưng không thấy gì. Khi mở ngăn kéo thứ hai ra, ánh mắt cô thoáng sững
lại.
Máu huyết toàn thân cô trong phút giây đó dường như đã đông cứng lại.
Trong ngăn kéo là hộp quà mà cô nhờ anh trai chuyển cho An Ninh ba tháng trước, vẫn ngoan ngoãn nằm đó, mờ mờ một lớp bụi.
Cô cầm lên, một góc gói giấy đã bung ra, thấp thoáng nhìn thấy cái hộp
nhạc bên trong. Anh trai từ trước tới nay làm việc rất cẩn thận, việc mà người khác nhờ, chắc chắn anh ấy không trù trừ và làm sai, cứ cho là
không rảnh thì chẳng nhẽ suốt ba tháng trời cũng không bớt được chút
thời gian để mang hộp quà tới cho An Ninh sao? Cách giải thích duy nhất
là anh ấy không muốn đi.
Bích Kỳ ngạc nhiên, trong đầu lại nhớ
lại bí mật mà Quý Vãn nói với cô ba tháng trước: “Bích Kỳ này, chị thấy
anh trai em ôm một chàng trai trên phố, thân mật lắm, cứ như đang yêu
nhau vậy. Anh trai em có phải là…
Khi đó cô còn một mực phủ định, nghĩ rằng anh mình làm sao có thể là loại người đó?
Nhưng hôm nay nhớ lại, đúng là anh trai và An Ninh rất thân mật với nhau,
không giống như bạn bè bình thường. Bích Kỳ càng nghĩ càng thấy sợ, nhất thời không phân biệt được mìn