Polly po-cket
Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm

Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324205

Bình chọn: 10.00/10/420 lượt.

đen dài như mây, bờ vai gầy gò, hàng lông mi

thanh tú, hai mắt tròn sáng lấp lánh… “Cậu”, “cậu” đã biến lại thành con gái rồi!!

- A! – Bảo Lam thốt lên vui vẻ. Ân Tá đang ngồi trong

phòng khách, tưởng có việc gì xảy ra, lo lắng chạy tới gần, đứng ngoài

gõ cửa, sốt ruột hỏi:

- Có chuyện gì vậy? Em không sao chứ?

- Không sao? – Bảo Lam mở cửa. – Anh xem, em lại biến trở lại rồi! – Cô

gái nhỏ quấn mình trong chiếc khăn tắm màu trắng đứng trước mặt anh, làn da còn đọng lại mấy giọt nước mịn màng, lấp lánh, cả người cô thoang

thoảng mùi sữa tắm dễ chịu. Anh không nói gì cả, ôm chặt lấy cô rồi hôn. Cánh tay anh mạnh mẽ, cô gái nhỏ nhắn được anh ôm gọn trong lòng.

Đôi môi và đầu lưỡi anh như một ngọn đuốc nóng rực, trong phút chốc bao vây lấy cô, khiến cô chìm sâu vào đó, không thể nào rút ra được.

Lần này cô hiểu, cô không thể nào trốn được nữa, cũng không thể nào rời xa anh được nữa.

Lúc tỉnh lại, anh vẫn còn đang ngủ, ánh sáng của buổi bình minh vẽ một

đường thật đẹp lên lông mày anh. Khuôn mặt nhìn nghiêng của anh thật

đẹp, trên làn da anh vẫn thoang thoảng mùi hương chanh dìu dịu, trong

lành. Cô hài lòng chui vào lòng anh, anh nhấc cánh tay lên, bảo vệ cô

trong vòng tay rắn chắc của mình. Cô lại chìm vào giấc ngủ trong cảm

giác an bình hiếm có, khi tỉnh lại lần nữa, người bên cạnh đã không thấy đâu.

Cô hoảng sợ ngồi dậy:

- Ân Tá?

- Ừ! – Ân Tá bê một bát mì ngó đầu vào phòng ngủ. – Con heo lười, dậy đánh răng rửa mặt rồi ăn sáng nào.

- Hi! Cứ ở cùng anh là thế nào cũng có ăn. – Bảo Lam vui vẻ thay áo, sau

khi đánh răng rửa mặt xong, ngồi vào bàn ăn. Hai người cùng ăn bánh bao, một đĩa rau lạnh, hai cốc nước đậu còn bốc khói, còn cả hai bát mì thịt bò nóng hổi.

Cô đã đói ngấu, bèn gắp một sợi mì cho vào miệng. Mì

rất thơm và hợp khẩu vị, cô chưa bao giờ được ăn bát mì nào ngon như

vậy, cũng không ngờ rằng bát mì này lại do một người con trai nấu ra.

- Sao anh lại biết nấu ăn? – Cô vừa ăn ngấu nghiến vừa lúng búng hỏi anh. Với gia cảnh như nhà Ân Tá, việc nhà đã có người giúp việc làm, mẹ anh

chưa chắc đã biết nấu cơm.

- Bốn năm ở Mỹ nếu không học nấu thức

ăn Trung Quốc thì cả ngày phải ăn đồ Tây, làm sao mà chịu được? – Ân Tá

cười. – Đói đầu gối phải bò mà, nếu cả đời này em cứ ở cạnh mẹ em hoặc

có người giúp việc thì em sẽ không bao giờ biết nấu cơm đâu.

Sợi mì trong miệng cô vẫn còn một nửa lủng lẳng trong không trung, bèn hỏi dò:

- Vậy… sau này vợ anh nhất định phải biết nấu cơm sao?

Ân Tá dừng đũa, nhìn cô cười cười:

- Em đang nói em hả?

- Hả… đâu có… – Cô chối bay chối biến, mặt đỏ bừng.

- Trong nhà chỉ cần một người biết nấu ăn là được rồi. – Ân Tá nghiêm

túc nói. – Có thời gian thì anh nấu cho em ăn, nếu không có thời gian

thì chúng ta đi ăn tiệm. Em còn sợ chồng em không trả nổi tiền ăn hả?

- Vạn tuế!! – Cô hoan hô rồi lại nói tiếp. – Chờ đã, ai bảo em là vợ của anh?

- Lại còn già mồm nữa hả, có phải thực ra trong lòng em đã chờ không nổi rồi phải không?

- Chết đi, thèm vào! Anh ăn mì đi! – Dáng vẻ giận dữ của cô trông như một đứa trẻ mới 10 tuổi, vô cùng trẻ con. Nụ cười trên khuôn mặt anh vẫn

không thay đổi, nhưng khi nghe thấy hai tiếng “chết đi”, trái tim bỗng

thấy thật nặng nề.

- Cho anh miếng thịt này. – Bảo Lam ngoan ngoãn

gắp miếng thịt cho Ân Tá, lúc này chiếc điện thoại để trên salon đổ

chuông, cô chạy đi nghe điện thoại rồi quay về vui vẻ thông báo. Một đạo diễn đích thân gọi điện cho cô, nói là tác phẩm của cô có thể được dựng thành một bộ phim điện ảnh.

- Cô An, ngày kia cô có thời gian

không? Nếu có thể, tôi muốn hẹn cô đi uống trà, nói chuyện kịch bản. –

Đạo diễn Trương ân cần nói. – Một người bạn nữa của tôi cũng tới.

Ý của câu nói này là không phải hẹn gặp riêng, không cần phải lo lắng sẽ

gây ra scandal nào đó. Một cơ hội tốt như vậy, đạo diễn lại là người số

một trong làng điện ảnh trong nước, Bảo Lam tất nhiên là vui vẻ đồng ý.

- Dạ được ạ, tạm biệt đạo diễn.

Trong mắt người khác, An Bảo Lam đã nghỉ học 3 tháng, chắc chắn là không thể

theo kịp người khác. Nhưng trên thực tế, tiết học nào cô cũng tới với tư cách của “An Ninh”, bởi vậy cô thuộc lòng từng bài học.

Ngày đầu tiên quay lại trường vừa đúng tiết kiểm tra môn kinh tế vi mô. Thầy Tần dạy môn kinh tế vi mô là “giáo viên đời 1” nổi tiếng của trường, mỗi

kỳ, số sinh viên thi lại trong tay thầy nhiều vô số kể. Hôm nay thầy

nhân lúc cao hứng, gọi từng học sinh đứng lên trả lời câu hỏi, lấy thành tích giữa kỳ, chiếm 60% thành tích của cả kỳ. Đúng là đáng sợ. Phòng

học vốn dĩ rất thoải mái, giờ đây không khí chợt trở nên vô cùng căng

thẳng, mọi người đều ôm sách ôn tập lại những định luật và công thức

quan trọng, vừa nhìn những người bạn bị gọi lên trước dần dần “ngã

xuống”.

- An Bảo Lam. – Từ miệng thầy Tần lạnh lùng vang lên mấy

tiếng. Bảo Lam như một ngọn cờ đã giương sẵn, đứng bật dậy chờ “phán

quyết”.

- Em giải thích xem tại sao lại là “Nguyên tắc giảm lợi ích cận biên?

Giảm lợi ích cận biên, giảm lợi ích cận biên… Cô căng thẳng lục lọi lại

nguyên tắc này trong