n Lâm Thần, một lúc lại quay nhìn Ân Tá:
- Ân Tá, tại sao lại phải xét nghiệm
ADN? – Chuyện mẹ cô có tư tình với bố của Ân Tá, rồi ông lại giục hai
người đi xét nghiệm… Những chuyện này liên hệ lại khiến cô cũng âm thầm
đoán được cái gì đó, nhưng cô vẫn cố níu giữ tia hy vọng cuối cùng, muốn nghe đáp án từ chính miệng Ân Tá.
Nhưng thật tàn nhẫn, Ân Tá lại gật đầu:
- … Bảo Lam, chúng ta… chúng ta có thể là anh em.
Đúng là một bộ phim rẻ tiền…
Đây rõ ràng là một bộ phim rẻ tiền!
Bảo Lam thẫn thờ như hóa đá, khuôn mặt càng trở nên nhợt nhạt như một tờ giấy, một hồi lâu sau, cô mới run rẩy nhắc lại:
- Anh, anh nói cái gì?
Cho dù không nhẫn tâm nhưng trong lòng Ân Tá biết rõ sớm muộn cũng sẽ tới
lúc này, bởi vậy anh cắn răng nói thêm lần nữa. Lần này cô nghe rất rõ,
từng câu từng chữ. Thời gian quay ngược lại, giây phút đó cô nhớ lại lần đầu tiên gặp anh trong tiệm tạp hóa, một ngày mùa xuân lạnh lẽo và xấu
trời. Từ sau buổi chiều gặp anh, cô mất đi người yêu đầu tiên. Sự xuất
hiện của anh luôn kéo theo nhiều cái mất của cô.
Hồi lâu sau, cô nghe thấy mình gọi khẽ:
- Anh? – Giọng nói của cô nghe như một hạt cát đang cố ngoi lên khỏi đống cát lớn, khàn khàn, thô ráp và đau đớn.
Cô không cam tâm, đúng, cô không cam tâm.
Sao anh có thể là anh trai của cô được? Sao anh có thể là anh trai của cô
được? Những tình tiết của một bộ phim rẻ tiền sao lại có thể xảy ra đối
với cô? Cô đang định nói với Ân Tá về những bức ảnh khỏa thân, ai ngờ
một đòn đau đớn hơn lại giáng xuống. Bảo Lam thấy ngực mình đau xé,
dường như những dòng thuốc độc đang chảy vào trong tim, thấm vào từng
thớ thịt rồi lan ra khắp cơ thể. Cô quay đầu lại nhìn mẹ, sắc mặt mẹ
cũng tái nhợt, hơi thở gấp gáp, định mở miệng nói gì đó rồi lại không
nói.
Âu Dương Tú muốn khuyên con gái không cần quá lo lắng, “anh
em ruột” chỉ là suy đoán của bà và Lâm Thần, nhiều năm trước họ đã muốn
đưa Bảo Lam đi xét nghiệm, nhưng nghĩ lại, trái tim của trẻ con vô cùng
yếu ớt và nhạy cảm, việc gì cần phải làm rõ việc này, bởi việc này có
thể tạo thành một ám ảnh lớn trong cuộc đời con.
Thế là chuyện
này đành phải gác lại, cho tới ngày hôm nay thì không thể né tránh được
nữa. Âu Dương Tú và Lâm Thần hiểu rõ tỷ lệ Ân Tá và Bảo Lam là anh em
cùng cha khác mẹ lên tới trên 80%, bà không thể để con gái mình đi vào
con đường không có đường lùi, bởi vậy bà mới muối mặt tới gặp Ân Tá, hy
vọng anh chịu rời xa Bảo Lam.
Ánh mắt của ba người đều đổ dồn lên Bảo Lam.
- Con…
Lòng cô rối như tơ vò, chỉ nói vội một câu “xin lỗi” rồi chạy nhanh vào nhà
vệ sinh rửa mặt. Thẫn thờ đi ra ngoài, cô bước hụt chân rồi ngã xuống
khỏi cầu thang, một cô gái đang đi gần đó vội vàng đỡ cô, luôn miệng
nói:
- Cẩn thận, cẩn thận!
- Cảm ơn.
Bảo Lam xua tay
rồi lại chạy vào nhà vệ sinh, đi được hai bước, bỗng nhớ ra cái gì đó,
quay lại nhìn cô gái vừa mới đỡ mình. Bích Kỳ? Sao cô ấy lại ở đây?
Bích Kỳ cũng đang cảm thấy cô gái này thật quen mắt.
Cô gái trước mặt có đôi mắt long lanh ướt, làn ra trắng trẻo và mịn màng
như quả vải đã được bóc vỏ, lông mày và sắc mặt cũng có vẻ gì đó vô cùng quen thuộc, nhưng lại như chưa từng gặp mặt. Bích Kỳ vừa nhìn thấy Bảo
Lam đã vô cùng thích thú.
- Chị là… An Bảo Lam?
- Em từng
nhìn thấy ảnh chị trong phòng anh trai! – Bích Kỳ vui vẻ nói. – Chẳng
mấy khi đi uống trà mà gặp chị, trùng hợp quá. Anh em đâu, anh ấy cũng ở đây hả?
Thấy cô nhìn ra xung quanh, trong lòng Bảo Lam kêu khổ
một tiếng “chết rồi”, không thể để Bích Kỳ phát hiện ra chuyện xấu mà
người lớn đã làm được. Bảo Lam giữ cô lại, kéo cô vào khu có từng phòng
riêng:
- Bên này, Bích Kỳ, đã có duyên như vậy thì hôm nay chị phải mời em uống trà.
- Hi, không cần chị mời, chắc chắn là anh trai em cũng ở đây phải không? – Bích kỳ nghịch ngợm nháy mắt. – Hãy xem em tìm anh ấy tới đây.
- Không có ở đây đâu, thực sự là không có. Chị mời em uống trà.
- Anh ấy không ở đây hả? Lẽ nào chị tới đây uống trà một mình sao? – Cô
không tin, nhìn đồng hồ trong điện thoại, vẫn còn sớm, người bạn mà cô
hẹn vẫn chưa tới. Bích Kỳ kéo Bảo Lam vào ngồi bên chiếc bàn cạnh cửa
sổ.
- Tới chỗ đó, em thích bàn cạnh cửa sổ… – Lời nói còn
chưa dứt, Bích Kỳ đã nhìn thấy Ân Tá ngồi ở chiếc bàn gần đó, vui vẻ
gọi. – Hi, anh Ân Tá!
Cùng lúc Ân Tá quay đầu lại, Lâm Thần và Âu Dương Tú cũng nhìn theo.
Ba người nhất tề quay lại, chỉ thấy Bích Kỳ đi thật nhanh, Bảo Lam buồn bã theo sau. Sắc mặt Ân Tá thoáng chốc chuyển sang màu đen. Bích Kỳ chạy
tới bên bàn, lúc này mới phát hiện người ngồi sau tấm bình phong còn có
bố mình và Âu Dương Tú.
- Bố…
Sự nghịch ngợm trên khuôn
mặt Bích Kỳ lập tức tan biến, cả người cứng lại, đứng đơ như khúc gỗ,
ánh mắt cô chuyển từ Ân Tá sang bố mình, rồi cuối cùng dừng lại trên
khuôn mặt của Âu Dương Tú.
Cô biết người đàn bà xấu xa này.
Từ nhỏ bố mẹ đã cãi nhau chỉ vì người đàn bà này, bố đi cả đêm không về
cũng là vì bà ta. Bích Kỳ vừa nhìn thấy bà, đã cảm thấy ghê tởm như vừa
phải nuốt một con ruồi, lửa giận bốc lên, cô chỉ mặt Âu Dương Tú,
