Ân Tá.
Cô vốn muốn anh dỗ dành cô một chút nữa,
chuyện kết hôn để vài năm nữa cũng không muộn, nhưng bây giờ Ân Tá đã
đeo nhẫn lên tay cô rồi, vậy thì chắc chắn… Bảo Lam đỏ mặt, khuôn mặt đỏ bừng hạnh phúc như cánh hoa đào của mùa xuân, Ân Tá đều nhìn thấy hết,
nhẹ nhàng hỏi:
- Em thích không?
- Ừm, cũng được. – Cô giả vờ, nhưng vẫn không che dấu được nụ cười trong ánh mắt.
- … Vậy coi như là quà anh tặng cho em. – Ân Tá nói. – Bảo Lam, chúng ta chia tay đi.
Cái gì?
Cô nhìn anh, thảng thốt như mình vừa từ thiên đàng rơi xuống địa ngục,
không thể hiểu được con người trước mắt. Ân Tá cúi thấp đầu sờ chiếc
nhẫn cô đang đeo trên tay, giọng nói của anh không rõ là buồn đau hay
bất lực:
- Thực ra từ lâu anh đã tự đi làm xét nghiệm ADN, chúng ta đúng là anh em…
- Anh từng xét nghiệm? Bao giờ?
- Tất nhiên là vào lúc mà em không biết? – Dáng vẻ nghiêm túc của anh không giống như người đang nói dối.
Trong phút chốc, sự kinh ngạc, đau thương và bất lực dồn dập ập đến, cô như một chú mèo nhỏ níu vạt áo anh, nghẹn ngào hỏi:
- Có thể, có thể kết quả không chính xác, chúng ta đi làm lại một lần nữa?
Ân Tá đứng lên.
- Bỏ đi, Bảo Lam, chúng ta không hợp nhau.
Sự kiên trì của anh làm tổn thương tới lòng tự trọng của cô. Bảo Lam nghĩ, ADN mà anh nói có thể chỉ là một cái cớ, nguyên nhân thực sự là anh đã
rút lui khi phải đối diện với tương lai của hai người, anh đã chán rồi
sao? Nghĩ như vậy, Bảo Lam hờn dỗi không nói gì nữa, không muốn nhìn anh thêm một chút nào nữa, nhưng trái tim cô lại vẫn ở bên cạnh.
-
Cái này em cứ giữ lại đi. – Ân Tá đặt chiếc hộp nhẫn màu xanh lam vào
tay Bảo Lam rồi mở cửa đi ra ngoài. Bảo Lam không nghe thấy tiếng bước
chân của anh, biết rằng anh vẫn còn đứng ở cửa.
Chỉ cần anh chưa đi, trong lòng cô vẫn còn chút hy vọng.
Một người bất lực, một người bướng bỉnh, hai người cứ như thế đứng ở hai
bên cánh cửa. Mãi sau này, khi Bảo Lam nghĩ lại giây phút này, nếu lúc
đầu không phải vì cô giận dữ và thất vọng, không chịu kéo Ân Tá quay
lại, có thể mọi thứ sau này đều đã không xảy ra. Thời gian chầm chậm
trôi qua, mỗi giây mỗi phút đều dài như một năm. Ân Tá do dự giây lát
rồi cuối cùng cũng bỏ đi. Nghe tiếng bước chân anh đã đi xa, Bảo Lam
tháo chiếc nhẫn xuống ném về phía cửa phòng, chiếc nhẫn đụng vào cánh
cửa, để lại một vết lõm nhỏ xíu, kêu “keng keng” rồi rơi xuống.
Cô bật khóc khi chiếc nhẫn xoay tròn rồi cuối cùng là dừng lại trên mặt đất, bỗng dưng đứng bật dậy rồi đuổi theo ra ngoài.
- Lâm Ân Tá! Ân Tá! – Cô đi cả dép lê xuống lầu, điên cuồng tìm kiếm bóng dáng Ân Tá trong biển người.
- Ân Tá! Ân Tá!
- Ân Tá? – Tìm suốt dọc đường vẫn không thấy Ân Tá đâu, cô lo lắng, vầng
trán nóng bừng lên. Cứ cho là phải chia tay thì cũng phải rõ ràng, người tình là người tình! Anh em là anh em!
Việc gì cũng phải nói rõ.
Cô gục đầu khóc nức nở, trong giây phút đó, một đôi tay ấm áp ôm cô vào lòng.
Vòm ngực thật ấm áp.
- Ân Tá? – Cô vui mừng ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy ánh mắt thất vọng của Liệt Nùng.
- Sao lúc nào em cũng chỉ nghĩ tới anh ta? – Anh hỏi.
Bảo Lam vuốt lại mái tóc rối bù, chỉnh lại quần áo, tránh ánh mắt anh:
- Xin lỗi, em bây giờ… tâm trạng rất tệ, chỉ muốn chết đi.
- Anh sẵn sàng chết cùng em. – Liệt Nùng tưởng lời nói lúc giận dữ của Bảo Lam là thật.
- Cái gì?
Anh trang trọng nhắc lại:
- Giả sử em sống trên thế giới này không vui vẻ, anh sẵn sàng, sẵn sàng
cùng em đi chết. – Sự nồng nàn và cố chấp hiện lên trong ánh mắt của
Liệt Nùng. Nếu bây giờ Bảo Lam tự sát, Liệt Nùng chắc chắn sẽ cùng cô
nhảy từ trên lầu cao xuống.
Một tình yêu cố chấp và mãnh liệt có thể trở thành một vũ khí sắc bén để làm thương người khác.
Bảo Lam thấy sợ hãi.
Cô cười gượng gạo:
- Anh đừng đùa nữa.
- Ai nói anh đùa? – Liệt Nùng vội vàng giải thích. – Thực ra từ lâu anh đã…
Bảo Lam ngắt lời anh:
- Em mệt rồi, Liệt Nùng, có chuyện gì sau này hẵng nói.
Cô đi thẳng lên lầu, không quan tâm tới Liệt Nùng đứng đằng sau. Anh thẫn
thờ đứng ở nơi đó với cảm giác thất bại vì ngay cả cơ hội để tỏ tình
cũng không có, như một bức tượng điêu khắc đã mất đi sinh mệnh, suốt
mười phút đồng hồ. Sau đó, sự đố kỵ và phẫn nộ dường như đã nuốt chửng
cả anh.
Ân Tá, tất cả đều tại Lâm Ân Tá.
Đều là vì anh ta!
Hai mươi năm nay, trái tim không bao giờ nổi sóng của Liệt Nùng lại một lần nữa bị đốt cháy bởi sự đố kỵ.
Thang máy dừng lại ở tầng hầm thứ nhất, vừa bước ra khỏi thang máy đã cảm
thấy một dòng máu tanh từ dạ dày trào lên, Ân Tá dùng giấy ăn bịt chặt
mũi rồi chui vào trong xe, lúc lấy giấy ăn ra, trong đó là những cục máu đã ngả màu đen.
Bệnh nhân giai đoạn đầu mà ít bị nôn ra máu, coi như anh cũng may mắn.
Sáng hôm kia bác sĩ đã nói với anh như vậy, ánh mắt một nửa như thù địch, một nửa như đồng cảm.
- Rất nhiều bệnh nhân không có triệu chứng gì cả, tới khi đưa tới bệnh viện thì đã tới giai đoạn cuối, chỉ có thể chờ chết.
- Cơ hội sống của tôi là bao nhiêu? – Anh hỏi Ngải Liệt Nùng.
- Trong giai đoạn ung thư dạ dày tiến triển, cứ để mặc nó phát triển, từ
lúc