m cùng phòng đều
vội vàng trang điểm, thay quần áo rồi đi hẹn hò với bạn trai. Bảo Lam bị một người bạn cùng phòng kéo đi dạo phố, cả phố đều là cây thông Noel,
từng đôi tình nhân hạnh phúc đi bên nhau.
Bất giác, cô đi tới cửa hàng tạp hóa “7 – 11” mà cô gặp Ân Tá lần đầu tiên vào hôm mưa đó,
mái che mưa đã được sửa xong, tỏa ánh sáng màu vàng cam ấm áp dưới ánh
đèn đường. Cô nghe người ta nói, trên thế giới này không thiếu trai anh
hùng, gái thuyền quyên, có chăng chỉ là thiếu cơ hội gặp nhau.
Vậy sau khi họ gặp nhau thì sao?
Trong tình yêu nửa ngọt ngào, nửa đau thương, bao nhiêu người có thể chờ được một kết thúc đẹp nhất?
Người trên đường qua lại đông đúc, chen vai nhau mà đi. Bảo Lam bị một đôi
tình nhân không cẩn thận đụng phải, tới lúc nhìn lại, hóa ra là Ngải
Linh Linh và bạn trai của cô ấy. Cô kinh ngạc mở lớn mắt, rồi sau đó mỉm cười.
- Hai người… thật là ngọt ngào.
- Ha ha, bọn anh
đang vội đi tới tiết mục tiếp theo. – Từ Thông ôm chặt bờ vai của Linh
Linh, hai người trông vô cùng hạnh phúc. Tình yêu thực sự có thể thay
đổi một con người, Bảo Lam nhìn cô sinh viên khoa y Ngải Linh Linh vốn
vô cùng lý trí, bỗng trở nên thật yếu đuối trong vòng tay của người yêu, bất giác thở dài. Thấy cô đi một mình, Linh Linh ngạc nhiên hỏi:
- Này? Sao cậu lại ở đây?
Bảo Lam nghe thấy trong giọng nói của bạn hình như còn có ý “Có chuyện gì phải không?
Linh Linh biết mình đã nói lỡ miệng.
- Thì ra… anh trai tớ vẫn chưa liên lạc với cậu hả? Lúc trước anh ấy dặn tớ đừng nói với cậu vội, anh ấy sẽ tìm cậu sau.
- Anh ấy về rồi hả? – Trái tim Bảo Lam đập như điên cuồng, cô bám vào vai Linh Linh, hỏi. – Thế còn Ân Tá thì sao? – Liệt Nùng trở về rồi, còn
bảo là sẽ chủ động liên lạc với cô, vậy có phải có nghĩa là Ân Tá vẫn
còn sống, phẫu thuật rất thành công phải không?
- Lâm Ân Tá? –
Linh Linh lắc đầu. – Hoàn toàn không nhìn thấy anh ta. – Thấy đôi mắt
của người bạn thân phút chốc tối lại vì thất vọng, cô vội vàng anh ủi. – Anh tớ chắc là đang ở phòng làm việc, cậu đến thẳng đó hỏi anh ấy đi.
Bảo Lam chạy như bay tới bệnh viện, y tá trực nói là bác sĩ Ngải vẫn chưa
tới bệnh viện báo cáo. Cô quay đầu chạy tới phòng khám của Liệt Nùng
ngày trước, quả nhiên, đèn trong phòng vẫn còn sáng.
Tiếng bước
chân gõ dồn dập trên nền nhà, giống như tiếng gõ cửa của vị thần số
phận. Bảo Lam đẩy cửa phòng khám, trong đó không có bóng người, chỉ có
cánh cửa phòng làm việc của Liệt Nùng ở đằng cuối là đang mở, hắt ra ánh đèn màu trắng.
- Có ai không? – Cô gọi nhỏ.
Không ai lên
tiếng, nhưng cô cảm thấy trong đó có người. Tiếng áo bay phần phật,
tiếng giở sách loạt soạt, tiếng bút ký tên trượt trên giấy rồi đặt mạnh
xuống bàn.
Là Ân Tá?
Cô vừa hy vọng, lại sợ sẽ rơi vào
thất vọng, chỉ có 10m ngắn ngủi mà cô bước như trên một biển gai. Cô
chưa kịp tới gần, Liệt Nùng đã đi ra, tiện tay đóng cánh cửa sau lưng,
hai tay đút túi áo, đứng ở cửa nhìn cô.
- Anh quay về mà không nói với em? – Cô hơi giận dữ, Liệt Nùng không biết thời gian này cô đã sống như thế nào.
Liệt Nùng cười, có chút gì đó đắng chát trong nụ cười của anh. Anh gầy đi,
khuôn mặt càng trở nên anh tuấn. Một “quái nhân khoa học” chưa bao giờ
biết chăm sóc cho bản thân, vậy mà hôm nay lại ăn mặc vô cùng bảnh bao.
Anh xoa mái tóc gọn gàng, chế giễu mình.
- Không chờ em nữa, anh phải bắt đầu cuộc sống mới đây.
Bảo Lam nhìn ngó xung quanh.
- … Anh ấy đâu?
Liệt Nùng mở cửa phòng làm việc rồi mời cô vào, rót cho cô một tách trà. Bảo Lam lại hỏi.
- Anh ấy đâu? Anh ấy không về cùng với anh sao?
Trong lòng cô lúc nào cũng chỉ có Ân Tá.
Trái tim Liệt Nùng đau nhói, cô đã dập tắt tia hy vọng cuối cùng trong lòng
anh. Ánh mắt của cô sáng lấp lánh, anh rất muốn đưa tay ra, dịu dàng vén mấy sợi tóc mái đang che mắt cô lên.
Khi lần đầu tiên Linh Linh đưa Bảo Lam về nhà, mái tóc cô đã như vậy, mấy sợi tóc mỏng manh che mắt,
khi đi đường, tóc bay lên theo gió, mang theo cả hồn phách của anh. Cô
không tốn một con tốt nào, đã nhanh chóng chinh phục được anh.
Giống như một con sâu thần bí và cực độc.
Con sâu của tình yêu.
Tình yêu là một thứ vô cùng đơn giản, ập tới nhanh chóng, có thể chỉ là một
nụ cười ấm áp, có thể chỉ là một cái cúi đầu e thẹn, có thể là một ánh
mắt nhìn lại khi lướt qua nhau… Anh hiểu, mình không thể chạy thoát được nữa.
Anh đã thất bại một cách triệt để trước mặt cô.
Khi
điều trị ở Bắc Kinh, đã mấy lần Liệt Nùng có cơ hội để gây ra một “sự cố khi điều trị”, khiến Lâm Ân Tá vĩnh viễn biến mất, nhưng anh không thể
ra tay. Giả sử Ân Tá chết trên bàn mổ, người tiếp theo sẽ bỏ anh đi có
thể là An Bảo Lam.
Liệt Nùng nghĩ, cho dù không có được cô, anh
cũng không muốn nhìn thấy cô đau khổ. Cho dù nhìn thấy cô hạnh phúc
trong vòng tay của kẻ khác cũng còn hơn phải chấp nhận rằng trên thế
giới này không còn An Bảo Lam nữa?
Người làm nghề y luôn có một trái tim ấm áp và lương thiện.
Liệt Nùng lấy ra một tập hồ sơ bệnh án của Ân Tá, đưa cho Bảo Lam xem:
- Em tự xem đi. Mặc dù anh ta chỉ ở giai đoạn đầu, nhưng bệnh