Snack's 1967
Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm

Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323750

Bình chọn: 9.00/10/375 lượt.

ả hay trà Ô Long? – Tiếp viên hàng không dịu dàng hỏi anh.

- Trà, cảm ơn. – Liệt Nùng nhân tiện lấy giúp cho Lâm Ân Tá một chai nước hoa quả.

Một giây phút nào đó, anh nghĩ, nếu bây giờ cho thuốc độc vào chai nước hoa quả, chính mắt nhìn thấy tình địch Lâm Ân Tá của mình chết đi, liệu anh có cảm thấy vui vẻ vì mối hận trong lòng đã được giải tỏa hay không?

Ngải Liệt Nùng chưa bao giờ hận người nào như người này, hận anh đã cướp đi tình yêu của cuộc đời mình.

Sáng nay lúc ngủ dậy, anh đã nói với chính mình, nếu muốn giành lại

được Bảo Lam thì chỉ có một con đường duy nhất, chính là Lâm Ân Tá phải

chết đi. Hôm nay mình là bác sĩ điều trị chính của Lâm Ân Tá, chỉ cần

mình tạo ra một “sai lầm” mà không ai có thể tìm ra, thì có thể “kế

thúc” cuộc đời của anh ta.

Nhưng ai mà ngờ, Lâm Ân Tá nghe tin

Bảo Lam đã biết địa điểm tiến hành phẫu thuật, lập tức yêu cầu chuyển

viện, Liệt Nùng đành phải cùng anh bay tới Bắc Kinh. Cho dù thế nào, sợi dây sinh mệnh mong manh của Lâm Ân Tá, chỉ cần… Liệt Nùng hạ quyết tâm, nhắm mặt dựa lưng vào ghế nghỉ ngơi, trong loa vang lên tiếng nhắc nhở

ngọt ngào của cô tiếp viên hàng không:

- Thưa các quý khách, máy

bay của chúng ta chuẩn bị hạ cánh, xin quý khách vui lòng đóng bàn lại,

trở về chỗ ngồi và thắt dây an toàn… – Một chuyến bay với hơn một trăm

hành khách đã sắp hạ cánh xuống sân bay của thủ đô.

Chỉ những ai

đã từng phải chờ đợi trong lo lắng mới hiểu hết ý nghĩa của câu “một

ngày dài bằng cả năm”. Sau khi Ân Tá và Liệt Nùng biến mất, không ai

biết địa chỉ của họ ở đâu, ngay cả Bích Kỳ cũng không biết anh trai mình hiện đang ở bệnh viện nào. Bảo Lam đã quay trở lại hình dáng con gái,

nhưng cả ngày vẫn như đang sống trong một giấc mơ. Cô đã vô số lần mơ

thấy Ân Tá cùng mình đi trên con đường nở đầy hoa lê trắng, cả người anh là máu, càng đi càng nhanh, không nghe thấy tiếng gọi của cô, cuối cùng để mặc cô rồi biến mất nơi đầu đường.

Mỗi lần tỉnh dậy từ giấc

mơ, cô đều toát cả mồ hôi. Chịu đựng như vậy suốt 3 tuần liền thì có

luật sư thông báo cho cô và mẹ tới ký vào giấy chuyển nhượng tài sản. Từ xa cô đã thấy Lâm Thần, A Triệt và Bích Kỳ đang đứng chờ trước cửa văn

phòng luật sư. Bích Kỳ “hừ” nhẹ rồi quay đầu đi, không thèm nhìn cô lấy

một cái.

Thấy Bảo Lam tới, A Triệt chủ động chào hỏi cô, bảo luật sư đang chờ ở trên gác. Âu Dương Tú đi theo Bảo Lam lên lầu, Lâm Thần

đi đầu, hai người không nhìn nhau lần nào. Sau khi Ân Tá xảy ra chuyện,

đôi tình nhân này cũng dần dần có vết nứt, mấy ngày trước mẹ nói với Bảo Lam, họ không tính tới chuyện kết hôn nữa.

- Thôi kệ đi, ngần

này tuổi rồi còn chia rẽ gia đình người ta làm gì? Một mình cũng tốt chứ sao, có thể chăm sóc con, lúc nào chán thì cùng hàng xóm đi chợ, dạo

phố, các bà già đều sống như vậy đó thôi? – Âu Dương Tú tự cười nhạo

mình. Mấy tháng nay, tóc bà bạc đã nhiều hơn trước rất nhiều.

Điều khiến bà có vẻ già hơn không phải là tuổi tác, mà là những khổ đau trong cuộc đời.

Hôm qua, hai mẹ con ngồi tâm sự với nhau, Âu Dương Tú nắm tay con gái:

- Con sau này đi lấy chồng, sẽ không có ai ở cạnh mẹ nữa.

Bảo Lam cười:

- Đơn giản thôi, sau này con đi đâu thì đưa mẹ đi đó.

- Ngốc qua, con gái gả chồng rồi như bát nước đã hắt đi. Cho dù con không thấy mẹ phiền phức thì lâu dần chồng con cũng không chịu được.

- Người nào dám chê mẹ con thì con không lấy nữa. – Câu nói của Bảo Lam khiến Âu Dương Tú mỉm cười hài lòng. Bà nói:

- Nếu chồng con sau này là Lâm Ân Tá, vậy thì mẹ yên tâm rồi, chỉ tiếc thằng bé đó… – Sợ con gái đau lòng, bà không nói tiếp.

Chỉ đáng tiếc cậu bé đó có lẽ đã không còn trên thế giới này.

Giọng nói của luật sư như thể đang công bố di chúc. Ân Tá chia tài sản mang

tên mình thành mấy phần, một phần để lại cho người nhà, một phần để lại

cho hai mẹ con Bảo Lam. Mọi người đều đã biết Ân Tá tự mình kinh doanh

từ năm 16 tuổi chắc chắn có một khoản tài sản không nhỏ, chỉ không ngờ

rằng nó lại nhiều như thế.

Luật sư đọc một hồi, các loại cổ phiếu,

tiền vốn, bất động sản, các cửa hàng trên các tuyến phố lớn, cửa hàng

trang sức đắt giá, hình như nếu biến thành kim cương có thể rải đầy một

sân bóng rổ. Ngay cả A Triệt và Lâm Thần cũng không ngờ Ân Tá lại biết

kinh doanh như vậy, vay của bố mẹ mấy triệu tiền vốn mà mười năm sau, số tiền đó đã tăng gấp mấy chục lần.

- Cô An Bảo Lam, cô được chia 30% cổ phần của công ty xxx, 25% bất động sản, lần lượt là… – Bảo Lam ngắt lời ông:

- Có phải anh Lâm bảo ông gọi chúng tôi tới phải không? Bây giờ anh ấy như thế nào? Làm thế nào để liên lạc?

Luật sư nhún vai.

- Xin lỗi, cô An. Anh Lâm trước đó đã căn dặn, thời gian này anh ấy phải

làm phẫu thuật, nếu 20 ngày vẫn không về thì nhờ tôi triệu tập các vị

tới đây để ký vào Giấy chuyển nhượng tài sản.

- Anh ấy đã chết

đâu, việc gì mà phải phân tài sản? – Nước mắt của Bảo Lam lại lăn ra,

chia đều tài sản dưới tên anh như vậy, có khác nào là đang nghe di chúc

đâu.

Cuộc sống cứ thế trôi qua, không lâu sau, một mùa Giáng sinh nữa lại đến. Vừa thi xong môn kinh tế vi mô, các chị e