ắng trêu chọc anh. –
Cháu tưởng cháu còn là học sinh cấp ba à? Sợ gặp người con gái mà mình
thích sao?
- Hừ, sao cậu lại nói to như thế? – Ân Tá sợ Bảo Lam ở ngoài nghe thấy, đành chắp tay lễ ông.
Không phải sợ, không phải yếu đuối, cũng không phải chạy trốn, mà vì anh
không nhẫn tâm làm liên lụy tới Bảo Lam đang ngày càng trở nên ưu tú, cô phải có một cuộc sống hoàn mĩ hơn chứ không phải bị liên lụy bởi một
bệnh nhân có thể bị tử thần cướp đi mạng sống bất cứ lúc nào như anh.
- Đạo diễn Trương? – Có tiếng khóa vang lên, hình như có cả tiếng người
nói mà sao mãi không thấy ai mở cửa? Bảo Lam lại gõ cửa. – Đạo diễn
Trương, đạo diễn Trương?
Cửa phòng được mở ra, đạo diễn đã ăn mặc chỉnh tề, tinh thần sảng khoái. Hôm nay Bảo Lam mặc một bộ lễ phục có
màu sắc giống tên của cô, đeo đôi khuyên tai thủy tinh màu xanh lam đơn
giản nhưng sang trọng, trang điểm nhẹ nhàng, đạo diễn Trương nhìn cô,
không ngớt lời khen ngợi.
- Ừ, được lắm, được lắm. – Ông giơ ngón tay cái lên. – Đẹp thế này, xem ra tối nay lại có thêm không ít người
thích cháu đây. Cố lên, tranh thủ buổi lễ trao giải hôm nay để chọn lấy
một đức lang quân như ý đi… – Còn chưa nói xong, đạo diễn Trương đã bị
Ân Tá đứng đằng sau thúc khuỷu tay thật mạnh.
Thằng nhóc này.
Rõ ràng là vẫn còn thích người ta, không nỡ để người ta có bạn trai mới.
Đại diễn Trương đi ra ngoài.
- Chú còn phải chỉnh lại tóc, Bảo Lam, hay là cháu vào đây, chờ chú 5 phút là được rồi.
Ông già này.
Ân Tá đứng sau cửa trừng mắt nhìn ông.
Đạo diễn càng hứng thú hơn:
- Chỉ 5 phút thôi, cháu ngồi ở salon chờ chú nhé.
- Việc này… – Bảo Lam trù trừ, cười ngoan ngoãn. – Cháu đứng ở cửa cũng được.
- Đứng ở cửa chịu phạt hả? – Đạo diễn mở rộng cửa hơn, ngoài phía sau
cánh cửa, tất cả mọi thứ trong căn phòng đều hiện lên rõ ràng trong mắt
Bảo Lam, lần này thì Ân Tá không thể nào trốn được vào chỗ khác.
- Hi, dạ không ạ. – Đạo diễn là một người chính trực, nếu cứ thoái thác
thì chứng tỏ mình quá nhỏ mọn, thế là Bảo Lam gật đầu. – Dạ vâng ạ.
Chỉ cần Bảo Lam vào đây là ông sẽ lập tức chạy ra ngoài và đóng cửa lại –
tới lúc đó xem Lâm Ân Tá sẽ trốn vào đâu, sẽ buộc phải đối mặt với Bảo
Lam.
Nghe thấy Bảo Lam đồng ý, Ân Tá đứng sau cánh cửa giật mình, trong lòng có một cảm giác thật kỳ lạ.
Vừa sợ hãi, vừa chờ đợi.
Sợ sau khi gặp mặt không thể chia tay, sẽ làm lỡ dở cả đời cô, nhưng anh
lại chờ đợi được gặp cô lần nữa. Dường như lý trí và tình cảm đang chiến đấu với nhau vô cùng khốc liệt.
Chính vào thời khắc tình cảm đã
sắp chiến thắng lý trí, chính vào lúc đạo diễn đang chờ đợi giây phút
trùng phùng của cặp tình nhân thì cô trợ lý Tiểu Quách chạy trên đôi
giày cao gót, cất miệng gọi:
- Đạo diễn! Đạo diễn! Mau lên, mau
lên, tổng giám đốc Vương mà lần trước ông hẹn đang ở phòng khách của
khách sạn chờ ông, chỉ cần ông đi, việc đầu tư cho bộ phim sau sẽ không
cần phải lo nữa!
Đây đúng là một tin vui!
Bộ phim điện ảnh tiếp theo, đạo diễn Trương định cho thêm vào các kỹ thuật hậu kỳ tiên
tiến nhất, tiền vốn quay phim lên tới hàng trăm triệu, có thể thu hút
được vốn đầu tư của tổng giám đốc Vương thì quả là trời giúp ông!
Ông lập tức quên mất tâm trạng làm “ông mai” ban nãy của mình, vui vẻ quay
lại lấy cặp, chuẩn bị xuống lầu gặp tổng giám đốc Vương. Trong lòng Ân
Tá thấy thất vọng, thậm chí anh còn định gọi đạo diễn lại rồi chạy thẳng ra gặp Bảo Lam.
Nhưng, cảnh tượng trước mắt…
- Đi, Bảo
Lam, chú đưa cháu đi gặp tổng giám đốc Vương. – Đạo diễn Trương vừa nghĩ tới bộ phim sau là thấy vui. – Bộ phim này cháu vẫn làm biên kịch cho
chú, kịch bản tháng này cháu phải sửa xong, tổng giám đốc Vương mà nhìn
thấy kịch bản của cháu chắc là có hứng thú lắm! – Ông không kìm nén được tâm trạng vui vẻ của mình, phảng phất như giải Oscar đang vẫy tay với
ông!
Bảo Lam do dự rồi lùi về sau một bước.
- Đạo diễn, cháu muốn xin từ chức.
- Tứ chức?!! – Đạo diễn Trương gần như nhảy lên. – Vào thời khắc quan
trọng này mà cháu muốn từ chức?! Bảo Lam, đây là cơ hội tốt nhất để
chúng ta tiến vào Hollywood đấy!
- Cháu xin lỗi, xin lỗi. – Cô
cắn môi, giọng yếu ớt nhưng cũng rất bướng bỉnh. – Cháu muốn đi tìm Ân
Tá, thời gian quá ít, cháu không thể phân thân ra được…
Đi tìm mình?
Cô định tìm thế nào? Ngốc quá. Ân Tá nghe những lời cô nói, vừa thấy buồn
cười, vừa cảm động. Thì ra cô vẫn không quên anh, thì ra cô vẫn một lòng với anh, vẫn ngốc nghếch như vậy.
Nụ cười an ủi thoáng nở trên môi anh. Anh nghĩ, quả thật là không nuối tiếc vì hai người đã từng yêu nhau đến vậy.
- Ân Tá? – Đạo diễn Trương vỡ lẽ ra, thì ra cô ngốc này từ bỏ một cơ hội
tốt như vậy chính là vì thằng ngốc đang trốn trong phòng nghỉ của ông!
- Việc này đơn giản lắm! – Ông vỗ chân. – Nó… – Rầm!! Cửa phòng sau lưng
đạo diễn bị đóng sầm lại, khiến ông giật nảy mình. – Thằng nhóc này,
nhất định là sợ mình nói lỡ miệng, cố ý đóng cửa đây mà. – Đạo diễn lẩm
bẩm trong miệng rồi lại cố nuốt những gì mình vừa định nói xuống.
- Ừm, chỗ này gió to, đi, chúng ta xuống dưới đã. – Đạo diễn Trương là